Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 248
Phần 248: Từng bước diệt sát

Nam Cung Vẫn điều động chân khí cho lão ẩu kia tỉnh lại, bà ta nhìn quanh quất rồi quỳ một chân xuống cúi đầu không nói gì.

“Hừm, Tần Mộ Uyển đó nhất định đã phối hợp với Vương Nhã Khuê dùng bí pháp ẩn thân lẻn vào Thập Vương Thành này, truyền lệnh ta, tập trung quan sát nhất cử nhất động bên phía Phi Ảnh Môn, chắc chắn chúng sẽ xuất hiện ở đó.” Lão ta phất tay, lão ẩu vâng dạ lãnh mệnh rời đi.

Nam Cung Vẫn biến mất tại chỗ, thần thức khẽ quét qua Thập Vương Thành, không phát hiện gì khác lạ mới trở về phủ thành chủ.

Kế hoạch dẫn dụ bắt lấy Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đã thất bại một nửa, đúng như Chu Cương Liệt trước đó suy đoán, Tiềm Long Các nhìn ra họa từ việc hai nàng tiên tử Tần quốc lần lượt đột phá, đây sẽ là vật cản lớn đối với Tiềm Long Các khi tìm cách lấn sân vào đất liền.

Kế hoạch của lão ta là dụ hai nàng ra Tây Hải sau đó bắt sống, nếu có thể khiến hai nàng đem thế lực của mình đầu quân cho Tiềm Long Các thì đó là một thành công rất lớn. Nhưng nếu hai vị tiên tử kia chống đối không chịu hợp tác thì chỉ đành giết, mất đi Địa Tiên trụ cột, Huyền Nữ Cung và Hắc Nha Tông chỉ còn lại cái tên, khi đó chỉ cần thực hiện vài thao tác cài cắm nhân thủ vào Tần quốc thì sẽ dễ dàng nắm chặt chư hầu này trong lòng bàn tay.

Nhưng ông ta ngàn tính vạn tính cẩn thận bố trí tai mắt nhìn chằm chằm đất liền vẫn để cho hai ả tiện nhân kia lẻn vào tới tận đây cứu người đi mất, vậy thì chuyển qua kế hoạch thứ hai, giăng lưới tại Phi Ảnh Môn, lão ta không tin chỉ với hai địa tiên vừa đột phá có thể thoát khỏi tay mình.

Trên một hòn đảo hoang vu cách Thập Vương Thành vài nghìn dặm, Chu Cương Liệt đưa chúng nữ đáp xuống đây bàn bạc kế hoạch trước.

Băng Tâm và Thanh Tâm đôi song tỷ muội vẫn bám chặt vào Tần Mộ Uyển như sợ buông ra thì sư phụ sẽ biến mất vậy.

“Chỗ này an toàn rồi, nghỉ ngơi nói chuyện một chút rồi tiếp tục lên đường.” Hắn phất tay tạo một màng chắn vô hình ngăn tất cả mọi sự thăm dò.

“Sư phụ, người liều lĩnh quá, không cần phải lao vào hang sói để cứu tụi con mà, nếu người xảy ra chuyện gì thì chúng con áy náy chết mất.” Băng Tâm dụi đầu vào ngực Tần Mộ Uyển mếu máo.

“Ngoan, không có chuyện gì đâu, ta được cao nhân giúp đỡ, không phải sợ bọn chúng, các con bị bắt cũng là tại chúng muốn nhắm vào ta, sao ta có thể ngó lơ được.” Nàng dịu dàng như người mẹ hiền xoa đầu hai đứa con nhỏ.

Vương Nhã Khuê bĩu môi tính cà khịa Tần Mộ Uyển, kỹ nữ này còn bày đặt mẫu tính nhìn thật buồn nôn, nhưng nghĩ lại thôi, không nên nói bậy trước mặt hai đứa nhỏ.

Sau vài lời giới thiệu thì Băng Tâm và Thanh Tâm mới biết vị nam nhân cao lớn này là tiền bối đã giúp sư phụ đột phá, còn nhiệt tình đi đến tận đây cứu mình ra, các nàng lễ tiết đúng mực cúi đầu tạ ơn.

