Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 88
Phần 88: Chân tướng kẻ thù

Phủ Trung Thành Quốc Công, sáng sớm, Võ Kiến Bàn đã thức dậy sớm đi tới quân doanh, vì phải thức khuya xem xét văn thư nên ông ta để phu nhân ngủ riêng ở phòng khác, trước đây cũng thường xuyên như vậy.

Hắn đã không cần hành phòng nữa thì có ngủ với vợ hay không cũng như nhau. Trương Bạch Lan cũng vui vẻ ra phòng của mình ở hậu trạch ngủ. Nàng đã có nhân tình rồi, chả thèm ngủ với lão nữa, nàng hồi hộp chờ đợi tình lang sẽ giống tối hôm qua lẻn vào phủ, cùng nhau ân ái cả đêm.

Ăn tủy trong xương mới biết nó ngon, Bạch Lan lâu ngày được tưới tắm rất vui vẻ, vừa nhớ tới khúc thịt to dài đâm sâu vào âm đạo nàng đã ngứa ngáy cả người rồi.

Và rồi nàng chờ mỏi mòn không thấy tăm hơi tình nhân đâu, sáng sớm, hai mắt Bạch Lan thâm quần như gấu trúc.

Tại sao chàng không đến? Chàng ghét bỏ ta? Không, có thể chàng bận công việc. Bạch Lan cứ thế nhớ nhung, trong đêm đó đã tự thủ dâm lên đỉnh mấy lần nhưng vẫn ngứa ngáy lỗ lồn khó chịu.

Bên này, Chu Cương Liệt thức giấc, Mạt Ly vẫn nằm trong lòng hắn ngủ khò khò. Hắn đưa tay sờ thử.

“Hừ, ăn biết bao nhiêu đồ bổ dưỡng, cơ thể thì có da có thịt rồi nhưng ngực vẫn phẳng như vậy, ta nhặt phải con bé hai lưng rồi.” Chu Cương Liệt thất vọng, tay đưa lên vỗ vào mông đít cô gái nhỏ.

Mạt Ly đang say giấc bị đét đau điếng, giật mình nhảy dựng lên.

“Chủ nhân mới sáng sớm sao lại đánh em?” Nàng xụ mặt nũng nịu.

“Từ nay mỗi ngày ăn hết hai trái đu đủ cho ta.” Hắn nghiêm giọng hạ lệnh.

“Vâng.” Mạt Ly không hiểu gì, nhưng nghe đến ăn thì đồng ý ngay, không cần biết lý do.

Tiếng gõ cửa phòng vang lên, Chu Cương Liệt cách không mở chốt cửa, Hi Nguyệt bước vào, cúi đầu chào hắn.

“Sư phụ, quyển bí tịch đó thật quá dọa người, không chỉ ghi chép toàn bộ kinh nghiệm quý báu tu luyện, còn có nhiều diễn giải về cảnh giới, nhiều môn pháp thuật bậc cao nữa, đệ tử đã học được rất nhiều.”

Nàng dùng cả đêm để xem sách, càng xem càng hưng phấn khó bỏ. Đây là báu vật của giới tu hành, nếu nó xuất hiện trên giang hồ sẽ dẫn phát một tràng tranh đoạt gió tanh mưa máu.

“Ngộ tính của con rất tốt, nhưng phải biết rõ, thứ trong sách chỉ là tham khảo, con phải tự sáng tạo con đường của riêng mình, đừng đi theo bất cứ ai, nếu không thành tựu tương lai của con sẽ chỉ hạn chế.” Hắn rất hài lòng với cô đồ đệ này, dù thứ hắn dạy toàn từ hệ thống ra, hắn không biết cóc khô gì.

“Vâng, con hiểu rồi.” Hi Nguyệt gật đầu.

Ba người cùng đi xuống lầu dùng cơm. Xong xuôi lại đi ra khỏi thành chuẩn bị tiếp tục tập luyện. Vừa đến cổng thành, Hi Nguyệt bỗng run lên, đứng khựng lại, nhìn chằm chằm phía trước, ánh mắt nàng ngoại trừ lạnh lùng còn mang theo một tia căm thù, phẫn nộ, cùng với đau đớn.

Chu Cương Liệt chú ý đến đồ đệ, quay qua hỏi, “Con sao vậy?”

