Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 246
Phần 246: Nhiệm vụ mới

Chu Cương Liệt nhanh chóng thu dọn hành trang trả phòng, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê cũng về tông môn sắp xếp sự vụ sau đó bốn người cùng cưỡi trên mây ngũ sắc của hắn bay về phía Tây.

“Chết tiệt, bọn Tiềm Long Các này rốt cuộc có ý đồ gì?” Tần Mộ Uyển nghĩ về hai nữ đệ tử của mình mà sốt ruột không thôi.

“Mưu đồ của chúng rõ ràng chính là nhắm vào các nàng, Tiềm Long Các muốn trở lại trung thổ lật đổ Đại Chu, nhưng một thế lực tu tiên làm sao dám trực tiếp ra tay với Hoàng triều, quốc vận sẽ khiến chúng tận diệt. Bởi vậy cách duy nhất để khiến Đại Chu sụp đổ chính là nâng đỡ lấy một chư hầu khác cũng có hoàng đạo long khí khiến quốc vận dần dần tăng lên, dùng thế lực phàm nhân diệt đi Đế triều của phàm nhân, quốc vận chuyển dời sẽ không phản phệ lên tu sĩ.”

“Mà muốn lên bờ từ Tây Hải thì Tần quốc chính là nơi hợp lý nhất cho mưu đồ của Tiềm Long Các, chỉ cần nâng đỡ một tên quân chủ có dã tâm đoạt thiên hạ là được. Mà các nàng chính là thứ cản trở đại sự của chúng đầu tiên.”

“Nếu hai nàng vẫn như cũ là Tán Tiên nhỏ bé thì không nói gì, hiện tại đã đột phá Địa Tiên, dứt bỏ mâu thuẫn hợp tác với nhau cùng phục vụ cho Tần quốc, điều này khiến bọn chúng cảm nhận được nguy cơ nên muốn tìm cách loại bỏ hai nàng.”

“Nếu cao tầng của Tiềm Long Các dám lên bờ thì sẽ biến thành cuộc chiến lớn giữa hải ngoại và trung thổ, bởi vậy chúng mới phải bày dương mưu dẫn dụ hai nàng ra Tây Hải, chỉ cần các nàng đặt chân lên đất của chúng thì chúng sẽ có muôn vàn lý do hợp lệ để tiêu diệt các nàng mà trung thổ không thể làm gì được, giống như lúc trước Tuyết Liên Cung bị ba đại giáo vây công vậy.”

Chu Cương Liệt nói một tràng phơi bày hết toàn bộ mưu đồ của Tiềm Long Các, các nàng trố mắt nhìn vị chủ nhân cả ngày chỉ biết chơi gái nay lại thể hiện sự uyên bác nhạy bén của mình.

“Tíng tong, phát động nhiệm vụ phụ tuyến Trợ giúp hồng nhan, nội dung: Giúp Huyền Nữ Cung cứu lấy hai nữ đệ tử, giúp Hắc Nha Tông diệt Phi Ảnh Môn. Khi các nữ nhân an toàn trở về đất liền thì nhiệm vụ được tính là thành công.”

Âm thanh hệ thống lâu ngày chưa nghe lại vang lên, Chu Cương Liệt mừng rỡ.

“Ối chao, lâu rồi mới có nhiệm vụ mới, ta tưởng hệ thống nhà ngươi liệt mất tính năng ban phát nhiệm vụ rồi chớ.”

Yêu Dục trần truồng xuất hiện ngồi trên chóp mũi hắn cạ cạ, “Hừm, tại ký chủ lười biếng ham hưởng lạc cứ ở một chỗ ngủ nữ nhân thì lấy đâu ra nhiệm vụ cho ngài được.”

“Thời gian của ta còn dài, bái sư xong có khi chẳng còn tự do tự tại tìm tình nô nữa nên phải tranh thủ mà hưởng thụ thôi, đến Tây Hải nếu thuận lợi ta cũng phải kiếm một đám nữ nô mới được.” Hắn cười giả lả lấp liếm sự lười biếng của mình.

“Cấp độ của ký chủ hiện tại gần như ở phàm giới không có đối thủ rồi cho nên hệ thống cũng sẽ không cho quá nhiều vật phẩm và nhiệm vụ, ký chủ cứ tận hưởng cho đã đi.” Tiểu tinh linh chà cái lồn bé xíu vào mũi hắn rồi biến mất.

“Băng Tâm và Thanh Tâm đi ra ngoài lịch luyện thiếp đã cẩn thận phái một chấp sự cấp hóa Thần hậu kỳ theo hộ đạo, không hiểu tại sao trong tình báo đưa về chỉ nói việc hai đứa nó bị bắt, còn vị nữ chấp sự kia không có thông tin gì.” Tần Mộ Uyển nhíu mày nghĩ ngợi.

“Vậy nàng nghĩ tại sao hai nữ đệ tử của nàng lại đi đến tận Tây Hải, xưa nay trung thổ và hải ngoại không yên ổn, chúng lịch luyện cũng không cần đi xa như vậy. Mà trùng hợp khi nàng vừa đột phá thì chúng bị bắt không lâu sau đó.” Chu Cương Liệt gãi gãi lòng bàn tay nàng.

