Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 97
Phần 97: Hi Nguyệt cầu đạo

Chập tối, Nguyệt Nga công chúa thoải mái vui vẻ rời đi sau một ngày song tu sướng khoái. Chu Cương Liệt gõ cửa phòng Hi Nguyệt, đón Mạt Ly về.

Thấy sư phụ nhìn mình, cô đồ đệ lạnh lùng này chột dạ vội quay mặt chỗ khác, nàng nhớ đến hình ảnh lúc sáng, sư phụ trần trùng trục, cơ thể rắn chắc, giữa háng lại có cái đó to như vậy, nàng tuy đã quyết tâm nhưng không biết bắt đầu từ đâu, Chu Cương Liệt cũng giả vờ không biết, dẫn Mạt Ly về.

Tối, hắn lại đi tìm Trương Bạch Lan và Ân Tử Bình cày cuốc, sau hơn tuần lễ chăm bón, ba cái cây trong Túi không gian đã đạt kích cỡ tuyệt đối, bắt đầu ra hoa, kết quả.

Một đêm mưa móc qua đi, sáng nay Khương Nguyệt Nga không đến, hôm qua nàng đã báo trước phải cùng phụ vương đi tế bái.

Chu Cương Liệt gọi Hi Nguyệt qua, tiếp tục dạy học. Cô nàng hôm nay hơi khác lạ, không tập trung, cứ lơ đểnh nhìn hắn, rồi lại đỏ mặt quay chỗ khác.

“Hôm nay con sao vậy?” Hắn giả vờ hỏi han.

“Sư phụ, đệ tử muốn mạnh lên.” Hi Nguyệt chần chừ một lúc rồi quyết định nói.

“Thì ta đang dạy cho con mạnh lên đây, tu vi của con rất tiến bộ mà.” Hắn bình thản đáp.

“Ít ngày nữa là đại hội diễn ra rồi, con tuy tu vi đã rất tinh tiến, nhưng nếu so với bọn Thái Phiên thì phần thắng không khả quan. Ngay cả sư muội mấy ngày trước còn đánh thua con bây giờ đã đè con ra đánh rồi.” Nàng uất ức nói.

“Hôm qua, hôm qua con đã thấy hết rồi, thì ra sư muội lén lút chạy đi tìm sư phụ song tu cho nên mới nhanh đột phá như vậy.”

“Con thấy hết rồi?” Hắn làm bộ hơi xấu hổ.

“Con đã biết hết, chắc chắn sư muội lại làm nũng đòi sư phụ song tu phải không, nàng ta quả là không biết xấu hổ, còn rên rỉ to như vậy.” Hi Nguyệt bĩu môi chê bai, gò má thì hồng hồng.

“Ài, nếu con đã thấy thì ta cũng không giấu, Nguyệt Nga cần phải đạt hạng nhất để tránh bị Sở Vương gả đi, cho nên ta mới nghĩ ra cách nhanh chóng tăng tiến như song tu, thật ra đây cũng là một phương pháp chính tông, con đừng kỳ thị.” Hắn thở dài giải thích.

“Con đâu có kỳ thị, sư phụ, đệ tử cũng muốn nhanh chóng đột phá, con muốn chính tay giết bọn thiên kiêu của kẻ thù. Con… con chấp nhận song tu với sư phụ.” Nàng hơi rụt rè nhìn hắn.

“Con đừng vì thù hận mà gượng ép bản thân, ta không phải kẻ háo sắc ra tay với cả đệ tử của mình. Đừng khiến ta mang tiếng dâm tặc lợi dụng đệ tử.” Chu Cương Liệt nghiêm túc nhìn Hi Nguyệt, Yêu Dục ngồi bên cạnh nghe hắn chém gió mà khinh bỉ.

“Con không có gượng ép, con thật muốn cùng sư phụ song tu, đời này người thân của con đã không còn ai, chỉ có sư phụ quan tâm con, ủy thân cho ngài cũng không uất ức, con đã thấy sư muội song tu rồi, nàng ta hoàn toàn thích thú thỏa mãn, sư phụ không ép uổng gì.” Hi Nguyệt tiến tới gần, ánh mắt nàng cực kỳ quyết tâm.

“Uầy, thôi được.” Chu Cương Liệt giả vờ nghĩ ngợi thật lâu rồi đồng ý.

“Phù, tạ ơn sư phụ.” Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu tạ ơn.

“Con về phòng đi, tối ta sẽ qua giúp con song tu.”

Hi Nguyệt tuân lệnh đi về phòng. Vừa đóng cửa lại, nàng buông mình nằm trên giường, lăn qua lộn lại.

