Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 120
Phần 120: A Khắc Thiên Kiều bị bắt

Buổi tối, Chu Cương Liệt tận hưởng quốc sư trần truồng múa điệu dân gian, nàng hai má đỏ ửng xấu hổ, nhưng vẫn chiều chuộng tình lang mà múa cho hắn xem.

Cặp vú nàng tưng lên theo nhịp, cặp mông lắc lư bồng bềnh, từng động tác yểu điệu uyển chuyển, cộng với thân hình bốc lửa của nàng khiến hắn mê mẩn không dời mắt.

Mu lồn hẩy nhẹ khi nàng lắc hông, nhúm lông mu rậm rạp trông vô cùng thích mắt, nàng còn hướng kiều đồn về phía hắn, ngúng nguẩy lắc lư lên xuống, cặp mông thịt nảy nở gợi dục vô cùng.

Chu Cương Liệt ôm nàng vào lòng, liếm láp núm vú, hôn lên gò má, rồi giơ cánh tay nàng lên liếm vào nách khiến nàng vừa nhột vừa kích thích cười khúc khích.

“Đồ đệ chàng dạy rất giỏi nha, thiếp không ngờ Nguyệt Nga có thể đi tới vòng này.” Đãng Hồng Trần bá cổ hắn, thì thầm sát tai.

“Điều nàng không ngờ tới còn nhiều lắm, rồi nàng sẽ biết.” Chu Cương Liệt cắn nhẹ núm vú cười to nói.

“Lúc nãy thiếp thấy ba tên già kia nhìn chàng lăm lăm như hổ đói, thật không biết chữ chết viết thế nào, chàng chỉ cần nói một tiếng, mai sẽ không còn thấy mặt chúng nữa.” Nàng tận hưởng người yêu bú vú, xoa nhẹ đầu hắn kể lại.

“Bọn chúng có thù với Hi Nguyệt, ta sẽ đích thân xử lý, để Hi Nguyệt tận tay báo thù, nàng không cần ra tay, cẩn thận cho bản thân là được.” Hắn nhả núm vú ra nói.

“Thiếp biết rồi.” Nàng gật đầu.

“Nè, ta đã giúp nàng ra nhiều lần rồi, hôm nay tới phiên nàng giúp ta giải tỏa có phải không?” Hắn cười dê ghé sát tai nàng nói.

“Giúp cái gì cơ? Chàng đúng là lắm trò.” Đãng Hồng Trần cười nhẹ, gõ đầu hắn.

“Dùng miệng và tay của nàng giúp ta ra, y như ta vừa giúp nàng bú liếm vậy.” Hắn dụ dỗ thiếu nữ.

“Chàng đúng là, dâm tặc xấu xa, thiếp không biết đâu.” Nàng dụi đầu vào ngực tình lang, xấu hổ né tránh.

Chu Cương Liệt kéo quần xuống, dương căn to dài được giải thoát bật ra hùng dũng cương cứng.

“Nàng xem, nó vì nàng mà đã như thế này rồi, giúp ta làm dịu nó xuống đi.” Chu Cương Liệt thì thầm thổi gió vào tai.

Đãng Hồng Trần nhìn chằm chằm thứ khủng bố dưới háng Chu Cương Liệt, tay khẽ che miệng thảng thốt, đây lần đầu nàng thấy dương vật của nam nhân, sao nó lại lớn đến vậy? Nếu cái này mà đút vào tiểu huyệt bên dưới… nàng không dám tưởng tượng nữa.

Chu Cương Liệt cầm lầy tay nàng đặt lên trên thân cặc, Đãng Hồng Trần cũng không rụt lại, tò mò cảm nhận, khúc thịt này thô cứng, quy đầu đỏ sậm như cây nấm, phía trên gân guốc thấy mà sợ, còn có một túi trứng to ở dưới.

Nàng sờ mó thân cặc, nắn bóp, vuốt ve hai hòn dái, quy đầu giật giật đòi hỏi, có một xíu nước rỉ ra. Nàng đưa cánh tay mình lên song song với thân cặc, ước lượng kích thước của nó, sau đó lại xoa nắm cái đầu nấm.

