Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 210
Phần 210: Chi phối cảm xúc

Quách Tương Như chịu ăn đồ ăn có thuốc là thành công bước đầu trong kế hoạch khiến nàng ngoan ngoãn của Chu Cương Liệt.

Loại dược thủy cho vào trong đồ ăn đó được hắn tìm hiểu kỹ càng từ thiên địa đan lô, có tên là Cảm dục linh thủy, công dụng rất đa dạng, thứ nhất là khiến cơ thể của người uống dần trở nên nhạy cảm hơn so với bình thường. Thứ hai là mọi cảm xúc đều bị tăng cao hơn, ví dụ nếu một nữ nhân hứng tình thì người uống phải linh thủy đó sẽ hứng gấp mấy lần người không uống.

Thứ ba là người uống sẽ trở nên thành thật hơn với cảm xúc bản thân, dược thủy sẽ tác động lên não bộ khiến người trúng phải dược sẽ khó kiềm chế được việc bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ.

Bước kế tiếp chính là kích thích cho nàng ta nhịn không nổi nữa. Hai ngày tiếp theo Ân Tử Bình và Mộng Vân vẫn đúng buổi mang thức ăn chứa Cảm dục linh thủy cho Quách Tương Như ăn, Chu Cương Liệt thì không đến viện của chúng nữ để chơi nữa mà mang các nàng đến phòng sát vách nơi nhốt mỹ nhân hải ngoại kia để làm tình.

Quách Tương Như hai ngày này sống trong khổ sở thê thảm, ngoài việc đúng bữa sẽ có người đem đồ ăn đến, mỗi ngày nàng sẽ được dẫn đi đến phòng gần đó tắm rửa vệ sinh xong lại quay về phòng cũ, họ không hề có đá động gì tới nàng cả.

Vì uống phải dược thủy tác động thần trí nên sức tưởng tượng của nàng này bay rất xa, ngày đầu tiên nàng bị bắt tới đây đã bị tên râu ria to con kia xé đồ, xem hết cơ thể thậm chí còn cắn âm vật của nàng, xăm hình trái tim lên đó nữa.

Theo nàng đoán chắc không lâu nữa bản thân sẽ bị hắn đè xuống cưỡng hiếp, nàng còn tự tưởng tượng viễn cảnh tên vạm vỡ đó đè lên người mình thế nào, nàng la hét chống cự trong bất lực ra sao cuối cùng bị hắn gian dâm đến tơi tả.

Hoặc có khi trí não nàng tự viết ra kịch bản, tên đê tiện kia vừa định hiếp dâm mình thì người mà nàng mong chờ bấy lâu bỗng xuất hiện xé xác tên đó ra rồi bế lấy nàng, hai người rời khỏi nơi địa ngục này.

Quách Tương Như không hề phát giác bản thân dần dần trở nên đa cảm, không ai đưa cho nàng bất cứ món quần áo nào, ban đầu nàng còn ngại ngùng dùng ga giường che đậy, nhưng dần dà cơ thể dường như thích ứng với việc khoả thân, nàng chả thèm che đậy gì sất.

Ban tối mới là thời khắc khiến vị mỹ nữ này khổ ải nhất, dù tên kia không có làm gì nàng nhưng vẫn bị nàng gắn cái mác dâm tặc ác nhân, hắn kéo đủ loại phụ nữ đến phòng sát vách, chả thèm cách âm hay ngăn chặn tiếng ồn mà thỏa sức ân ái.

Đám nữ nhân mà hắn đem về cũng là cái loại kỹ nữ dâm loàn, các nàng không hề ngại ngùng gì rên la thậm chí phát ngôn những lời thô tục nhất.

Qua những lời nói của họ trong lúc làm tình càng khiến trí óc đang tràn đầy nhạy cảm của Quách Tương Như bay xa hơn.

Tên nam tử cao to kia mới là chủ nhân của Tuyết Liên Cung này, hắn là Chân Tiên, là tầng cấp mà cái loại rẻ rách Giả Tiên như Đồng Cốt Lâu cả đời không thể với tới, nghe tu vi của hắn nàng càng thêm tuyệt vọng.

Hắn có đến ba cái dương vật??? Nàng đã từng suy nghĩ đến cảnh bản thân bị tên đó đè xuống dưới thân hãm hiếp, bây giờ lại tưởng tượng đến chuyện nếu mình bị cùng lúc ba cái dương căn hiếp thì sẽ như thế nào… Cơ mà mấy nữ nhân kia rên rỉ nghe rất sướng đâu có đau đớn gì.

Rồi thân phận của từng người trong đám nữ cũng được nàng khám phá, có Đãng Hồng Trần cô tổ cấp Địa Tiên kia, có cung chủ Tuyết Liên Cung, có phó cung chủ vốn là công chúa Sở quốc.

Có những nữ nhân được hắn cứu giúp, có tên nam nhân phế vật nào đó bế cả vợ mình lên dâng cho dâm tặc chơi, có cả vợ của Quốc công Sở quốc, thậm chí cả Thái Hậu và Hoàng Hậu Đại Chu!!!

