Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 58
Phần 58: Vân Nhi quyết định

Kiều Trinh hiện tại đang rất bất mãn, nàng ghét cách ly gián đểu cáng của tên tu sĩ râu dê kia, lại hơi thất vọng vì phu quân Phát Hạo có vẻ lung lay ý chí trước những gì tên kia nói.

Nàng và con gái yêu thương hắn hết mực, nàng vì vãn hồi cục diện mà bất chấp nguy hiểm để đột phá khiến bản thân suýt mất mạng. Vậy mà giờ Phát Hạo là có tâm nghi ngờ nàng.

Bởi vậy nàng giơ háng lên, đái vào chân ghế rồng cho bỏ ghét.

Phát Hạo thở dài, mặt trở lại nghiêm nghị, “Các ngươi trở về dịch trạm, vài ngày nữa ta sẽ cho câu trả lời.”

Tên râu dê nói: “Quốc Vương nên suy nghĩ kỹ được mất của việc này, dù ngài giữ Vương Phi và Công chúa thì hai nàng cũng không đủ sức để cứu lấy Vân Lạc.”

Hắn âm thầm bộc lộ tu vi, thả ra chân khí, cốt yếu để Vương Phi bên trong cung cảm ứng được, các quan lại ở đây run rẩy, Phát Hạo cũng nắm chặt ghế rồng, hắn đang dùng thực lực thị uy.

Bốn tên sứ giả sau đó nghênh ngang lui ra, việc làm Phát Hạo do dự nghi kị đã là thành công rồi, kế tiếp chờ bọn chúng quyết định thôi, dù chịu thỏa hiệp hay không trước sau gì Vương Phi và Vân Nhi công chúa cũng rơi vào tay bọn hắn.

Kiều Trinh trần truồng đứng nhìn xa xa, “Vậy mà lại là Trúc Cơ hậu kỳ, tình báo nhận được sai lầm lớn rồi.”

Tay nàng run run, Chu Cương Liệt vỗ mông nàng cái bốp khiến Kiều Trinh giật thót.

“Rầu rĩ cái gì?”

“Thiếp cứ nghĩ đột phá Trúc cơ sẽ là cục diện có lợi cho Vân Lạc, lên đến trung kỳ thì chắc thắng rồi, không ngờ một tên sứ giả thôi mà đã Trúc Cơ hậu kỳ, sau lưng tên đó còn có kẻ mạnh hơn nữa, thiếp vốn không có cửa thắng.” Vương Phi thở dài.

“Chống lưng cho bọn chúng là chư hầu lớn như Tấn quốc, có tu sĩ tầng cao hơn cũng là chuyện bình thường, có ta ở đây, nàng còn sợ cái gì, trời sập ta thay nàng đỡ.” Chu Cương Liệt vỗ mông nàng thêm mấy cái.

“Á… ư… thiếp không sợ, thiếp chỉ nghĩ nếu không có chủ nhân thì mẹ con thiếp chắc đã không qua khỏi kiếp nạn này, thiếp đã tin tưởng Phát Hạo, yêu thương hắn hết lòng, nhưng tới lúc hoạn nạn hắn lại do dự.”

Phát Hạo cùng nhiều quan viên phẩm cao đi vào thư phòng thương nghị, Chu Cương Liệt ẵm Kiều Trinh, đặt nàng lên ngai vàng.

“Hận hắn thì dạng háng ra, ta giúp nàng cắm cho hắn mấy cái sừng, địt nát lồn vợ hắn trên chính ngai báu của hắn, haha.” Chu Cương Liệt cười lớn.

Kiều Trinh ánh mắt nhu thuận, có người đàn ông như này làm chủ nhân, nàng còn sợ cái gì nữa, ngoan ngoãn tựa lưng vào ngai vàng, dạng háng rộng ra, tay vạch hai mép lồn phô ra cái lỗ thịt đỏ au chảy nước.

“Đúng vậy… chủ nhân… mau đến địt thiếp, dùng con cặc to lớn của ngài đụ tung lồn vị Vương Phi này đi, cho tên Phát Hạo kia đội nón xanh, vợ hắn đang dạng háng cho nam nhân khác chơi ngay trên ngai vàng của hắn.” Nàng thốt lên những câu dâm ngữ.

Con cặc tìm đến đúng lỗ, thọc thật sâu vào, Chu Cương Liệt vịn tay vào ghế, lấy đà nhấp cật lực, hắn rút ra gần hết rồi lại đâm lút cán.

