Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 39
Phần 39: Kiều Anh nương tử

Chu Cương Liệt búng tay nhảy một túi bạc của hai tên công tử quần là áo lụa đi ngang qua, sau đó tới khách sạn Kiều Anh Lâu lớn nhất thành thuê một phòng.

Sau khi ăn xong bữa, hắn nằm trên giường ngẫm nghĩ, làm cách nào để hoàn thành nhiệm vụ lần này.

Nếu trực tiếp ra tay tiêu diệt quân đội hai nước đối địch sẽ phạm sát nghiệp nặng nề.

“Hay là âm thầm ra tay xử những kẻ lãnh đạo hai quốc gia kia đi.”

Yêu Dục vỗ vào đầu hắn: “Bổn hệ thống khuyên ký chủ đừng nên ra tay với những đế vương nhân gian.”

“Vì sao?” Chu Cương Liệt hỏi.

Yêu Dục giải thích: ‘ Bình sinh kẻ mang mệnh đế vương, dù chỉ là tiểu quốc nho nhỏ nhưng vẫn có cái gọi là Quốc Vận hộ thân, quốc vận này vô hình vô ảnh, minh chứng cho vận mệnh một quốc gia, nắm trong tay bao nhiêu vạn người. Người làm Vua sẽ có Long Khí do quốc vận hóa thành hộ thân.

Nếu kẻ đó chết do bị người phàm giết thì không sao, quốc vận sẽ chuyển dời lên người khác, nhưng nếu một người tu hành cưỡng ép giết Đế Vương, đánh tan quốc vận, liên lụy đến hàng vạn bách tính thì sẽ bị cắn trả thảm thương, nhẹ thì mất hết công đức, thọ nguyên hao tổn, nặng thì thiên nhân ngũ suy, không thể đột phá, tâm ma sinh ra.

Bởi vậy, các tu sĩ khi đạt được tầng cấp cao thường sẽ ẩn cư lánh đời hoặc chu du khắp nơi, không muốn vướng vào chuyện tranh đoạt thế gian.

Điển hình của chuyện bị quốc vận cắn trả chính là cuộc chiến Phong Thần.’

Chu Cương Liệt tò mò, “Cuộc chiến Phong Thần thì làm sao?”

Yêu Dục từ tốn giải đáp: “Thương Triều 600 năm trở thành bàn cờ để hai phe Xiển Giáo và Triệt Giáo đấu đá nhau, liên lụy rất nhiều vị thần tiên và cả Thánh Nhân. Cuối cùng Thánh Nhân ra tay, góp phần làm Thương Triều bại vong, Chu Triều lên thay. Quốc vận Thương Triều tuy suy yếu, nhưng vẫn đủ cắn trả, khiến một trong các vị Thánh Nhân tham chiến bị thương tổn nặng nề, từ đó mất cơ hội đột phá tầng thứ kế tiếp.”

“Ra là vậy, nếu ta gián tiếp hỗ trợ cho Vân Lạc Quốc thì có làm sao không?” Chu Cương Liệt vuốt râu hỏi.

“Ba quốc gia giao tranh chỉ là tiểu quốc, chỉ cần ký chủ không tự mình ra tay giết hại đế vương là được, hơn nữa nhiệm vụ chỉ cần thủ vững Vân Lạc Quốc, không kêu ngài đi đánh hai nước kia nha.” Yêu Dục nói.

“Được rồi, để ta suy tính.”…

Kiều Anh Lâu là khách điếm lớn nhất, sang trọng nhất thành Vân Lạc, ngoài cho thuê phòng, bên dưới có đại sảnh ăn uống, phía sau còn có không gian đổ bạc dành cho các dân cờ bạc vui vẻ.

Một vài vị khách ăn mặc sang trọng bước vào, tiểu nhị chạy đến đon đả mời vào, lau bàn kéo ghế.

“Tiểu nhị, hôm nay bà chủ có ở đây không?” Một trung niên bụng bự hỏi.

“Bẩm khách quan, bà chủ đang bận xử lý sự vụ.” Tiểu nhị lanh lẹ đáp.