Chu Cương Liệt cầm lấy tay nàng chỉ dẫn cách sục cặc, Đãng Hồng Trần làm theo, khi nàng khuấy sục lên xuống đều đặn thì cảm giác dương vật này càng ngày càng nóng và cứng hơn, kích cỡ cũng to thêm một chút.

“Bảo bối, dùng miệng giúp ta đi.” Hắn xoa xoa cánh môi đỏ mọng của nàng, quốc sư không biết phải làm thế nào, bối rối nhìn cái côn thịt.

Để nàng ngồi trên bồ đoàn, Chu Cương Liệt đứng dậy, cầm cái côn thịt thô to đặt lên mặt nàng, quốc sư hoàn toàn không có phản kháng, ánh mắt nhìn đắm đuối khúc dương căn, hắn đập thân cặc nhẹ vào má nàng, quẹt quẹt cái quy đầu lên mũi nàng.

Mùi cặc xộc vào mũi khiến Đãng Hồng Trần như say rượu, ánh mắt dại ra, ở phía dưới lồn nàng rỉ rả âm tinh.

Hắn lại quệt quy đầu lên miệng nàng, thứ nước ở quy đầu dính lên môi.

“Ngoan, thè lưỡi ra nào.” Lời hắn nói như có ma lực, nàng một mực làm theo trong vô thức, lưỡi le ra khỏi miệng, Chu Cương Liệt đặt cái đầu khấc lên lưỡi, cho nàng cảm nhận tốt vị của con cặc này.

Không đợi hắn nhắc nhở, tay nàng cầm chắc dương vật khẽ sục, lưỡi đảo quanh cuốn lấy quy đầu mà liếm khiến nó ướt nhẹp. Rồi nàng liếm xuống dọc thân cặc, hôn mút nhiệt tình.

Theo chỉ dẫn của tình lang, Đãng Hồng Trần há miệng ngậm lấy đầu cặc vào miệng, ở trong đó liên tục đảo lưỡi, hút mút, vì nó quá to và dài, nàng chỉ có thể ngậm vào một phần, đầu nàng lắc lư, tay xoa bóp hòn dái.

Chu Cương Liệt cảm giác được cặc mình trong cái miệng nhỏ thơm của nàng, hắn thả lỏng tinh mang, khi nàng bú được một khắc, miệng đã mỏi rồi hắn mới gồng mình bắn tinh.

Cỗ tinh dịch nóng bỏng rót vào miệng, Đãng Hồng Trần không kịp phản ứng, yết hầu nuốt lấy từng ngụm, hắn bắn nhiều đến nỗi miệng nàng phồng lên, tinh trào cả ra ngoài.

“Ưm… Ưm… ọc… ọc…” Đãng Hồng Trần không thể nói chuyện, chỉ có thể ưm ưm khẽ vỗ vào chân hắn.

Khi Chu Cương Liệt rút cặc ra, nàng há mồm thở dốc, tinh trùng dính đầy miệng mũi, cả mặt và ngực cũng trắng đục.

“Hức, sao chàng không báo trước sẽ xuất ra, làm thiếp uống hết không biết bao nhiêu.” Nàng giở giọng oán trách.

“Tinh dịch rất tốt cho sức khỏe, uống nhiều mới tốt nha, mùi vị thế nào.” Hắn giả lả trả lời.

“Hừ, khó uống chết đi được, vừa nhiều vừa đặc sệt, nó vẫn còn nằm ở cổ họng thiếp đây này.” Nàng liếc nhìn tên dâm tặc này.

“Nhưng, vị cũng không tệ.” Nàng hơi cúi mặt nói nhỏ, khẽ liếm liếm môi.

“Ăn nhiều lần nàng sẽ quen thôi, thậm chí còn nghiện nữa.”

Dụ dỗ được nàng bú cặc, Chu Cương Liệt vui vẻ, đứng dậy cáo từ, hắn còn có việc phải làm.

