Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 243
Phần 243: Quân vương như nguyện

Tần Tuyên Vương dạo gần đây vô cùng phởn, mặt mày lúc nào cũng tươi vui, chính sự giải quyết hết sức tốt khiến bách quan đều vui mừng vì vị quân chủ của mình đã không còn bạc nhược như trước.

Vì sao hắn vui, tất nhiên là vì có tình yêu làm con người ta trở nên yêu đời rồi. Vị tiên tử vạn người ngưỡng vọng kia mà hắn theo đuổi suốt mười năm ròng cuối cùng cũng đã đáp lại tình cảm chân thành của hắn.

Nàng trao cho hắn tín vật và cả nụ hôn ngọt ngào đằm thắm, mỗi lần nhớ tới cảm giác môi chạm môi với Tần Mộ Uyển, Tần Vĩ lại bất giác cười hạnh phúc.

Đã mười ngày nay nàng chưa tìm đến, nhưng hắn vẫn thấy bình thường, hắn đã chờ hơn chục năm thì sao không thể đợi thêm mấy ngày, người tu hành bế quan ngồi một cái là cả tuần cả tháng không ra ngoài, hắn hiểu điều đó.

Tần quốc đã đưa thư cùng lễ vật đến Tấn quốc mong muốn cưới công chúa làm Vương phi, Tần Vĩ chỉ mong Mộ Uyển tìm đến mình trước khi hắn nạp phi.

Tên Tần Vương này là một trai tân chính hiệu, từ lúc kế thừa ngôi vị đến nay dù hậu cung bao nhiêu là giai lệ hắn cũng không ngó ngàng tới, Tần Vĩ chính là muốn lần đầu của mình dành cho tiên tử và lần đầu của tiên tử cũng là dành cho mình.

Tiếc cho vị Tần vương si tình này, hắn có thể dành lần đầu cho nàng, nhưng bản thân vị tiên tử Tần Mộ Uyển kia thì không biết đã bị con cặc thứ mấy trăm thao địt vào lỗ lồn rồi.

Đêm nay, Tần Vĩ không có nhiều tấu chương phê duyệt nên lên giường ngủ sớm, khi thái giám cung nữ lùi ra hết, hắn theo thói quen lấy cây trâm cài bạch kim ra ngắm nghía.

“Đại vương…” bỗng nhiên giọng nói đầy trìu mến quen thuộc vang lên, Tần Vĩ tim chợt đập mạnh, hắn đã chờ được, cuối cùng hắn đã chờ được nàng đến rồi.

Hắn ngước mặt lên, quả đúng là thân ảnh như tiên nữ giáng trần trong bộ váy áo trắng tinh khôi, dải lụa tiên bay phấp phới tôn lên nét tiên vận, không phải Tần Mộ Uyển thì là ai nữa.

“Mộ… Mộ Uyển, cuối cùng nàng cũng đến với ta rồi.” Tần Vĩ đứng dậy xúc động đi tới nắm lấy hai bàn tay của nàng.

“Nhận ân tình của quân vương bao nhiêu năm qua, Mộ Uyển sao dám thất hứa được, chúng ta tiên phàm hai giới cách biệt định trước không thể nên nghĩa phu thê, vậy để Mộ Uyển dùng thân xác này làm vừa lòng Đại vương vậy.”

Nàng tựa đầu vào lòng hắn, những câu nói đong đầy tình cảm khiến tâm tư vị quốc vương này mềm xốp.

“Được ở bên tiên tử dù chỉ một đêm bổn vương dẫu có chết cũng cam nguyện rồi.”

Hai người nhìn nhau, sau đó môi thơm của nàng lại dâng lên, lần này Tần Vĩ chủ động mút lấy cánh môi của nàng, lưỡi hai người tìm đến quấn giao lấy nhau, âm thanh nút lưỡi chùn chụt vang lên khắp phòng.

Bên ngoài đã được bố trí trận pháp ngăn cách nên thái giám và thủ vệ canh gác không nghe thấy bất cứ tiếng động gì bên trong.

Tần Vĩ cùng tiên tử ngồi sát kề nhau trên giường rồng, ngắm nhìn vị giai nhân mà hắn yêu thương ở tầm gần, phong phạm lãnh diễm tiên cơ làm hắn đê mê.

“Ta làm vậy không bất kính với Cửu Thiên Huyền Nữ chứ?” Tần Vĩ mỉm cười hỏi.

“Đại vương đã vì Huyền Nữ Cung mà giúp đỡ bao nhiêu chuyện, công đức của ngài cao rộng vô cùng, Cửu Thiên Huyền Nữ trên cao có biết cũng sẽ không quở trách đâu, Mộ Uyển bất chấp chính lệnh của Huyền Nữ Cung ủy thân cho ngài xem như đáp trả tình cảm mà ngài giành cho ta.”

