Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 199
Phần 199: Vững như bàn thạch

Đám tu sĩ xung quanh xôn xao về sự xuất hiện của vị Địa Tiên thứ tư, qua nhiều người bàn luận thì mới có kẻ nhận ra thân phận của hắn.

Đồng Cốt Lâu, Địa Tiên hậu kỳ đỉnh phong, là một tên tán tu tà ác hoạt động ngoài hải ngoại. Ai nấy đều hít một hơi khí lạnh, có cả Địa Tiên tối đỉnh ở đây, phen này Tuyết Liên Cung khó thoát.

Ba pháp thuyền lần lượt bay lên, từ hai bên hông và phía trước mũi thuyền bỗng lần lượt mọc ra những khẩu thần công dài nhắm về phía sơn môn phía trên.

Ba chiếc chiến thuyền này được gọi là Địa Hải Chu, ngoài công dụng di chuyển thì nó còn là một món pháp bảo cấp Địa Tiên được một vị luyện khí sư ở hải ngoại chế tạo. Độ bền và sức công phá của nó không kém gì với một vị Địa Tiên hàng thật.

Giá trị của nó cũng rất đắt đỏ, bình thường một tông môn giàu có, tài lực và thực lực phải mạnh mới có thể sở hữu một đến hai chiếc.

Muốn sử dụng nó cần phải tiêu hao một loại đá gọi là Linh thạch, linh thạch về bản chất thì khá giống Tiên linh thạch, đều ẩn chứa nguồn năng lượng nén dồi dào, nhưng Linh thạch chỉ có linh khí và là tài nguyên cơ bản mỗi tông phái đều có, mỏ linh thạch có ở khắp nơi chỉ cần là chỗ có nguồn linh khí tốt.

Hơn nữa tạp chất trong linh thạch rất cao, hiếm có linh thạch nào sạch sẽ mười phần vì vậy tu sĩ sẽ không dùng nó để hấp thụ trực tiếp, chỉ có thể bố trí trận pháp hoặc làm nguyên liệu cho các loại pháp khí pháp bảo.

Đám đệ tử trên thuyền thay nhau vận chuyển từng tảng linh thạch màu lục bảo bỏ vào trong pháp trận bố trí phía sau pháo, linh thạch nhanh chóng biến mất, bị trận pháp phân rã thành năng lượng cung cấp cho thần công.

“Đã nạp xong năng lượng, chuẩn bị khai hoả.” Một hóa Thần đứng trên mũi thuyền phất cờ, hai thuyền kia cũng có hai tên giống vậy.

Các đệ tử theo chỉ lệnh hướng nòng pháo về cùng một phía, Chu Cương Liệt lần đầu thấy người ta chơi súng thần công ở thời đại này nên rất hào hứng chăm chú xem, các tu sĩ trên bờ cũng đời nào thấy pháp bảo dạng này, trầm trồ chỉ trỏ khen ngợi.

“Bắn!!!”

Ba tên hóa Thần phẩy cờ, từng họng pháo lóe sáng, sau đó là từng quả cầu năng lượng màu trắng tích tụ lại đến một kích cỡ nhất định rồi ầm ầm bạo tạc về phía sơn môn Tuyết Liên Cung.

Nó không giống mấy viên bi sắt thường thấy ở mấy khẩu thần công của phàm nhân cổ đại mà giống như đại pháo bắn ra tia laze hủy diệt hơn.

Những tu sĩ trung thổ há hốc mồm, nhất là các Tán Tiên, họ cảm nhận được từ khoả đạn pháo đó sức công phá mãnh liệt chưa từng có, nếu là họ đứng trước đầu pháo thì có khi cũng tan xác luôn.

Đây là pháp bảo cấp Địa Tiên, công kích của nó gây ra cũng là cấp Địa Tiên đủ để san bằng nơi này thành bình địa.

“Tuyết Liên Cung xong rồi, hết cứu.” Có người lắc đầu thở dài.

Mỗi chiếc Địa Hải Chu có mười khoả thần công, vị chi là ba mươi khẩu, tương đương với ba mươi phát công kích cấp Địa Tiên đánh lên sơn môn đại trận. Đãng Hồng Trần kia chỉ mới là Địa Tiên sơ kỳ thì có thể bố trí trận pháp mạnh đến đâu cơ chứ.

Ai cũng có nhận định, ăn một loạt pháo kích này Tuyết Liên Cung không bị san bằng thì cũng tiêu điều xơ xác.