Hi Nguyệt dường như không nghe hắn hỏi, vẫn chăm chăm nhìn về một phía, hắn tò mò nhìn theo, phía ngoài cổng thành có bốn nam nhân đang đứng trước thủ vệ đăng ký vào thành.

Một tên công tử tuấn tú, đôi mắt hơi xếch lên lộ vẻ gian xảo, hai tên tướng mạo thường thường vác trên vai đại đao, một lão già đi sau cùng đầu trọc lóc, râu trên cằm lưa thưa, dáng người béo phì mặc bộ áo xanh.

“Bọn chúng có chuyện gì sao?” Hắn kiên nhẫn hỏi. Lúc này tên công tử kia cũng chú ý đến Hi Nguyệt bên này, nàng quá đẹp, đẹp xuất chúng nên dù có ở nơi đông người cũng rất nổi bật.

Ánh mắt hắn không hề che giấu ham muốn chiếm hữu, mặt tuy đẹp nhưng lộ vẻ gian xảo tiến đến.

“Ây dô, đây không phải Hi Nguyệt Tiên Tử sao, lại hạnh ngộ ở đây, chúng ta quả thật có duyên nha.” Hắn rôm rả bắt chuyện.

Hi Nguyệt sắc mặt hơi tái nhợt, càng lạnh lẽo hơn, liếc nhìn tên công tử kia đầy căm hận.

Ba tên đồng bạn của hắn cũng tiến tới, lão già phía sau chỉ đứng yên không nói gì, tên cầm đao bên trái mở miệng.

“Thì ra là Hi Nguyệt, lần trước để ngươi may mắn chạy thoát, lần này còn dám xuất hiện trước mặt chúng ta?”

“Ngươi tốt nhất nên biết điều đi, Tuyết Lạc Cung đã tàn lụi rồi, trở thành thiếp thất cho Thái công tử là kết cục tốt nhất cho ngươi.” Tên bên phải phụ họa.

Tên công tử kia phất tay, “Nào nào, đừng hù dọa mỹ nhân như vậy chứ, ta xưa nay không thích gượng ép, Hi Nguyệt, môn phái của nàng đã không còn cứu vãn được nữa, chi bằng đồng ý theo ta, chỉ cần nàng chịu làm tình lữ của ta, ta sẽ giúp nàng khôi phục Tuyết Lạc Cung.”

Hi Nguyệt khôi phục bộ dáng cao ngạo lạnh lùng, “Ngươi đừng có mơ, làm như ta không biết việc vây công sư phụ ta không có phần của Thái gia các ngươi vậy.”

“Hi Nguyệt đừng hiểu lầm, chúng ta không hề liên can, thậm chí khi sư phụ nàng tử trận, ta còn đứng ra xin tha cho nàng còn gì?” Thái công tử giọng tha thiết nhưng mang theo một tia châm chọc.

“Tha cho ta, sau đó ép ta làm tình nô của ngươi? Đừng làm ta cười, lúc sư phụ bị vây công, tên này chính là kẻ đã đánh lén một chưởng phía sau, ta chứng kiến tất cả, đừng nghĩ giấu được.” Hi Nguyệt chỉ vào lão già đầu trọc đằng sau.

“Ngươi nghe cho rõ đây, trước sau gì ta cũng đem từng tên đã hại sư phụ ta lôi ra, giết sạch bọn chúng lấy đầu tế mộ sư phụ, còn về ngươi, mơ tưởng biến ta thành tình lữ, ngươi xứng sao, đồ hèn hạ.” Hi Nguyệt thốt lên lời cay độc mà ít khi nào nàng nói.

“To gan, dám chế nhạo công tử.” Hai tên mang đao hung hổ đi tới.

“Dừng tay, đây là Thành Đô nước Sở, cấm tu sĩ đấu đá, bằng không đuổi các ngươi ra khỏi thành vĩnh viễn không tiếp nhận”, một thủ vệ đi tới quát.

“Hiểu lầm thôi, dừng tay đi.” Thái công tử kéo hai tên thủ hạ về.

“Nghe nói Hi Nguyệt tính tham gia đại hội võ đạo?” Hắn hướng nàng cười.

“Thì sao?” Nàng lạnh lùng không thèm nhìn.