“Hi Nguyệt ơi Hi Nguyệt, hình tượng nữ tử cao lạnh xây dựng đã vỡ nát rồi, hy vọng sư phụ không nghĩ mình là đồ đệ dâm đãng cầu xin tình dục.” Nàng xấu hổ đỏ mặt, mong chờ đến tối.

Hôm nay Chu Cương Liệt đổi lịch trình, hắn gom luôn Trương Bạch Lan và Ân Tử Bình lại rồi địt một lượt, hai nàng lúc đầu còn ngại ngần, nhưng khi thấy người kia rên rỉ dâm đãng như vậy thì lại tranh nhau xông lên, không ai chịu thua ai, một người ỷ mình vú to sử dụng hết tất cả kỹ năng phục vụ hắn, một người ỷ vào thân thể trẻ đẹp câu dẫn hắn.

Đến chập tối, hai nàng ôm lấy nhau nằm sóng soài, cơ thể đầy dấu vết cuộc truy hoan, hai nàng cũng hòa thuận nhau hơn. Cây dương căn đầu tiên đã bắt đầu kết quả, không lâu nữa quả lớn rồi sẽ dùng được, Chu Cương Liệt vô cùng hài lòng.

Buổi tối, sau khi dỗ Mạt Ly ngủ, hắn đóng cửa đi qua phòng Hi Nguyệt. Cô nàng bên trong hồi hộp đợi từ sáng, nghe tiếng gõ cửa, vội ra mở.

“Sư… sư phụ.” Nàng cúi đầu lúng túng.

Chu Cương Liệt nhìn nàng, hơi nhíu mày, “Sao run quá vậy? Có phải sợ nên bỏ ý định rồi không? Con không đồng ý thì sư phụ sẽ không ép.”

“Không không… chỉ là lần đầu nên đệ tử hơi bỡ ngỡ thôi.” Nàng lắc đầu nguầy nguậy.

“Coi con kìa, tính cách cao quý lạnh nhạt hằng ngày đâu rồi?” Hắn xoa đầu nàng cười haha.

“Con chỉ lạnh lùng với người ngoài, với sư phụ thì không đâu.” Nàng được hắn trấn an, nở nụ cười hiền lành.

Hai người đi tới bên giường, cùng ngồi xuống, Chu Cương Liệt nắm lấy tay Hi Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Hi Nguyệt, song tu cũng là một loại tu hành, trong đó cần có sự hòa hợp tình yêu giữa nam nữ, ta sẽ truyền cho con một bộ công pháp song tu, chính là nhờ nó mà Nguyệt Nga đã đột phá nhanh hơn.”

Nói rồi hắn truyền cho nàng Âm Dương Hợp Hoan Công, khi nàng đã nắm được toàn bộ, hắn bắt đầu cúi thấp đầu tới.

Hi Nguyệt không biết phải làm sao, lặng yên nhìn sư phụ, đến khi môi hắn chạm vào bờ môi hồng của nàng thì nàng mới giật mình, nhưng không kịp phản ứng gì, sư phụ đã mạnh mẽ mút lấy cánh môi, trao cho nàng nụ hôn say đắm, lưỡi hắn luồn vào miệng nàng, tách hai hàm răng trắng ngọc ra, rượt bắt cái lưỡi đinh hương của nàng, quấn lấy nó mà trêu đùa.

Hi Nguyệt dần quen thuộc, nàng bắt đầu đáp lại, hai cái lưỡi quấn quýt lấy nhau, trao cho nhau hương tân ngọc dịch. Thì ra đây là hôn, rất thích nha.

Hai người rời môi nhau, thở dốc nhìn vào mắt nhau. Hi Nguyệt chủ động chồm người lên, hôn vào má hắn, ôm lấy cổ hắn.

“Sư phụ, con trao cho người hết đó, người là người thân cuối cùng trên đời của con, đừng phụ bạc con nha.” Nàng thỏ thẻ vào tai. Chu Cương Liệt thương yêu ôm chầm lấy cô học trò bé nhỏ, nàng đã trải qua quá nhiều đau khổ tổn thương.

“Được, sư phụ sẽ yêu con hết mực.” Hắn thì thầm vào tai nàng, rồi cắn nhẹ vành tai khiến Hi Nguyệt nhột cười khúc khích.

Chu Cương Liệt đặt nàng lên giường, nắm lấy đôi chân dài, cởi đi giày thêu và tất, cặp chân xinh đẹp trắng nõn với những ngón chân ngọc. Hắn không ngại ngần hôn lên bàn chân, liếm láp từng đầu ngón chân.