Giọng nói ngọt trào của nàng phút chốc làm cho hắn không còn lo nghĩ, hắn can đảm vòng tay ôm lấy nàng, ngửi mùi hương trên tóc, trên da thịt của nàng.

“Đêm đã khuya rồi, để Mộ Uyển hầu hạ Đại vương nghỉ ngơi nhé.”

Chưa để hắn kịp trả lời nàng đã kéo ra áo ngủ của hắn, thân hình vị Tần Tuyên Vương này khá là cân đối, cơ bắp phát triển, không gầy cũng không mập.

Bàn tay mát lạnh của nàng lướt qua da của hắn, sờ lên từng múi cơ bắp. Tần Vĩ đứng dậy vịn lấy vai Tần Mộ Uyển ánh mắt si mê.

“Để… để bổn vương giúp nàng cởi đồ nhé.”

Tần Mộ Uyển cười tươi gật đầu, hắn mừng rỡ trong lòng, tay nắm lấy dây lưng kéo ra, từng món váy áo theo động tác của hắn mà rơi xuống.

Càng cởi đồ cho nàng thì hơi thở hắn càng gấp gáp, đến khi nàng chỉ còn mỗi áo yếm trắng thêu chim hạc và quần lót thì biểu hiện của vị quân vương này càng run rẩy hơn.

Tần Mộ Uyển phì cười, đúng là gã trai tân lần đầu thấy cơ thể nữ nhân, mắt hắn dán chặt vào từng đường cong mịn màn của nàng, bộ đồ lót có phần gợi cảm khiến máu nóng trong người hắn sục sôi.

Nàng chủ động đưa tay kéo dây yếm ra, khi hai toà sơn phong cao ngất lộ diện, Tần Vĩ chịu không nổi nữa nhào đến dụi đầu vào dùng miệng bú liếm, tay thì sờ bóp.

“A… Đại vương, từ từ thôi, thiếp có chạy đi đâu đâu nào.” Nàng ôm lấy đầu hắn ấn vào cặp nhũ thịt của mình để vị Tần vương này cảm nhận kỹ sự ấm áp đàn hồi.

“Nàng… nàng đẹp quá… Mộ Uyển, ta yêu nàng…” lần đầu được kề cận thân thể nữ nhân lại còn là vị tiên tử mà mình yêu mến làm hắn phấn khích quá đỗi.

Hắn tụt nốt cái quần lót bé xíu ra, cái gò mu âm hộ với đùm lông rậm rạp ập vào mắt, hắn bất chấp thân phận quân chủ của mình mà úp mặt vào sông quê.

Mùi thơm nữ nhân khiến Tần Vĩ ngất ngây, hắn kề mũi vào mu lồn của nàng mà hít hà, lưỡi hắn rà xuống quét lấy môi dọc, tuy là trai tân chưa trải sự đời nhưng sách dâm thư trong cung rất nhiều, hắn học tập từ đó mà ra.

Tần Mộ Uyển cũng nằm ngược hướng với hắn tụt cái quần ngủ ra, chà, dương vật gã Tần Vương này cũng khá được, tuy thua xa Chu Cương Liệt, nhưng so với nam nhân bình thường thì đã là lớn rồi, nó dài gần hai mươi phân, to bằng hai ngón tay, gân guốc hùng dũng, cũng phải, Tần Vương ở trong cung ăn uống toàn đồ bổ không sung mãn mới là lạ.

Hai người ở tư thế 69, nàng dùng môi thơm thổi kèn cho hắn, lần đầu được tiên tử ngậm lấy dương căn làm vị trai tân này suýt thì bắn luôn, may mà kìm nén lại được.

“Để thiếp thân giúp Đại vương giải tỏa, xin đừng chê cười thiếp là được.” Nàng mỉm cười nói rồi tiếp tục bú mút.

“Ôi da, được tiên tử dùng miệng phục vụ thế này bổn vương sướng còn hơn tiên, sao có thể chê cười nàng được.” Hắn khẽ rên thỏa mãn rồi cặm cụi thăm dò huyệt dâm của nàng tiếp.

Tầm nửa khắc sau, dưới sự điêu luyện của Tần Mộ Uyển vị quân vương chịu không nổi nữa gồng bắn hết tinh dịch vào miệng nàng.

Tần Mộ Uyển nuốt hết không để rơi vãi giọt nào, thấy nàng uống tinh của mình làm Tần Vĩ nứng bạo hơn, cặc vừa bắn xong lại cứng ngắc lên.