“Nàng định sẽ lấy hạng đầu để bái quốc sư làm thầy, có chỗ dựa sau này báo thù nhỉ? Thế thì ta cũng tham gia, ta sẽ tự tay đập nát cái mơ tưởng đó của nàng, khi nàng chính thức bị đánh bại ở đại hội, nàng sẽ không còn đường để đi nữa, lúc đó sẽ ngoan ngoãn quỳ xuống làm tình nô của ta thôi, haha.” Hắn không giấu giếm bộ mặt đểu giả của mình nữa, cười dâm nhìn Hi Nguyệt.

“Nàng cũng đừng nghĩ chạy thoát, có Hùng Lão ở đây muốn bắt nàng dễ như bỡn, nhưng ta muốn đường đường chính chính dập tắt mọi hy vọng của nàng, để nàng tuyệt vọng triệt để thuần phục ta.” Hắn cười to rồi để mặc Hi Nguyệt đứng ngây ra, ung dung đi vào thành.

Suốt cả cuộc nói chuyện, Chu Cương Liệt chỉ đứng yên, mấy tên kia không để ý đến hắn.

“Hi Nguyệt.” Hắn đặt tay lên vai nàng, hô lên.

Âm thanh của hắn rơi thẳng vào tai nàng, khiến nàng bỗng giật mình tỉnh táo lại.

“Sư phụ.”

“Có thể nói ta nghe mọi chuyện hay không?” Hắn trìu mến nhìn nàng hỏi.

Ba người tiếp tục đi ra phía ngoài, Hi Nguyệt ánh mắt hơi buồn kể.

‘Những kẻ vừa rồi là người của Thái gia, năm đó Tuyết Lạc cung chủ nhận được tin tức có bảo tàng của Địa Tiên xuất thế, các môn phái, thế gia đều xuất động đi tìm. Tuyết Lạc Cung, Thái gia, Hướng gia, Lâm Hạp Cốc, Thủy Lưu Tông hợp sức, cuối cùng đã tìm ra bảo tàng.

Nhưng khi phân chia, vì đồ vật tuy quý hiếm nhưng quá ít, bốn gia tộc môn phái kia đã lén cấu kết nhau, cùng vây công xử lý sư phụ, ngài ấy mang theo đệ tử đào tẩu, cuối cùng vì bị thương quá nặng mà chết, đám người kia đuổi tới tính giết cả đệ tử, tên Thái công tử này nhảy ra xin tha, muốn thu con làm tình nô, con thừa lúc không ai để ý, bóp nát phù chú di chuyển mà sư phụ để lại, thành công trốn thoát.’

“Tên công tử kia không buông tha, một đường truy tìm con khắp nơi cho tới hôm nay.”

Hi Nguyệt giọng run run kể lại.

“Con có sợ hãi không?” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng hỏi.

“Lúc trước vừa mất sư phụ, thân cô thế cô một mình, con rất sợ, nhưng bây giờ đã có sư phụ rồi, con không còn sợ nữa, chỉ thấy căm thù và chán ghét bọn chúng thôi.” Nàng cũng nhìn thẳng hắn.

“Có cần ta giúp con diệt sạch kẻ thù không?”

Hi Nguyệt ánh mắt sáng lên, “Nếu được sư phụ ra tay thì quá tốt rồi, với tu vi của con, nếu muốn báo thù không biết phải tới ngày tháng nào, nhưng con muốn tự tay giết tên Thái công tử đó, trên võ đài dùng chính thực lực của mình chém giết hắn.” Nàng cũng không phải trẻ trâu muốn dựa vào sức mình tu luyện mấy năm sau tự tay trả thù, nàng có một sư phụ cấp Chân Tiên, là Chân Tiên đó, ở phàm giới này có ai dám đắc tội, có sư phụ như vậy thay mình trả thù thì cần gì phải tự ra tay.

“Việc trả thù đợi sau đại hội rồi nói, hiện tại phải giúp con tăng cao thực lực.” Hắn dẫn Hi Nguyệt và Mạt Ly đi tới đồng cỏ hôm qua, tiếp tục luyện tập tới chiều tối. Hi Nguyệt quả nhiên ngộ tính rất cao, tiến bộ theo từng ngày, cộng với chỉ dẫn của hắn, nàng đã dần thuần thục sử dụng chiêu thức, võ kỹ, pháp thuật nhuần nhuyễn mạnh mẽ hơn.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300