“Ui ui sư phụ, đừng liếm, bẩn lắm.” Nàng xấu hổ che mặt.

“Chân của đệ tử ta như hoa như ngọc sao lại bẩn.” Hắn đáp lời, tiếp tục bú mút đôi chân trần.

Kế tiếp, hắn nắm dây lưng, rút nhẹ, từng lớp vải được cởi ra, Hi Nguyệt ậm ừ mặc cho quân hái. Khi áo trong được lột ra, thân trên nàng chỉ còn áo yếm trắng tinh, bộ ngực quy mô phập phồng, hắn kê mũi sát vào hít một hơi, ôi, cái mùi vị da thịt trinh nguyên.

Hi Nguyệt xấu hổ đỏ mặt, hắn rút luôn dây yếm, phần thân trên của nàng hoàn toàn bại lộ. Nàng run run lấy tay che đậy, hắn ôm nàng vào lòng, lại hôn lên môi một cái.

Hi Nguyệt tin tưởng, bỏ tay ra. Cặp ngực của nàng không quá khổ, nhưng rất vừa tay, căng tròn trắng mịn, núm vú hồng hào, trên ngực có một nốt ruồi son tôn lên nét đẹp.

Hắn hít hà bầu sữa, lưỡi quét qua núm vú, Hi Nguyệt nhắm tịt mắt tận hưởng. Một tay Chu Cương Liệt bóp lấy một bên vú, vừa nhào nặn vừa se se khiến núm vú nàng nhạy cảm cứng lên. Bên còn lại hắn há miệng bú mút, khẽ cắn lên đầu ti.

“Ưm… sư phụ… cảm giác kỳ lạ quá… vừa nhột vừa tê tê…” Nàng ôm lấy đầu hắn ấn chặt vào.

Kế tiếp, hắn lần mò xuống bên dưới, vuốt ve vòng eo thon thả, thò lưỡi vào rốn mà liếm khiến cô đệ tử này nhột cười lớn.

Hắn nắm cạp váy, kéo xuống, đôi chân dài thướt tha lộ ra, quần lót cũng trắng tinh bo trọn gò mu.

Chu Cương Liệt kề mũi hít một hơi, mùi vị trinh nữ làm hắn ngây ngất. Hắn há to miệng đớp trọn cái mu phía ngoài quần lót, liếm láp, bú mút khiến nó ướt nhẹp dán sát vào.

Hắn nhanh tay cởi nốt miếng vải cuối cùng, vui mừng quá đỗi, Bạch hổ, lại là bạch hổ nộn huyệt.

Hi Nguyệt thì xấu hổ đỏ bừng mặt, hắn thì tham lam nhìn cái gò mu láng mịn không có sợi lông nào của nàng.

“Chà, đệ tử yêu của ta có cái huyệt dâm chất lượng nha.” Hắn hì hì khen ngợi, Hi Nguyệt càng xấu hổ hơn, nhưng lòng thì vui vẻ vì sư phụ khen.

Bờ mu cao ngất, hai mép môi dọc hồng hào ướt át khép chặt, Chu Cương Liệt lấy tay vén nhẹ, phía trong, hột le nhỏ xinh ẩn núp, lỗ thịt nhỏ nhắn, phía dưới là cúc huyệt đóng chặt.

Hắn tham lam há miệng, ngậm cả mu lồn Hi Nguyệt vào mà ra sức mút liếm, lưỡi quét dọc khe thịt, đá nhẹ lên hột le, ngậm lấy nó mà hút mút khiến nó săn cứng chìa ra ngoài, tiếp theo hắn lòn vào âm đạo nàng mà khuấy đảo.

Hi Nguyệt cong người hẩy hông lên cao vì cảm giác sướng khoái khi bị sư phụ bú.

“Hức… sư phụ… đừng bú… đừng mà… con cảm thấy có gì lạ lắm… ui ui… vừa tê vừa ngứa… ôi lưỡi ngài đâm sâu quá… con cảm giác được rồi… con không chịu nổi nữa… có cái gì đó… đang ra…”

Một dòng nước nhờn từ âm đạo phun ra, ướt cả mặt Chu Cương Liệt, hắn vui vẻ húp sạch, Hi Nguyệt đã cao trào lần thứ nhất.

“Cảm giác sao hả đệ tử.” Hắn ngước lên hỏi.

“Con không biết, rất thoải mái, tê dại, sướng lắm…” Nàng thở hổn hển đáp.

“Kế tiếp sẽ còn sung sướng hơn nữa.” Hắn cười nhìn nàng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300