Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 89
Phần 89: Bổng đánh Uyên ương

Hi Nguyệt về phòng mình, nàng phải phục dụng Tiên Linh đan sớm đột phá Nguyên Anh hậu kỳ, nàng quyết tâm phải giết tên Thái công tử kia trong đại hội võ đạo.

Chu Cương Liệt vừa dỗ Mạt Ly ngủ xong, đang tính mò vào phủ của Võ quốc công ân ái cùng Trương Bạch Lan, vừa mở cửa đã thấy đôi tình nhân Đặng Khôi và Ân Tử Bình đi qua.

Ân Tử Bình hết sức tức giận ngúng nguẩy đi trước, Đặng Khôi gãi đầu theo sau.

“Muội đừng có giận nữa mà, huynh không có ý gì với Hi Nguyệt Tiên Tử hết.”

“Hừ, rõ ràng lúc nãy huynh nhìn cô ta đầy thèm muốn, còn say mê hơn cả khi nhìn muội, huynh bị sắc đẹp của cô ta làm mờ mắt.” Ân Tử Bình gắt lên.

“Đi đi, đi mà tìm Hi Nguyệt đi, đừng theo muội nữa.” Nàng rầm rầm đi xuống lầu.

“Ta chỉ hỏi thăm xã giao thôi, cô ấy cũng lạnh lùng đâu có đáp lại, muội ghen gì chứ.” Đặng Khôi vẫn đi sau lưng khổ sở giải thích.

“Người ta không để ý tới huynh, huynh thì mặt dày nhìn người ta đầy ham muốn, muội nhìn lầm huynh rồi.” Ân Tử Bình quay lại đẩy cho Đặng Khôi té lăn quay.

Nàng quay trở lên, vào phòng đóng chặt cửa, lớn giọng nói vọng ra, “Tối nay cấm huynh vào phòng, tìm chỗ nào khác mà ngủ.”

Đặng Khôi định chạy tới gõ cửa, nhưng lại thở dài quay đi. Thấy Chu Cương Liệt khoanh tay dựa cửa nhìn mình, hắn xấu hổ gãi đầu.

“Để tiền bối thấy chuyện mất mặt rồi, nàng ấy thật quá quắc.”

“Phụ nữ hay giận là chuyện bình thường mà, sáng mai tặng nàng mấy món quà, dỗ ngọt một chút là được… haha… lần sau ở trước mắt người yêu đừng có mà đi liếc mắt đưa tình với nữ nhân khác, bài học đó chàng trai.” Chu Cương Liệt vỗ vai Đặng Khôi an ủi.

“Đa tạ tiền bối, vãn bối xin cáo lui.” Hắn lủi thủi đi xuống, tối nay phải kiếm chỗ nào ở tạm, chờ sáng mai nàng hết giận rồi nói.

Chu Cương Liệt nhìn theo bóng lưng thất thểu kia, cười gian xảo, “Cơ hội tốt nha, ai bảo ngươi dám nhìn đồ đệ Hi Nguyệt yêu dấu của ta, ta chơi đạo lữ của ngươi xem như huề, haha.”

Ân Tử Bình chốt cửa, tức giận ngồi xuống giường, Hi Nguyệt có gì hơn nàng chứ, nàng cũng rất xinh đẹp, ra đường bao nhiêu ánh mắt say mê ngắm nhìn. Đặng Khôi đó thì mê mẩn người ta, bị ngó lơ vẫn cố nhìn theo.

Nàng đứng dậy tới gần cửa nghe ngóng, bên ngoài hoàn toàn im lặng không có ai.

“Hừ, không chịu năn nỉ thêm, lại bỏ đi mất, đã thế tối nay ngủ luôn ở ngoài đi.” Nàng hậm hực đi vào, nằm trên giường lăn lộn trằn trọc.

Nàng nhớ lại, Ân gia và Đặng gia vốn là thế giao rất tốt, Ân Tử Bình và Đặng Khôi từ nhỏ đã chơi với nhau, cùng nhau lớn lên, một vị Kiếm tu vô tình nhìn thấy hai người căn cơ tốt, nhận cả hai làm đệ tử dạy dỗ, hai người từ đó lại bên nhau tu hành.

