Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 295
Phần 295: Bánh bao của Tiểu Thiện

“Vấn Thiên, thiếp vẫn ở đây chờ chàng, trái tim thiếp vẫn chỉ thuộc về chàng có biết hay không?” Quách Tương Như nhìn Lâm Vấn Thiên đôi mắt dạt dào tình cảm.

“Ta biết ta phụ nàng, bây giờ nàng đã mất nên về báo mộng cho ta, kiếp này đành phải như thế, ta không thể bỏ mặc gia đình, cho ta xin hẹn lại kiếp sau ta sẽ đền nợ cho nàng.” Hắn cúi đầu sát đất giọng đầy bi ai hứa hẹn.

“Chàng đừng hẹn kiếp sau, thiếp chưa chết, thiếp hiện tại đang sống rất tốt.” Quách Tương Như bình thản nói. Lâm Vấn Thiên nghe vậy vội ngẩng đầu lên, trước mắt hắn lại là hình tượng người mình yêu trong bộ dạng đĩ điếm như lúc nãy.

Nàng đứng thẳng, hai đùi bành ra, tay chắp sau đầu, thân thể liên tục đẩy đưa khiến cặp vú rung rinh, bên dưới mu lồn rậm lông trên hột le có bấm khuyên treo cái chuông nhỏ kêu lên đinh đang.

Trong sợ ngỡ ngàng đến bật ngửa của Lâm Vấn Thiên, sau lưng Quách Tương Như xuất hiện từng hình bóng nam nhân người nào cũng cao to cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn hoàn toàn trần truồng đưa những con cặc dài to như cổ tay ra.

“Thiếp yêu chàng, luôn nghĩ về chàng, nhưng thiếp đã phạm sai lầm, thân xác này đã thành tình nô, chó mẹ cho người ta, chàng nhìn xem, hằng ngày thiếp chính là bị nam nhân chơi như vậy.”

Năm tên đàn ông đi tới, kéo hai chân của Quách Tương Như ra, sau đó từng con cặc đâm vào huyệt dâm của nàng trong ánh mắt bất lực của Lâm Vấn Thiên.

Hai con cặc chèn nhau địt lỗ lồn, hai con đút lỗ đít, con còn lại tọng sâu vào cổ họng nàng đến lút cán. Lâm Vấn Thiên cay đắng nhìn hình ảnh người con gái hắn yêu thuở thiếu thời đang bị đám nam nhân thi nhau địt tập thể.

“A… ôi… ứ… á… Vấn Thiên, thiếp yêu chàng, nhưng thân thể này yêu cặc, ưm… thiếp luôn chờ chàng… sẽ mãi chờ chàng về… thiếp đang được làm nô lệ tình dục ở Tuyết Liên Cung… hằng ngày bị cả chục cả trăm nam nhân địt như thế này… đây là số phận của thiếp… Thiếp muốn như vậy… ôi a… cặc… thiếp yêu cặc… chàng nhìn đi nè… lồn đít thiếp bị địt tung lên rồi… thiếp raaaa…”

Năm tên đàn ông đồng loạt gầm lên sau đó bắn hết tinh trùng vào từng lỗ, Quách Tương Như cũng rú lên rồi phun cả dâm thủy lẫn nước đái ra.

Nhìn người đàn bà đang nằm dưới đất, lỗ lồn lỗ đít bị nong rộng, chất dịch trắng đục không ngừng chảy ra, Lâm Vấn Thiên hoài nghi nhân sinh, đây là người mà hắn yêu thương nhớ nhung mấy trăm năm qua sao?

Hắn biết đây là mơ, nhưng nhìn nàng trong tình cảnh này, trí não hắn bỗng xuất hiện kích thích, vừa đau khổ lại vừa hưng phấn, sao lại lạ như vậy?

Lâm Vấn Thiên mở to mắt choàng tỉnh, hắn đã rời khỏi giấc mơ quái ác đó, mồ hôi đổ đầm đìa, men rượu đã hoàn toàn bay sạch, phía bên cạnh nương tử Hà Yên vẫn đang ngủ ngon ôm lấy tay hắn.

“Giấc mộng kỳ lạ… điềm gì? Hay thực sự Tương Như vẫn còn sống đang bị Tuyết Liên Cung kia giam cầm như trong mơ, bị chúng nhục nhã đến vậy?” Một loạt suy nghĩ mông lung lan tràn tâm trí khiến hắn không thể ngủ được, hình ảnh người hắn yêu bị địt tập thể rên rỉ những câu dâm đãng tục tĩu đã in sâu vào đầu làm hắn xuất hiện cảm giác kỳ lạ, dưới quần thằng em động đậy dựng cao lên.

Chu Cương Liệt thu lại hồn lực khẽ cười, “Xem như xác nhận thành công, tên Lâm Vấn Thiên này là người cần tìm, chà, kế tiếp nên thúc đẩy một chút để hắn và tình nô Tương Như của ta có dịp trùng phùng nhỉ, hê hê, nhưng trước hết cần phải giúp nàng ta giáo huấn ngươi một trận vì cái tội hứa xong rồi đi lấy vợ khác.”

Trong đầu hắn sắp xếp một loạt kế hoạch kế tiếp cần làm. Đâu đó xong xuôi lại vươn ra hồn lực nhắm vào Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai, phải huấn luyện cho hai nàng này trong mơ cho tốt mới được.