Hắn đi dạo quanh nội thành, ánh mắt tập trung về một hướng, toà trang viên khá là sang trọng rộng lớn, nó được trồng rất nhiều loại cây, khuôn viên xanh tươi có cảm giác như vườn ngự uyển trong cung.

Giữa khuôn viên có một cái hồ nhỏ cá nhảy tung tăng, kế hồ là một cái xích đu, trên xích đu, một nữ tử đang ngồi đong đưa.

Ánh mắt nàng màu xanh lục bảo, tóc dài uốn lượn bồng bềnh, vẻ mặt hơi buồn rầu pha chút bực dọc, không ai khác ngoài A Khắc Thiên Kiều vừa bại trận buổi chiều.

“Hứ, Hi Nguyệt tiện nhân lại giả vờ yếu thế để đánh lừa ta, chờ các lão tổ đó bắt được cô ta, phải hung hăng giáo huấn một trận.”

Nàng vẫn cay cú vì trận thua buổi chiều, vết thương vẫn chưa khỏi.

“Chà, ngươi sao lại ác ý với đồ đệ của ta như vậy?” Tiếng nam nhân trầm ngâm ở phía sau khiến A Khắc Thiên Kiều giật thót.

“Ai? Người đâu.” Nàng vội la lên, nhưng không có ai xông vào, hai người hộ đạo cấp hóa Thần của nàng hoàn toàn không có động tĩnh.

“Haha, có la rát cổ họng bọn chúng cũng không nghe thấy đâu.” Chu Cương Liệt cười khinh bỉ.

“Ngươi… a…” A Khắc Thiên Kiều quay người, thấy đứng sau mình là tên Tán Tiên mà mấy ngày nay bọn họ hay nhắc đến, còn âm mưu phục kích cướp của giết người.

“Tiền… tiền bối, ngươi sao lại xâm nhập tư dinh của ta? Ngươi muốn làm gì?” Nàng lùi người về phía sau, cẩn trọng dò hỏi.

“Làm gì? Buổi chiều nàng nói những lời gì với Hi Nguyệt, có còn nhớ không?” Chu Cương Liệt nhìn thẳng nàng hỏi.

“Ta đã bại trong tay nàng ta rồi, Hi Nguyệt còn muốn gì nữa chứ? Ngài dù gì cũng là bậc trưởng bối, lại có thể hạ mình đi kiếm chuyện với hậu bối như ta, ngài không sợ người ta cười chê hay sao?”

“Chà, miệng mồm vẫn lanh lợi lắm, Hi Nguyệt trên đài chính là muốn tha cho nàng, nếu không bây giờ nàng đã nằm trong quan tài rồi, nhưng Hi Nguyệt vẫn nhớ thù xưa, năn nỉ ta đến đây bắt lấy nàng đem về cho đệ tử ta hành hạ.” Chu Cương Liệt bình thản nói, A Khắc Thiên Kiều nghe mà run sợ.

Nàng vội quay người hướng về phía cửa chạy ra, rơi vào tay ông ta, với thù hận của Hi Nguyệt chắc sẽ băm vằm nàng ra.

Nhưng thân thể nàng chợt cứng đờ, bất động đứng yên, cặp mắt nàng hoảng sợ tột độ, run run cố giãy giụa.

“Theo ta về thôi.” Hắn chộp lấy A Khắc Thiên Kiều nâng lên, hai tên hộ đạo ở bên ngoài đã sớm bị hắn dùng bí thuật khiến họ ngủ li bì, không có mười ngày sẽ không tỉnh lại, người tu hành đến hóa thần cơ bản nhịn ăn uống chục ngày là bình thường, không cần lo họ ngủ mà chết đói.

A Khắc Thiên Kiều tuyệt vọng, run rẩy mặc cho hắn mang mình đi, lúc này nàng mới hối hận, ba kẻ kia có lão tổ Tán Tiên trung kỳ bảo kê, chỉ có nàng không có nên mới bị nhắm đến. Nàng bất lực bị Chu Cương Liệt vác lên, âm thầm rời khỏi nội thành trở về Kim Tiền Lâu.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300