Lại nhìn thấy Vương Nhã Khuê, hai tỷ muội sống ở Huyền Nữ Cung sao không biết ân oán mấy trăm năm của sư phụ và yêu nữ này được, dù Tần Mộ Uyển có nói hai bên đã điều giải hợp tác nhưng các nàng vẫn giữ khoảng cách không dám đến gần bé trà xanh.

“Mau kể cho ta nghe toàn bộ mọi chuyện khi hai đứa vào Tây Hải.” Chu Cương Liệt ánh mắt trầm ấm hỏi, không hiểu sao khi thấy hắn hai cô nàng thiếu nữ bỗng sinh ra cảm tình, tin tưởng gật đầu thay nhau kể lại mọi chuyện.

“Chúng con được Tống Nhã cô cô dẫn đi nhiều nơi trên đại lục, thăm thú vài động phủ di tích, gặp gỡ, giao lưu với nhiều tu sĩ đồng trang lứa, khi ở bờ biển phía nam kết bạn với một nhóm tu sĩ đến từ Tây Hải, họ cũng ngao du khắp nơi giống chúng con.”

“Theo lời mời của họ và được Tống Nhã cô cô hứa hẹn sẽ không mách với sư phụ nên hai đứa con mới dám đi thăm thú Tây Hải.”

“Thực ra không có đảo ẩn hay di tích nào cả, tên Nam Cung Hải đã đón đường, Tống Nhã cô cô cũng đột nhiên ra tay bắt lấy tụi con rồi mang về đây.”

“Trong lúc bị bắt, chúng con nghe bọn họ bàn bạc về chuyện giữ người để dụ sư phụ ra Tây Hải trấn áp, bọn con rất sợ, sợ sư phụ sẽ vì cứu bọn con mà gặp nạn.”

“Chúng con thà bị giết cũng không muốn liên lụy đến sư phụ đâu.”

Hai thiếu nữ uất ức rấm rứt khóc, Tần Mộ Uyển dỗ dành mãi mới nín.

“Tống Nhã đó sống ở Huyền Nữ Cung suốt hơn sáu mươi năm, được ta tin tưởng hết mực, vậy mà lại là nội gián hại đệ tử của ta, đáng hận.” Nàng cắn môi bực tức.

“Tiếp theo nên đi Phi Ảnh Môn rồi, xử lý xong bọn chuột nhắt đó ta sẽ đưa các nàng về đất liền.” Chu Cương Liệt nói, theo sự nài nỉ của Tần Mộ Uyển, hắn bây giờ đóng vai tiền bối đức cao vọng trọng như hồi trước.

Các nàng có thể sa đọa thành nữ nhân dâm đãng, nhưng Tần Mộ Uyển không muốn hai mầm non tương lai của Huyền Nữ Cung biết chuyện mình thành tình nô của người ta.

Chu Cương Liệt đồng ý, lúc đầu hắn định biến cả tông môn nữ nhân này thành hậu hoa viên nơi các nàng ai cũng là kỹ nữ, nhưng hắn đổi ý, các nàng tuy rằng xinh đẹp diễm lệ nhưng không ai quá xuất chúng như Tần Mộ Uyển.

Với lại nơi này thờ phụng Cửu Thiên Huyền Nữ, nếu ngày nào đó bà ta cảm động hạ phàm thăm nơi tế tự của mình mà thấy nó đã trở thành lầu xanh với cả trăm nữ nhân dâm loàn thì chắc sẽ nổi điên lên mất.

Yêu Dục luôn chê bai hắn đạo đức giả, hàng trăm nữ nhân tươi ngon thế mà không húp, nhưng hắn là Tham Lang, tính cách xưa nay buồn vui khó dò, hành xử cũng không theo bất cứ chuẩn mực nào cả, hắn có thể cứu người, cũng có thể vô cớ hại người, vậy nên không ai nắm bắt được đâu mới là con người thật của hắn.

“Hừm, đã chơi thì phải chơi những nữ nhân tuyệt diễm nhất hoặc những cô gái có thân phận đặc biệt thì mới kích thích. Nếu gặp ai có chút tư sắc đều kéo lên giường thì ta khác gì cái máy dập.” Hắn bĩu môi chống chế khi Yêu Dục dụ dỗ hắn ăn cả Băng Tâm và Thanh Tâm.