Nhiều năm sau sư phụ kia ẩn cư, hai người dắt tay nhau hành tẩu giang hồ, cùng nhau tu luyện, chiến đấu, được giới tu sĩ gọi là Uyên ương song tử, trong mắt Ân Tử Bình xưa nay chỉ có Đặng Khôi, rất tin yêu hắn, nhưng Đặng Khôi thì dù chính nhân quân tử, nhưng lại có cái tính háo sắc, nhìn thấy nữ tử xinh đẹp đều lén nhìn, nàng đã mấy lần ghen tuông tức giận nhưng hắn không bỏ tật xấu, hắn còn nói cái gì mà nam nhân tam thê tứ thiếp là bình thường, dù ta có nhìn bao nhiêu cô gái thì cũng không bằng muội, hừ, nói xạo không ngượng mồm.

Hôm nay nhìn thấy Hi Nguyệt, cô gái kia quả thực xứng danh tiên tử, nét đẹp thanh lãnh làm cho Ân Tử Bình trở nên tự ti với nhan sắc của mình. Lại thấy tên đạo lữ của mình cứ nhìn chằm chằm người ta si mê khiến nàng nổi cơn ghen.

Bỗng một bàn tay vòng từ phía sau, ôm chặt nàng, Ân Tử Bình nghĩ là Đặng Khôi lẻn vào phòng, quát lên.

“Mau buông muội ra, đi ra ngoài, ai cho huynh vào, đi mà ôm Hi Nguyệt ấy.”

“Chà, Hi Nguyệt là đệ tử của ta, sao nàng lại xúi tình lữ của mình đi ôm đệ tử của ta hả.” Một giọng nam nhân quen mà lạ nói sát tai nàng.

Ân Tử Bình nghe không phải giọng Đặng Khôi, hốt hoảng vùng vằn hét lên.

“Ngươi là ai? To gan.”

Khi quay lại thấy Chu Cương Liệt, nàng đứng hình.

“Tiền… tiền bối… Người sao lại vào phòng ta… lại còn… lại còn ôm lấy ta…” Nàng lui về phía sau đầy cảnh giác.

Chu Cương Liệt hài hước nhìn nàng, “Hừ, tình lang kia của nàng nhìn chằm chằm đệ tử của ta như sói đói, ta đến để trả thù.”

“Hi Nguyệt là đệ tử của ngài? Xin tiền bối thứ lỗi, ta và Đặng Khôi sẽ lập tức rời khỏi, không quấy rầy Hi Nguyệt nữa, ngài bậc tiên trưởng xin đừng để bụng tu sĩ nhỏ chúng ta.” Ân Tử Bình cúi đầu xin lỗi.

Chu Cương Liệt búng tay, cơ thể Ân Tử Bình đột nhiên cứng ngắc, nàng cố giãy giụa nhưng không được, miệng vẫn có thể nói.

“Tiền bối tính làm gì, nơi này đông người, đừng tới đây, ta la lên đó.”

“Nàng có la rát cổ họng cũng không ai cứu được.” Hắn cười đầy dâm dê, chộp lấy Ân Tử Bình ấn lên giường, bạo lực xé nát y phục của nàng ra.

“Á… không… có ai không… cứu với… Đặng ca mau cứu muội… Aaa.”

Nàng hoảng loạn hét toáng lên, nhưng âm thanh vang vọng trong phòng, không ai nghe hết.

“Ngươi… dâm tặc, ngươi muốn làm gì, đường đường là bậc tiền bối đức cao vọng trọng lại đi làm chuyện cưỡng bức người nhỏ yếu này sao? Ta và tất cả mọi người đều nhìn lầm ngươi rồi, đồ ác ma dâm tặc.” Ân Tử Bình lớn tiếng chửi.

Chu Cương Liệt vung tay tát cho nàng một cái, má phải nàng đỏ ửng in hằn dấu tay, nàng vừa đau vừa xấu hổ, huhu khóc lớn.

“Hừ, im lặng cho ta, trách thì trách tên người yêu của nàng, dám có ý đồ với Hi Nguyệt của ta.”

Hắn nắm lấy áo váy của nàng xé mở, Ân Tử Bình lúc này chỉ còn yếm hồng và quần lót. Nàng muốn giãy giụa cũng không được, ấm ức tột cùng.

Rồi hai miếng vải cuối cùng cũng bị xé xuống, nàng hoàn toàn trần trụi nằm trước mặt người đàn ông không phải tình lữ của mình. Mặt nàng đỏ ửng xấu hổ, nước mắt chảy dài.