“Ý chàng là…” Tần Mộ Uyển ngỡ ngàng.

“Khả năng cao chấp sự kia là do bọn chúng cài vào trong Huyền Nữ Cung đã lâu, chính là đợi thời cơ như hôm nay đâm sau lưng nàng một nhát.” Hắn nói thẳng.

“Không… không thể nào…” tròng mắt nàng co rụt, khó thể nào tin nổi, vị nữ chấp sự kia đã phục vụ trong Huyền Nữ Cung suốt hơn sáu mươi năm, được nàng vô cùng tin tưởng mới giao cho trọng trách làm người hộ đạo cho hai đệ tử của nàng, vậy mà…

“Hừm, bọn hải ngoại này thì tụ tập với nhau thành một liên minh đoàn kết, chục tên lão tổ cấp Địa Tiên hậu kỳ, trong khi ở trung thổ mấy trăm năm qua thiếp chưa từng thấy lão già nào ngoài Quốc sư và Cơ tổ của Đại Chu.” Vương Nhã Khuê bĩu môi nói, nàng chính là bất mãn tu sĩ đại lục quá bạc nhược để bọn hải ngoại làm loạn.

“Ai nói với nàng không có, chỉ là họ ít sống theo kiểu tông phái như hải ngoại mà thôi, nàng xem, thấy lão già dưới kia không?” Chu Cương Liệt chỉ vào một ông lão đang ngồi câu cá bên bờ suối rất bình thường.

“Ông ta thì sao?” Vương Nhã Khuê nheo mắt nhìn nhưng cũng không phát hiện gì.

“Lão ta là Địa Tiên trung kỳ đấy.” Hắn thản nhiên nói.

Ba nàng giật mình ngoái đầu lại nhìn, một lão già ăn mặc rách rưới ngồi nhàn nhã câu cá ngẫu nhiên gặp cũng là Địa Tiên trung kỳ?

Mấy kẻ đại năng ở trung thổ đa số chọn cách ẩn cư hoặc ngao du sơn thủy chứ không tọa trấn thế lực như những kẻ ngoài kia, ở cấp độ của họ đã lười quản việc tranh đoạt hoàng quyền, Chu Cương Liệt trong lúc đi khắp nơi cũng đã nhiều lần cảm ứng được Địa Tiên, nhưng cũng chẳng cần thiết đánh động tới họ.

“Bởi vậy mới nói, Tiềm Long Các muốn họa loạn trung thổ chỉ có thể âm thầm cài cắm người vào kích động thiên hạ tranh đấu nhau, chúng mà dám lên đất liền thì xác định sẽ bị đám già đời kia úp sọt.”

“Thiếp thấy bọn Tiềm Long Các này thích hợp để dụ dỗ tên Sở vương kia hơn, dã tâm thôn tính thiên hạ của hắn là lớn nhất, nếu phò tá Khương thị lật đổ nhà Chu thì hợp lý hơn.” Vương Nhã Khuê dựa đầu vào đùi hắn nói.

“Nàng tưởng đế vương nhân gian ngu ngốc hay sao, Tiềm Long Các tuy lớn mạnh, nhưng quốc vận Đại Chu vẫn trường thịnh, không mất thêm mấy trăm năm đừng hòng diệt được, hơn nữa bọn chúng từng hận thù muốn lật đổ hoàng triều thì chả có bậc quân chủ nào dám tin tưởng phó thác cho chúng cả đâu.” Chu Cương Liệt vuốt ve gò má của nàng lắc đầu.

“Tu sĩ đỉnh cấp thường rời xa hoàng quyền, vậy nếu thiếp tiếp tục tu lên có cần phải ẩn cư không?” Tần Mộ Uyển hỏi.

“Đó là do ý của nàng, nếu truyền nhân của nàng trưởng thành thì cứ giao lại chức vị cho chúng, bản thân có được tự do theo đuổi đại đạo cao hơn.” Hắn vỗ vai khuyên nhủ.

“Hứ, kỹ nữ này mà buông tay không quản lý thế lực nữa sẽ dành thời gian để cho hàng vạn đàn ông gian dâm thì có chứ theo đuổi đại đạo gì?” Vương Nhã Khuê liếc xéo.

“Ngươi làm như ngươi ngoan hiền lắm vậy đó, đừng quên chúng ta là kỹ nữ chung một lò đào tạo.” Tần Mộ Uyển vung tay đét cho bé trà xanh một cái vào mông đít…

Chu Cương Liệt phì cười ôm lấy chúng nữ vào lòng, đường đi Tây Hải còn xa, để giết thời gian thì còn gì tuyệt vời hơn làm tình.

Thế là hắn đè các nàng xuống, để cho mây ngũ sắc tự tiến về phía Tây, bản thân cùng ba vị mỹ nhân ân ái triền miên, hắn cũng phải bỏ chút công sức song tu, tu vi sắp đột phá hậu kỳ rồi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300