Sáng hôm sau, Chu Cương Liệt ghé qua tiểu viện của Lãnh Nhược Hy, Bắc Cung Nhược Giai cũng đã có mặt, hai nàng dung nhan xinh đẹp nhưng đôi mắt lại pha đầy sự phức tạp cảnh giác nhìn đối phương.

Chỉ là bởi trong giấc mộng đêm qua hai nàng thấy được khung cảnh tương tự mà lại trái ngược nhau. Trong mơ, Lâm Phàm thỏa sức ân ái tình tứ với Lãnh Nhược Hy, còn Bắc Cung Nhược Giai bị ông cháu Nam Cung gia và cả mấy chục nam nhân khác cưỡng hiếp, thiếu nữ lãnh đạm đau khổ bị gian dâm tập thể, gào thét gọi tên tình lang nhưng Lâm Phàm lại bỏ mặc nàng mà vui vẻ cùng tình địch.

Lãnh Nhược Hy cũng mơ y hệt, nàng bị ông cháu họ Lăng cùng một đám đàn ông xấu xí hôi hám địt tập thể trong khi Lâm Phàm và Bắc Cung Nhược Giai chỉ ôm nhau đứng nhìn, nàng gào khóc bất lực đến cuối cùng bị chơi đến tỉnh ngủ.

Bởi vậy sáng nay mặt hai nàng hầm hầm nhìn nhau không hòa hợp chung chồng nữa, hừ, đã là tranh đoạt nam nhân thì không thể không đề phòng nhau.

Lâm Phàm không biết ác mộng của các nàng, hắn thấy tâm trạng hai cô người yêu không tốt chỉ dám ngồi im.

“Chà, Lâm huynh đệ, vừa mới xum vầy với gia đình sao lại đưa bộ mặt khó coi vậy chứ?” Chu Cương Liệt tiến tới vỗ vai an ủi.

“Phụ nữ là vậy, nóng lạnh yêu giận thất thường, nhớ đối xử tử tế đừng nặng bên này nhẹ bên kia.” Hắn để lại lời khuyên sau đó dẫn Lạc Thủy đi mất.

Chu Cương Liệt lại ra chợ sớm, ở góc nhỏ phía trong vẫn là hình bóng thanh thuần khả ái đang ngồi đó như chờ hắn tới.

“Chu đại thúc, hôm nay đến sớm vậy?” Thấy hắn, nàng nhoẻn miệng cười tươi.

“Nàng còn đi sớm hơn ta nữa, nếu ta không tới sớm sẽ làm nàng đợi càng lâu không phải sao?” Hắn ngồi xuống mân mê đầu hai con cá chép, bỗng dưng ánh mắt hơi khựng lại nhìn bọn nó chăm chú.

“Cá có vấn đề gì sao?” Tiểu Thiện nghiêng đầu hỏi.

“À, không có gì, chỉ là nể tài năng của nàng, ngày nào cũng có cặp cá để thả, nàng tự câu sao?” Chu Cương Liệt gãi đầu hỏi.

“Không, là có người chuẩn bị sẵn cho ta đi bán, sau này sẽ nói cho đại thúc rõ.” Nàng nháy mắt lém lỉnh.

“Ừ, vậy ta đem đi thả, nhưng hôm nay không lấy không của nàng nữa, nhất định nàng phải nhận thứ gì đó ta mới an tâm lấy cá.” Hắn giở trò mặt dày.

“Ta không lấy tiền bạc đâu. Ta cũng không cần thứ đó.” Tiểu Thiện lắc đầu.

“Nè, có khi nào nàng là thiên kim tiểu thư nhà nào đó có sở thích mang cá ở nhà ra bày bán không nhỉ? Làm gì có ai bán cá không lấy tiền như nàng chứ.” Chu Cương Liệt bưng chậu cá lên hỏi.

“Chu đại thúc cứ đoán đi, hì hì, sau này nhất định ngài sẽ biết.” Nàng đi theo sau lưng hắn đến hồ, nhìn hắn tự tay thả từng con cá chép xuống gật gù cười mỉm.

“Nè, đi ăn với ta một bữa, xem như ta đãi nàng tiền cá được không?” Hắn nhìn nàng với đôi mắt đầy tha thiết.

Tiểu Thiện đang tính từ chối, nhưng nhìn Chu Cương Liệt nàng lại ngẩn người một chút sau đó gật đầu.

“Ừm, vậy ta lấy hai cái màn thầu này, ta một cái, đại thúc một cái, xem như ngài đãi ta rồi.” Nàng đi đến quầy lấy hai cái bánh bao trắng nóng hổi sau đó thổi phù phù đưa cho Chu Cương Liệt một cái.

Hắn vô thức đưa tay nhận lấy bánh, nàng cầm cái còn lại cắn một miếng nhai ngon lành sau đó vẫy tay chào xoay người đi mất để lại hắn vẫn ngẩn ngơ cầm bánh bao trên tay.

“Chủ nhân.” Lạc Thủy khều tay áo khiến hắn tỉnh lại, sau khi trả tiền cho ông chủ quầy bánh bao, Chu Cương Liệt cầm cái bánh trên tay nhìn mãi.

“Chậc, không hiểu thế lực tâm linh nào khiến ta mỗi lần đối diện với những hành động của Tiểu Thiện đều bị thất thố như vậy, chà, bánh này ngon quá.” Hắn vừa ăn vừa lẩm bẩm, bánh bao này được nàng thổi hơi vào, hắn dường như thoang thoảng ngửi được hơi thở như lan của Tiểu Thiện, đây là bánh ngon nhất mà hắn từng ăn.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300