“Ài, thật tiếc nha, ta tới nơi này bảy lần rồi, không lần nào gặp được Kiều Anh nương tử.”

Các vị khách bàn khác cũng rôm rả bàn tán.

“Kiều Anh nương tử quả thật xinh đẹp đọng lòng người.”

“Ta chờ ở đây nửa ngày mong thấy bóng dáng của nàng mà không được, thật tiếc a.”

“Nghe nói có vị đại quan trong triều muốn cưới nàng làm thiếp, nhưng liền bị từ chối.”

“Kiều Anh nương tử có qua lại với nhiều vị quan cao, cơ bản không cần mối quan hệ này.”

“Hừ, nàng còn có qua lại với giới hắc đạo giang hồ, một người phụ nữ giữ được cơ ngơi như thế này đủ biết nàng tài giỏi xuất chúng.”

“Lần trước Kiều Anh nương tử gãy một khúc đàn, làm ta mê mẩn tới giờ.”

“Không biết khi nào nàng mới xuất hiện, ta sẽ chờ tới tối.”

Lúc này trên lầu, vị Kiều Anh nương tử xinh đẹp quý phái, niềm mơ ước của toàn bộ nam nhân trong thành đang vục mặt vào háng vị nam nhân cao to hùng dũng, áo nàng xốc xếch kéo tụt lộ cả một bên bầu vú, miệng nàng không ngừng liếm láp, ngậm lấy đầu khấc nam nhân mà mút như ăn kem.

Nam nhân đó không ai khác là Chu Cương Liệt, hắn hài lòng nhìn điểm dâm dục trên đầu vị giai nhân này đã đạt 60 điểm.

Kiều Anh tên đầy đủ là Trình Kiều Anh, vốn xuất thân là tiểu thư khuê các, nhưng gia cảnh lụn bại, nàng phải ra đời lăn lộn, nhờ vẻ ngoài xinh đẹp, lại tâm cơ sâu sắc, biết tận dụng các mối quan hệ mà nàng gầy dựng sản nghiệp như hôm nay.

Lúc nãy Chu Cương Liệt vô tình nhìn thấy nàng, mê đắm dung nhan kiều mị, có chút nét lẳng lơ, tóc búi cao lộ gáy trắng ngần, cặp bưởi to tròn căng lên sau lớp áo, cặp mông núng nính lắc lư theo từng bước đi. Hắn không ngần ngại ra tay, cho nàng hít chút khí gas kích tình và khống chế cảm xúc dâm dục, nàng bây giờ ngoan ngoãn như chó con.

Kiều Anh há miệng ngậm lấy con cặc to khủng bố của hắn, nàng đã dùng thân thể bồi tiếp rất nhiều nam nhân, từ quan to quyền quý đến thủ lĩnh băng đảng giang hồ, nhưng chưa từng thấy con cặc nào to như vậy.

Chu Cương Liệt kéo nàng dậy, rút thắt lưng, cởi hết quần áo nàng ra, Kiều Anh mơ màng để hắn làm, nàng bây giờ chỉ còn mỗi cái quần lót. Cặp vú nàng lộ ra, to tròn ngạo nghễ vểnh cao, hai núm hồng hào. Chu Cương Liệt ôm lấy Kiều Anh, nút lấy cái lưỡi đinh hương của nàng, tay nắn bóp cặp vú to, hắn kích thích tế bào khiến vú nàng tự nhiên chảy ra sữa.

Hắn cúi người ngậm lấy bầu vú, nút lấy sữa đang rỉ ra, cắn lấy núm vú day day trong miệng.

“A… Chủ nhân, nô gia sao lại có sữa… a… sướng quá… nô gia nứng quá… ngài mau… mau mạnh bạo hiếp nô gia đi… thiếp là nô lệ của ngài…” Kiều Anh dâm mị rên lên, tay nàng nắm lấy con cặc to dài mà sục.

Bú vú chán chê, hắn đặt Kiều Anh lên bàn, đẩy đùi nàng lên, banh hai chân ra, mũi kề sát quần lót mà hít hà mùi vị nữ tử. Cái quần lót sớm đã ướt nhẹp dán chặt vào gò mu. Chu Cương Liệt lột nốt nó ra, trước mắt hắn, chỗ kín của Kiều Anh lộ rõ hoàn toàn.