Nhóm người tiếp tục lên đường hướng về phía Đông nam, tổng bộ của những tổ chức sát thủ tình báo thường sẽ che đậy rất kỹ, nhưng Phi Ảnh Môn này vốn là chó săn của Tiềm Long Các, có đại lão như vậy bảo kê thì việc gì phải giấu giếm.

Sau khi tuyên bố ra bên ngoài trục xuất Phi Ảnh Môn khỏi danh sách thế lực phụ thuộc, Tiềm Long Các vẫn để bọn chúng sống tại địa bàn cũ không có đuổi đi, xung quanh bố trí nhiều cường giả canh giữ chờ Vương Nhã Khuê xuất hiện sẽ ngay lập tức ra tay trấn áp.

Vì nàng này đã là Địa Tiên nên Nam Cung Vẫn chi ra tài nguyên mời thêm hai tên Địa Tiên nữa phối hợp với một địa tiên của Tiềm Long Các, trận hình ba đánh một chúng không tin là Vương Nhã Khuê kia có thể chạy thoát được.

Trong ba ngày tiếp theo, Chu Cương Liệt thi thoảng lại để Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê xuất hiện bại lộ hành tung hủy diệt một số phân đà của Phi Ảnh Môn tại nhiều nơi, tất cả đệ tử chấp sự đều bị giết sạch, đầu người chất thành đống.

Vương Nhã Khuê sát phạt quyết đoán đúng với danh yêu nữ của mình, tất cả những kẻ này đều có thể từng là người tàn sát thôn làng của nàng, biến nàng từ một tiểu cô nương hạnh phúc bỗng chốc mất hết gia đình chỉ để tạo hiện trường qua mặt lão tông chủ cho Vương Bắc Thần kia thuận lợi làm nội gián, nàng phải hủy sạch, diệt sạch Phi Ảnh Môn không chừa một ai.

Giới tu sĩ Tây Hải ba ngày nay tin tức truyền về liên tục, chuyện Tần Mộ Uyển lẻn vào Thập Vương Thành cứu đi hai đệ tử cũng đã được các nàng tuyên bố ra tạo nên một làn sóng bàn tán trong giới tu sĩ.

Nàng chỉ là một Địa Tiên mới đột phá lại có thể ngang nhiên xâm nhập vào tận cơ quan đầu não của liên minh Tây Hải đưa người đi mà không có ai hay biết, điều này không khác gì một cái tát đau điếng vào mặt những tu sĩ Tây Hải vốn xem thập đại môn phái như trời.

Cộng thêm việc Vương Nhã Khuê không tiếc tay giết hết tốp này đến tốp khác người của Phi Ảnh Môn, tu sĩ Tây Hải nghiến răng căm hận, từ khi nào những kẻ đến từ đại lục kia lại kiêu ngạo đến vậy, ở địa bàn của họ muốn đến là đến, muốn đi là đi, giết người đoạt đầu người chả thèm kiêng nể.

Dù Phi Ảnh Môn kia đã bị Tiềm Long Các trục xuất, nhưng họ vẫn là thế lực thuộc Tây Hải, nếu cứ để các nàng giết mãi như vậy mặt mũi tu sĩ bản địa sẽ mất hết.

Hôm nay Vương Nhã Khuê lại giết một phân đà lớn của Phi Ảnh Môn, có một Tán Tiên sơ kỳ đóng giữ, gần trăm cái đầu người bị roi thép của nàng gặt xuống treo thành một bó trên đại môn.

“Điểm đến tiếp theo chính là tổng bộ của chúng.”

Ba ngày sau, nhóm người Chu Cương Liệt đã đến một quần đảo rộng lớn, thoạt nhìn qua nơi này hết sức bình thường, có vài làng chài nhỏ bên bờ biển, phàm nhân chăn nuôi đánh bắt không có chút sơ hở nào.

Nhưng bên trong lòng sơn cốc trên hòn đảo lớn nhất, Chu Cương Liệt đã nhìn thấy những toà kiến trúc rất đồ sộ, đây là tổng bộ của Phi Ảnh Môn.

Hắn đảo mắt quan sát thế cục xung quanh, nhếch mép hài hước.

“Bốn tên Địa Tiên sơ kỳ, trận hình có chút phô trương đó nha, nhưng để ta cho các ngươi thấy sai lầm khi động vào nữ nhân của ta.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300