“Tới đây đi Đại Vương, thiếp trao thân cho ngài đó.” Nàng dạng hai chân ra, tư thế mặc cho quân hái. Tần Vĩ lập tức sấn tới đè lên người nàng, con cặc cương cứng tìm đến động huyệt.

Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt động viên, Tần vương tay bóp vú, hông hẩy mạnh, “phựt”, dương vật của hắn phá vỡ tấm màng mỏng manh tiến sâu vào bên trong hoa huyệt.

“Ưm… đau…” Tần Mộ Uyển khẽ nhíu mày đau đớn, bên dưới khe huyệt có máu đào chảy ra minh chứng cho tấm thân xử nữ đã mất.

Tần Vĩ vừa mừng rỡ vừa thương tiếc mà hôn lên gò má của nàng, hắn đã làm được, hắn đã có được tấm thân trong trắng của Tần tiên tử.

“Thiếp không sao, đã hết đau rồi, động đi chàng.” Nàng thỏ thẻ vào tai, Tần Vĩ hôn nàng thêm một phát rồi bắt đầu hẩy hông nắc đều đều.

Tốc độ và lực đạo càng lúc càng tăng cao, từng cú một dập sâu vào hoa tâm của nàng.

“A… ưm… ân… ân… Đại vương… chàng giỏi quá… thiếp… thiếp sướng lắm… của chàng thật lớn… đâm sâu… sâu quá… nữa đi… ứ… á… ô… ô…”

Âm thanh rên rỉ dâm đãng như khích lệ thêm cho vị quân vương này, hắn chơi càng lúc càng nhanh hơn mạnh hơn, âm thanh bạch bạch vang khắp phòng.

“Ôi, mỹ nhân… của nàng… khít quá… chặt quá… nó như muốn bóp nát dương căn của ta vậy… Mộ Uyển, ta yêu nàng… nàng là người phụ nữ của ta…”

“Vâng… thiếp sẽ là của chàng… là tình nhân của Tần Tuyên Vương chàng… mạnh lên… nữa đi… thiếp sướng… thiếp raaaa…”

“Ta cũng ra đây… nhận lấy hết đi…”

Hai người đồng loạt lên đỉnh, Tần Vĩ đút sâu hơn rồi xuất tinh ồ ạt vào trong, tử cung của nàng cũng cực khoái mà tuông ra âm tinh hòa hợp.

Hắn nằm vật trên người nàng mà thở dốc, tuy mệt nhưng nét mặt vị Tần vương này hạnh phúc vô cùng, hắn đã cùng người mình theo đuổi suốt mười năm qua chung giường chung gối.

Mộ Uyển ngọt ngào vuốt tóc hắn, xem như thỏa mãn cho tình cảm mà hắn dành cho nàng đi. Kỳ thực thì nàng đã cho hàng trăm nam nhân địt vào lồn, cả chó heo ngựa lừa cũng chơi rồi thì làm gì còn trinh, nhưng để làm vui lòng kẻ si tình thì ngụy tạo cho hắn phá trinh cũng là dễ dàng đối với Địa Tiên như nàng.

Mới sáng này nàng cùng Chu Cương Liệt, Vương Nhã Khuê, Lạc Thủy đi dã ngoại bên ngoài thành đã bị một đám sơn tặc hơn hai mươi tên cưỡng hiếp qua rồi, chúng bắn vào lồn nàng bao nhiêu tinh dịch không nhớ rõ, đến tối tắm rửa sạch sẽ xong mới bỏ ít thời gian lấy lòng tên quân vương này. Không biết lúc hắn hôn nàng có ngửi thấy vị cặc của đám thảo khấu kia không.

Nghỉ ngơi một chút Tần Tuyên Vương lại hứng trở lại, Tần Mộ Uyển hết sức vui vẻ, phải vậy chứ, thân là vua một nước hậu cung nghìn người mà chỉ bắn một phát đã hết đạn thì xấu hổ chết. Lồn nàng bây giờ một con cặc là chưa đủ đô, may là tên Tần Vĩ này có hàng họ khá ổn.

Lần này nàng vểnh mông lên dụ dỗ hắn chơi từ phía sau, Tần Vĩ không hề thắc mắc tại sao nàng có thể rành mạch chuyện phòng the như vậy, nàng càng dâm hắn càng thích chứ sao.

Hai người tiếp tục ân ái sênh ca mấy hiệp liên tiếp, sức trẻ cộng với lượng tinh khí tích trữ suốt ba mươi năm qua khiến hắn chơi không biết mệt, tới quá nửa đêm thì hắn mới kiệt sức mà ôm nàng vào lòng. Hai người an tường ôm lấy nhau ngủ một giấc tới tận sáng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300