Nàng nhìn đám thái giám cung nữ đang quét dọn Chính hòa Điện, rên rỉ kêu gào.

“Úi… a… Đúng rồi, dập mạnh nữa đi chủ nhân, địt chết thiếp đi, các ngươi, bọn hạ nhân các ngươi mau nhìn, Vương Phi của các ngươi đang bị nam nhân khác đè ra hiếp dâm trên ghế vua đây này… Á đâm sâu quá…”

Hoàn cảnh này khiến nàng kích thích vô cùng, dâm thủy trào ra, Chu Cương Liệt đè nàng làm đủ tư thế, hắn bắn tinh vào lồn nàng ba phát, khiến nàng cao trào hơn chục lần, cái đệm lót dưới ghế rồng ướt nhẹp dâm thủy.

Hắn lại bế lấy Kiều Trinh đi xem Phát Hạo quyết định thế nào. Trong thư phòng, Phát Hạo cùng hơn chục quan viên cao cấp nhất Vân Lạc Quốc trầm ngâm suy nghĩ.

Tể tướng già đứng ra nói, “Bẩm Quốc Vương, việc đàm phán này không thể được, bọn chúng đã tỏ thái độ uy hiếp, dù chúng ta đầu quân cho nước Tấn, hoặc giao ra Vương Phi và Công chúa thì chưa chắc chúng sẽ giữ lời, chúng ta sẽ bị ăn đến xương cũng không còn.”

Một võ tướng già cỗi đứng ra, hung hăng nói, “Hừ, cùng lắm thì đánh tiếp, giao Vương Phi cho bọn chúng thì sẽ trở thành nỗi nhục muôn đời, Quốc Vương sẽ mất hết uy vọng.”

Một vị quan mập mạp lo âu, “Nhưng các vị cũng nghe rồi đó, họ có Tấn quốc chống lưng, lại có những kẻ tu tiên kia, chúng ta không có phần thắng.”

Phát Hạo phất tay, “Lập tức đem tình huống hiện tại gửi thư đến Yên quốc, xin họ chi viện, nếu họ vẫn bặt vô âm tín thì chúng ta phải tự tìm đường lui. Không thể để cơ nghiệp trăm năm của Vân Lạc chỉ trông chờ Yên quốc được.”

“Ý của Quốc Vương là?” Các quan cúi đầu.

“Ta sẽ thương lượng lại với sứ giả, nếu tình thế quá mức xấu, đành phải hy sinh Vương Phi và Công chúa thôi.”

“Xin Quốc Vương nghĩ lại, chuyện mày ảnh hưởng đến mặt mũi, các quốc gia khác sẽ nhìn chúng ta như thế nào?” Tể tướng chắp tay nghiêm nghị nói.

“Trước mắt cứ như vậy, ta sẽ đi dò hỏi Vương Phi và Công chúa, các khanh lui ra đi”.

Đám lão thần nhìn nhau, ánh mắt một tia thất vọng, lui ra. Chu Cương Liệt và Kiều Trinh chứng kiến tất cả, trong mắt nàng sự thất vọng tột độ hiện lên.

“Chủ nhân, đụ thiếp, hung hăng đụ chết thiếp ở đây, trước mặt hắn, thiếp muốn cắm sừng hắn.”

Chu Cương Liệt cười vang, đè nàng lên bàn, nhấp liên hồi vào lỗ lồn.

“Á… hừ… sướng… aaa… mạnh lên, nhanh lên chủ nhân… Phát Hạo… nhìn đi… Vương Phi của ngươi… vợ của ngươi đang bị người đàn ông khác địt tung lồn trước mặt ngươi, nếu ngươi đem ta dâng cho kẻ địch… ta cũng sẽ bị bọn chúng địt y như vậy… ngươi muốn nhìn cảnh vợ mình như con chó cái nằm dưới háng nam nhân khác sao?”

Nàng thốt lên những câu nói dâm dục, xả hết buồn bực trách móc ra. Nàng lại lên đỉnh vài lần, Chu Cương Liệt bế nàng rời thư phòng tới nhà bếp hoàng cung, hắn bắn vào trong nàng, rồi đưa lồn nàng về phía món ăn đang nấu, để hỗn hợp tinh trùng, nước dâm và nước đái đổ xuống trộn lẫn vào đồ ăn.