Âm hộ màu hồng sậm, hai mép môi e ấp khép kín, gò mu cao vút, có một nhúm lông được cắt tỉa gọn gàng, hắn banh hai mép lồn nàng ra, lộ cái lỗ thịt đỏ hồng đang chảy nước, phía trên là hột le nhỏ xinh.

Chu Cương Liệt há mồm đớp hết cái mu lồn Kiều Anh vào miệng mình, hắn le lưỡi liếm dọc mép môi, nàng ư ử rên rỉ. Hắn trêu chọc nhổ một sợi lông mu, nàng giật thót cả người, hắn cắn lên cái hạt lê bé nhỏ của nàng, Kiều Anh sướng rân tê dại. Cuối cùng hắn thọc cái lưỡi dài như mãng xà đảo liên tục trong lỗ lồn nàng, Kiều Anh nắm lấy tóc hắn, đẩy mặt hắn ép sát vào lồn nàng.

Chưa bao giờ nàng được vét máng sướng như vậy, bọn nam nhân ngoài kia toàn những kẻ cao ngạo, không bao giờ chịu hầu hạ nữ nhân, toàn nằm ra bắt nàng phục vụ, chỉ có nam nhân này không ngại mọi thứ, bú liếm nơi tư mật của nàng.

“Á… ư… sướng… chủ nhân… nô gia sướng… lần đầu tiên có người… bú lồn nô gia sướng như vậy… a… thiếp ra…”

Kiều Anh ghì chặt đầu hắn, nước dâm bên trong mật huyệt tuông trào, ướt cả mặt Chu Cương Liệt, hắn há mồm húp hết.

“A… để nô gia phục vụ ngài.” Kiều Anh đẩy Chu Cương Liệt nằm xuống, nàng liếm ướt nhẹp con cặc hắn, rồi đặt đầu khấc vào đúng trọng tâm, ngồi xuống.

“Ức… á… Nó to quá… không khéo rách mất…” Kiều Anh hổn hển rên.

Quy đầu đã tiến vào mật huyệt của nàng, Chu Cương Liệt cười dâm, nắm lấy eo nàng, rồi từ phía dưới thúc một phát thật mạnh. “Ót…” con cặc to dài đâm lút cán đụng vào hoa huyệt của Kiều Anh, nhìn bên ngoài có thể thấy nó u lên một cục ở bụng dưới của nàng.

“Á… thô bạo quá… vào rồi… nó đụng tử cung thiếp rồi… to quá… dài quá… thiếp sướng quá…” Kiều Anh hét lên, may mà Chu Cương Liệt đã cách âm căn phòng này, nếu không chắc cả sảnh dưới đều nghe mất.

“Đúng là cái lồn chất lượng nha, Kiều Anh nương tử, nàng quả là sinh ra để làm đĩ, mau động đi.” Chu Cương Liệt ra lệnh.

Kiều Anh chống tay lên ngực hắn, mông nhấp nhổm để cái dương vật to đùng kia đâm ra thụt vào lồn mình. Hai người chơi nhau trong tư thế cưỡi ngựa. Nàng sướng đến chảy nước mắt, Chu Cương Liệt bên dưới cũng phối hợp nhấp hông lên xuống, mỗi lần đều chạm vào hoa tâm nàng.

Kiều Anh lên đỉnh tận ba lần, nước rỉ ra ướt cả người hắn bên dưới, Chu Cương Liệt trở người đẩy nàng nằm xuống, rồi bức tốc nhấp liên hồi, tay thì không ngừng bóp cặp vú nàng phun cả sữa, Kiều Anh hét lên trong sung sướng, nàng lại ra thêm lần nữa thì Chu Cương Liệt mới đâm vào tận tử cung nàng rồi xuất cơ man tinh dịch ra.

Kiều Anh chả còn biết trời trăng gì nữa, nàng nằm bành háng, lịm đi vì sướng, dưới háng chảy dài tinh dịch và dâm thủy.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300