Chu Cương Liệt quan sát toàn bộ cơ thể, cô nàng này dáng vóc rất được, khuôn mặt xinh đẹp có nét như gái Hàn, da trắng mịn, cặp vú không to nhưng rất vừa tay, săn chắc, hai đầu núm chĩa lên, kiểu vú sừng trâu, eo thon gọn, hông nảy nở, trên gò mu có một nhúm lông cắt tỉa gọn gàng, chân dài miên man.

Hắn nâng hai đùi của nàng lên, cái âm hộ bại lộ, mép môi khép kín, vạch bên trong ra, lộ cái lỗ lồn xinh đẹp, hột le nàng thụt vào trong giấu kín.

“Chà, quả là mỹ nhân có danh tiếng, lồn đẹp như vậy.” Hắn thèm thuồng vục mặt vào bú liếm, lưỡi hắn quét dọc mép môi, thò vào trong lỗ thịt mà khuấy đảo, hắn rà lên trên hột le của nàng, kích thích khiến nó hơi lộ ra, hắn không hề thương tiếc dùng răng cắn lấy hột le rồi kéo mạnh ra.

“Á…” Ân Tử Bình lần đầu được người ta bú liếm chỗ đó, vừa ngượng vừa nhột, lại hơi tê ngứa, thình lình bị hắn cắn hột le kéo ra, nàng ngay lập tức cao trào, nước từ huyệt dâm phun ra.

“Ái chà, còn rất nhạy cảm nha, vừa chạm hột le tí đã ra rồi.” Hắn đắc ý nhìn nàng.

“Cầu xin ngài, xin ngài hãy tha cho ta, đừng cưỡng hiếp ta… huhu.” Ân Tử Bình vẫn cố gắng xin xỏ.

“Có trách thì trách tên nam nhân vô dụng của nàng, kể từ nay Uyên ương sẽ không còn nữa, nàng sẽ là tình nô của ta.” Chu Cương Liệt vừa nói vừa cởi quần áo, móc con cặc khổng lồ ra.

Ân Tử Bình vừa thấy dương vật của tên dâm tặc kia, mặt mày tái mét hốt hoảng.

“Không… không thể nào… Nó to như vậy. Đặng ca mau cứu muội… ai cứu tôi với. Huhu”

Hắn cầm con cặc cương cứng đặt lên mặt nàng, rồi đánh chan chát vào hai má.

“Uyên ương hả, hôm nay ta sẽ dùng bổng đánh Uyên ương.”

Chu Cương Liệt kề sát đầu khấc vào mũi Ân Tử Bình, nàng hít một hơi, choáng váng vì mùi nam nhân.

“Mau bú nó.” Hắn ra lệnh.

Ân Tử Bình nhắm chặt mắt, miệng cũng ngậm lại cố thủ. Chu Cương Liệt một tay bóp vú, một tay thò hai ngón vào âm hộ nàng, chạm đến điểm G của nàng rồi móc cật lực. Ân Tử Bình cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng bị nam nhân vọc lồn như vậy, vừa sướng vừa xấu hổ, rên la cực lớn. Lát sau không chịu nổi, nàng cao trào phun dâm thủy ra như thác. Miệng cũng vô thức há ra thở dốc.

Nhân cơ hội, Chu Cương Liệt cắm cặc vào ngay, con cặc vừa to vừa dài khiến nàng há miệng rộng hết cỡ, hắn chả thèm quan tâm, cầm lấy đầu nàng ấn vào, xem miệng nàng như cái lỗ lồn mà địt, đầu khấc đâm sâu tận cuống họng, nàng sặc sụa nước dãi nước mắt tèm lem. Một lát sau, hắn đạt đỉnh, đâm một phát lút cán, con cặc như muốn xuyên xuống tận dạ dày, cổ nàng cộm lên hình dáng khúc thịt, rồi hắn xả hết tinh trùng vào bụng nàng.

“Ọc ọc ọc…” Khi hắn rút ra, Ân Tử Bình mắt đã trợn trắng dã, nằm xụi lơ trên sàn, tinh trùng từ miệng mũi trào ra.

Bên dưới, lỗ đái của nàng mất tự chủ, xè xè đái ra ngoài ướt cả sàn.

“Đây mới chỉ là mở đầu thôi”, Chu Cương Liệt cười đê tiện nhìn nàng, lâu rồi hắn chưa chơi cái trò hiếp dâm này.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300