Hôm nay nàng phải cho tên Quốc Vương kia ăn thức ăn trộn với tinh dịch, nước đái để trả thù hắn.

Chu Cương Liệt đưa Kiều Trinh về cung rồi rời đi. Kiều Trinh cho người gọi Vân Nhi tới, nàng tắm rửa sạch sẽ ngồi trên ghế.

Công chúa vừa từ diễn võ trường về, nghe mẫu phi gọi, nàng lập tức chạy tới, thấy Kiều Trinh ngồi buồn rầu, nàng lo lắng ôm lấy mẹ.

“Mẫu phi sao vậy?”

“Haiz… Chúng ta không có cửa thắng.” Kiều Trinh giả vờ rầu rĩ, kể lại mọi chuyện sáng nay trên triều đình và cả quyết định của Phát Hạo cho con gái biết.

Khi nghe mẫu phi nói bên địch có tu sĩ trên cả Trúc Cơ, mặt Vân Nhi lo âu, tái nhợt, khi nghe phụ hoàng muốn đem nàng gả cho địch, lại còn dâng cả mẫu phi, nàng thất vọng với người cha đó tột độ, hình tượng oai nghiêm trong mắt nàng tan vỡ, thì ra phụ vương hèn nhát như vậy, vì ngai báu mà có thể hy sinh nàng và mẫu thân.

Nàng càng oán hận bản thân quá yếu ớt, kẻ thù mạnh như vậy, dù mẫu thân đột phá Trúc cơ trung kỳ cũng không thể thắng, nàng chỉ là luyện khí càng bất lực hơn.

Chợt nàng nghĩ tới một người, cao lớn vạm vỡ, bóng lưng oai hùng, Chu tiền bối từng nói biện pháp song tu có thể nhanh chóng đột phá, lúc trước nàng còn do dự, bây giờ đã quyết tâm. Nàng phải mạnh hơn dù trả giá cả trinh tiết của mình.

Tối đó, Phát Hạo tới cung của Vương Phi, Kiều Trinh và Vân Nhi vẫn nắm tay nhau tâm sự, nghe hắn tới, hai người đứng dậy ra đón.

Phát Hạo vào phòng, ngồi yên trầm tư nhìn vợ con. Kiều Trinh và Vân Nhi bàn bạc từ trước, vẫn đối với hắn thái độ bình thường.

“Chàng biết thiếp và Vân Nhi là tu sĩ rồi đúng không?” Kiều Trinh vào thẳng vấn đề.

“Ừ, ta đã biết, một lần ta vô tình thấy nàng và Vân Nhi tu luyện với nhau, tại sao nàng không nói cho ta biết?” Hắn hỏi ngược lại.

“Chính là vì sợ chàng và triều thần nghi ngờ nên mới giấu, nhưng nay bọn tu sĩ kia đã nói hết rồi, thiếp nói thẳng, thiếp không hề muốn nhắm vào ngôi vị của chàng. Đừng để chúng ly gián.”

“Thì ra nàng cũng nghe hết chuyện trên điện hôm nay rồi, ta quả là một Quốc Vương bất tài, một người chồng người cha vô dụng.” Hắn đấm ngực giậm chân.

“Ta không bao giờ có ý nghi ngờ mẹ con nàng, các nàng là tâm can bảo bối của ta, nhưng ta không thể đánh bạc vận mệnh quốc gia này vào tay Yên quốc nữa.”

“Ý chàng là… Dâng bọn thiếp cho chúng?” Kiều Trinh nhìn thẳng Phát Hạo.

“Ta không còn cách nào, đây là phương án vẹn toàn, nếu nàng có thể đánh thắng bọn tu sĩ đó thì ta sẽ không chọn như vậy.” Phát Hạo nhắm mắt đứng dậy quay đi, không còn mặt mũi nhìn vợ con.

Vân Nhi từ đầu đến cuối chỉ im lặng đứng bên mẹ, đối với nàng người đàn ông này không còn là cha nàng nữa rồi, nàng quyết tâm phải song tu với tiền bối, nhanh chóng đột phá.

Kiều Trinh hờ hững liếc phu quân đã rời đi, cười khinh bỉ nghĩ thầm, ” Phu quân yêu quý, hy vọng ngươi đừng hối hận với quyết định hôm nay.” Lại nhìn về con gái, ” Chủ nhân, cá cắn câu rồi.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300