“Ầm ầm ầm… đùng đoàng…”

Một loạt âm thanh chát chúa vàng lên, khói lửa mịt mù che khuất tầm nhìn, ba mươi phát đạn đã đánh lên hộ sơn đại trận.

Đồng Cốt Lâu nhếch cái môi xúc xích cười nhạt, Lục Côn, Hoàng Thái Cực cũng phấn khởi ngước cổ lên quan sát, chỉ có Quách Tương Như vẫn giữ điệu bộ khó chịu nhìn chằm chằm.

“Ực.” Tiếng tu sĩ nào đó nuốt nước bọt, uy lực của thần công này quả thật xưa nay chưa từng thấy, bọn hải ngoại lại sở hữu thứ pháp bảo khủng như vậy, quả là chuyện đáng lo của trung thổ.

Họ đâu biết dù có là hải ngoại thì để sở hữu loại pháp thuyền này cũng là cực kỳ khó khăn, tiêu hao tài lực cả trăm năm tích cóp là ít, vị luyện khí sư cấp Địa Tiên kia phải mất mấy năm ròng mới hoàn thành một chiếc.

Đám nữ nhân và cả Quan Tùng đều kinh ngạc trước sức công phá khủng bố của chiếc pháp thuyền kia, chỉ có Chu Cương Liệt bĩu môi, uy lực cũng kinh đấy nhưng muốn phá trận của hắn bằng thứ đồ chơi này thì mơ đi.

Khói lửa dần tán đi, mọi người những tưởng sẽ chứng kiến khung cảnh tang hoang của Tuyết Liên Cung, nhưng sự thật trước mắt làm cho tất cả những người có mặt đều trợn mắt há hốc mồm không tin được.

Tuyết Liên Cung vẫn sừng sững không đổ, quang tráo bảo vệ xung quanh không có một vết trầy, ba mươi đợt công kích cấp Địa Tiên đánh vào đại trận như đá chìm đáy biển.

“Không thể nào… sao… Sao có thể như vậy?” Lục Côn nghiến răng nhìn chằm chằm.

“Chưa… chưa đổ, Tuyết Liên Cung vẫn chưa đổ, phòng thủ thành công rồi…” một tu sĩ nào đó lắp bắp hét lên.

Tiếng nói của hắn cũng nổ ra một tràng hoan hô của các tu sĩ xung quanh, mọi người phấn khởi vô cùng khi bọn ngoại lai kia thất bại, cũng vô cùng nể phục trước thực lực của Tuyết Liên Cung.

Quách Tương Như biểu cảm còn khó chịu hơn, bản thân bà ta là Địa Tiên trung kỳ hơn hai tên Lục Côn và Hoàng Thái Cực một tiểu cảnh giới nhưng nếu để bà ta đối đầu trực diện với ba mươi đòn tấn công đại pháo kia thì cũng chỉ có nước chạy tránh nặng tìm nhẹ, thế mà một tông môn chỉ có Địa Tiên hậu kỳ như Đãng Hồng Trần lại hứng trọn công kích không hề xuy xuyễn.

Đồng Cốt Lâu nhíu mày, mắt híp chặt, môi như cái xúc xích trề càng dữ hơn, Địa Hải Chu này tuy chỉ có thể bắn ra công kích cấp Địa Tiên sơ kỳ, nếu là hắn cũng sẽ dễ dàng đón đỡ, nhưng hắn là Địa Tiên hậu kỳ đỉnh phong, Tuyết Liên Cung kia chỉ là thế lực cấp Địa Tiên sơ kỳ làm sao có thể chống lại được?

“Tiếp tục bắn, dùng hết linh thạch, bắn liên tiếp cho ta, ta không tin cái mai rùa này cứng rắn vĩnh viễn không vỡ.” Đồng Cốt Lâu quát to, mấy tu sĩ trên thuyền vội vàng nạp tiếp linh thạch, lần này còn cho nhiều hơn vào.

“Ba người các ngươi lúc thần công bắn thì cũng đồng loạt xuất thủ đừng giữ lại hậu chiêu nữa, không phá được đại trận này thì chúng ta coi như công cốc.” Hắn quay sang ba lão tổ của ba phái nhắc nhở.

“Đã rõ, tiền bối.” Lục Côn và Hoàng Thái Cực gật đầu, Quách Tương Như khẽ đảo mắt, linh tính bà ta mách bảo chuyện này có gì đó không ổn nhưng lỡ phóng lao thì phải theo lao.

Chỉ chốc lát, ba mươi họng pháo lại sẵn sàng, lần này số lượng linh thạch bỏ vào gấp ba lần đầu, đủ để bắn ba phát liên tục, tức là sẽ có chín mươi đợt công kích cấp Địa Tiên cùng oanh tạc vào đại trận.