Tên dâm tặc này không hề kiêng nể gì lại ra tay với bao nhiêu là nữ tử cấm kị như vậy.

Thân thể Quách Tương Như hai ngày này dần phát sinh biến hóa, mỗi đêm nghe phòng kế bên vang lên tiếng nam nữ giao hoan thì nàng lại trở nên mẫn cảm hơn.

Hai núm vú cứng ngắc, da thịt hồng hồng, mặt đỏ ửng, giữa khe đùi từng dòng nước âm ỉ chảy ra, đôi khi nhiễu xuống ướt cả tấm ga giường.

Quách Tương Như ngứa ngáy vô cùng, tay đưa xuống tìm cách khiến cho chỗ đó bớt đi khó chịu, cái hột le với hình xăm thì cứ chĩa lên cao lòi ra khỏi múi lồn.

Sáng nay, Chu Cương Liệt mở cửa phòng giam một mình tiến vào, Quách Tương Như thấy tên xấu xa đó thì vội lui người về sau lấy ga giường che thân.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì ta?” Nàng vẫn theo thói quen liếc mắt sắt lẹm nhìn chằm chằm hắn, nhưng trong tia phản kháng yếu ớt đó kèm theo sự quẫn bách khổ sở.

“Haha, ta không tính làm gì hết, hình như nàng có tâm sự, có thể kể ta nghe hay không?” Chu Cương Liệt ngồi lên đầu giường cười hòa ái.

“Hứ, đừng tỏ ra đạo mạo, ta nghe hết những chuyện ngươi làm rồi, bắt cóc cả vợ người ta, Thái Hậu, Hoàng Hậu, cưỡng ép người ta thành nô lệ, ngươi không tốt lành gì hết, có giỏi thì cũng biến ta trở thành y như bọn họ đi.” Nàng vẫn lớn giọng gay gắt.

“Hiểu lầm, nàng thử hỏi bọn họ xem, đa số đều là nữ nhân số khổ được ta cứu vớt, thậm chí nếu không có ta ra tay thì họ đã sớm chết hoặc vùi dập cuộc đời trong tay bọn đàn ông khác, ta tự nhận mình cũng có chút thiện tâm, sao lại trở thành ác nhân rồi.” Chu Cương Liệt vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh khẽ cười giải thích.

Quách Tương Như đuối lý, qua những gì nàng nghe được thì đúng là hầu hết nữ tử đều được hắn cứu giúp mang ơn mà nguyện trao thân, có những nữ nhân đáng lẽ là kẻ thù bị giết cũng được hắn tha tội mà theo hầu hạ.

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Nàng không muốn nói đến vấn đề này nữa nên lái qua chuyện khác.

“Ta thấy nàng mang quá nhiều tâm sự nên muốn cùng nàng bộc bạch thôi.” Hắn nheo mắt cười hì hì.

“Quên đi, đừng hòng dùng miệng lưỡi dụ dỗ ta.” Quách Tương Như quay người cuộn cơ thể vào trong ga giường để cho hắn cái lưng không thèm nói chuyện.

Chu Cương Liệt bò đến khẽ thổi một phát vào cái gáy trắng ngần của nàng, Cảm dục linh thủy vốn khiến cơ thể nàng nhạy cảm cực độ, da gà nổi lên, Quách Tương Như hoảng hốt lăn một vòng rơi xuống giường.

Không đợi nàng tiếp đất, bàn tay Chu Cương Liệt đã ôm lấy eo nàng kéo trở lại, để nàng nằm gọn trong lòng mình.

Quách Tương Như sau giây phút ngơ ngác vội giãy giụa, nàng sắp bị hiếp rồi, quả nhiên hắn đến đây để cưỡng đoạt nàng.

“Mau buông ra, dâm tặc, huhu, bỏ ta ra, ta không muốn.” Nước mắt chực trào, nàng ấm ức khóc như lê hoa đái vũ.

Chu Cương Liệt để nàng nằm trên giường, lùi người lại đưa hai tay lên, “Coi nào, ta đã làm gì đâu? Chỉ kéo nàng lại khỏi ngã thôi mà.”

Quách Tương Như ngưng khóc, nhìn hắn đầy cảnh giác.

“Kể ta nghe mọi chuyện về nàng đi, nếu nàng còn có vướng bận hay khổ sở gì ta có thể giúp.” Giọng Chu Cương Liệt mang theo quan tâm, đôi mắt cương nghị chính khí nên dù hành động của hắn có dâm tà thì người ta vẫn tự nhiên cảm thấy tin tưởng.

Quách Tương Như nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, tự dưng cảm xúc lại dâng trào muốn bộc bạch mọi chuyện ra. Nàng gật gật đầu, Chu Cương Liệt ngồi nghiêm chỉnh trên đầu giường nghe nàng nói.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300