“Chuẩn bị… Khai hoả!!!”

Tiếng lệnh vang lên, các chiến thuyền lại đồng loạt nã pháo, cùng lúc đó, Lục Côn, Hoàng Thái Cực và Quách Tương Như phóng lên không trung, khí tức Địa Tiên đồng loạt bộc phát.

“Cuồng Sa Bạo Nộ.” Lục Côn thân người còng như con tôm hét lên, thủy thuộc tính tràn ra hình thành một vùng nước xung quanh hắn, trong nước một cái vây nổi lên bơi lội, sau đó một con cá mập cực lớn bằng nước há mồm giương hàm răng sắt nhọn đâm về phía hộ sơn đại trận.

“Xích Linh Phần Thiên Chuyển.” Hoàng Thái Cực thân trên để trần như bị nung đỏ, tóc dựng ngược, sợi xích quấn quanh thân được rút ra, nó được gắn với hai tay của hắn, một tiếng quát to, hai sợi xích cũng bốc cháy đỏ rực, hư ảnh hai con mãng xà bao bọc lấy uốn lượn quất vào hộ tráo.

“Phiên Giang Đảo Hải Kim Giao Tiễn”, Quách Tương Như vung phất trần, hư ảnh một cây kéo cực đại xuất hiện sau lưng, sau đó hai mảnh kéo tách ra hóa thành hai con Giao Long hung hãn gào rú cuốn lấy nhau chém về phía trước.

“Hít… Đây là sức mạnh của Địa Tiên sao?”, Các tu sĩ vội lui về phía sau, ở đây hầu hết là người chưa từng thấy Địa Tiên ra tay, bây giờ được mở mang tầm mắt, đúng là khác biệt một trời một vực, những đòn công kích kia đủ sức để khiến cả một toà đại thành san bằng trong chớp mắt.

“Ầm ầm đùng đùng, ào ào…” Thiên băng địa liệt, Phiêu Tuyết Lĩnh gặp phải đợt tấn công khủng đến nổi cả dãy núi chấn động rung chuyển, băng tuyết nứt ra, một trận lở tuyết cực lớn đổ xuống.

Các tu sĩ lập tức cưỡi phi kiếm bay lên, Chu Cương Liệt khẽ áp tay xuống đất, địa chấn tưởng chừng sẽ khiến Phiêu Tuyết Lĩnh sụp đổ lại dần dần giảm xuống rồi yên tĩnh lại.

Khói tuyết bốc lên ngụt trời dần dần lắng xuống, trong ánh mắt co rụt lại của toàn trường, Tuyết Liên Cung lại một lần nữa hiện ra, hộ tráo bảo vệ vẫn như tường đồng vách sắt không có vết tích nào, kiến trúc tông môn vẫn sừng sững đứng vững.

“Trời ơi, không thể nào, sao lại có thể?” Lục Côn thân già không giữ nổi bình tĩnh nữa, trước loạt công kích đó dù cho là Địa Tiên hậu kỳ cũng phải tránh lui, thế mà không thể gãi ngứa cho trận pháp này.

Đồng Cốt Lâu cũng khẽ run, nếu là hắn đối diện mớ đòn vừa rồi thì cách duy nhất là tránh né giữ mạng, vậy mà cái tông môn Địa Tiên sơ kỳ này lại thủ vững được.

“Không lẽ thông tin sai lệch, Đãng Hồng Trần kia không phải Địa Tiên sơ kỳ?” Đồng Cốt Lâu nhíu mày ngờ vực.

“Không thể sai được, cách đây mấy tháng cô ta chỉ là Tán Tiên hậu kỳ thậm chí còn từng đột phá thất bại dẫn đến tâm ma, sau đó tại đại hội võ đạo Sở quốc mới bày ra thực lực vừa đột phá, làm gì có chuyện Địa Tiên đột phá hai phẩm trong mấy tháng ngắn ngủi được.” Hoàng Thái Cực nghiến răng nói.

“Hừm, dù có là lý do gì, Tuyết Liên Cung này vẫn là cái bánh khó gặm, phải nghĩ cách nhanh chóng phá trận, không thể dây dưa lâu sẽ sinh biến.” Quách Tương Như khó chịu ra mặt, cảm giác bất an trong lòng càng lớn hơn, giác quan phụ nữ vốn nhạy bén, bà ta cảm tưởng như có một đôi mắt tham lam đang nhìn chằm chằm mình.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300