Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 200
Phần 200: Xương sống Chân Tiên

Các tu sĩ ở đây ai cũng bất ngờ trước lực phòng ngự kinh khủng của toà đại trận này, đám đệ tử của Hải Sa Môn, Viêm Ngục Đảo và Kim Ngân Đảo thì im lặng nhìn nhau, nét ngạo mạn ngông cuồng hôm trước nói xấu Tuyết Liên Cung đã biến mất sạch, ai cũng lo lắng không yên.

Đến hộ sơn đại trận của người ta còn phá không nổi thì nói gì đến việc tấn công lên núi, họ cũng không thể ở đây chơi trò bao vây chờ Tuyết Liên Cung tự xuống được, đất trung thổ họ không thể nán lại quá lâu.

“Không ngờ Đãng Hồng Trần lại còn có ác chủ bài phòng thủ kiên cố như vậy.” Hướng Thừa Thiên khoanh tay lo lắng nhìn lên núi, ông ta đang lo sợ tam giáo sẽ giết sạch người của Tuyết Liên Cung, thằng cháu trời đánh Hướng Bá Long chính là đang ở trên núi, từ ngày Hướng gia lập quan hệ hợp tác với Đãng Hồng Trần thì nó rất hay đến đây.

“Ha, cũng không có gì là lạ, nên nhớ Đãng Hồng Trần lúc trước là đạo thủ của Liên Hoa Am, Liên Hoa bà bà ngày xưa là tu sĩ đã độ kiếp phi thăng nên nếu có để lại nội tình cho thế hệ sau cũng là bình thường.” Tống Lãng đứng gần đó không vui không buồn nói.

“Hửm, nội tình của tu sĩ phi thăng để lại sao? Thì ra là thế, haha, chỉ cần tiện nhân đó không phải Địa Tiên hậu kỳ thì chúng ta vẫn đánh được.” Đồng Cốt Lâu thính tai nghe được cười ha hả nói.

Chu Cương Liệt nhíu mày liếc mắt nhìn về phía tên lão tổ Tống Lãng của Ngọc Thạch Đảo kia. Tên này vừa rồi chính là cố ý nói ra tin tức của Đãng Hồng Trần cho bọn hải ngoại kia biết. Tên già này chắc là được Sở vương giao phó, ý đồ trợ giúp địch nhân đánh lên Tuyết Liên Cung nhổ đi cái gai phía Bắc này.

“Có gian xảo, nhưng không đáng kể, mưu hèn kế bẩn trước thực lực tuyệt đối chả là cái đinh gì, đại trận do ta bố trí đâu chỉ có lực phòng ngự kinh khủng, chờ xem đi.” Hắn cười nửa miệng mỉa mai rồi quay sang ngậm lấy vú Lạc Thủy đang dâng lên nút chụt chụt.

“Nội tình của tu sĩ phi thăng để lại thì cũng chỉ là Địa Tiên hậu kỳ, các ngươi mau chuẩn bị đợt tấn công kế tiếp, ta sẽ toàn lực ra tay hỗ trợ, một lần phá nát cái mai rùa này.” Đồng Cốt Lâu cười gằn liếc nhìn ba Địa Tiên đồng đội.

Lục Côn và Hoàng Thái Cực gật đầu, Quách Tương Như có ý thối lui nhưng thấy Đồng Cốt Lâu nhìn mình, bà ta không còn cách nào chỉ có thể liều đến cùng.

Pháp thuyền đã dùng hết linh thạch không thể bắn được nữa, lần này chỉ có bốn Địa Tiên bước lên.

“Các ngươi phải dùng toàn lực mà đánh, nếu như không thể phá được đại trận này chúng ta sẽ sa lầy ở trung thổ, trở thành trò cười cho cả Đông Hải.” Đồng Cốt Lâu lên tiếng nhắc nhở.

“Hây, Cuồng Sa Thiết Quyền.” Lục Côn quát lớn, thân thể già khằn còng lưng bỗng đứng thẳng tắp, từng khối cơ bắp nổi lên, phút chốc từ một lão già hói còm nhom trở nên cao to lực lưỡng, hai nắm đấm xuất hiện hư ảnh hàm cá mập vồ về phía quang tráo.

“Xích Mãng Thao Thiên.” Hai sợi xích trong tay Hoàng Thái Cực bốc cháy đỏ rực sau đó chảy ra, nước thép hòa quyện lại tạo thành hình con mãng xà bằng thép với hai cái nanh dài bén ngọt nhắm vào đại trận mà xông tới.

“Kim Ngân Song Toàn Tiễn.” Quách Tương Như vung phất trần, lần này xuất hiện là hư ảnh hai cây kéo vàng bạc, sau đó chúng lại tách làm bốn lưỡi kéo rồi hóa thành hai con Kim Giao và hai con Ngân Giao, chúng uốn lượn quấn lấy nhau rồi đâm thẳng.

“Haha, Địa Tiên hậu kỳ để lại nội tình thì sao, để ta cho các ngươi mở mang tầm mắt thực lực cấp Chân Tiên là như thế nào.” Đồng Cốt Lâu cười lớn quát lên.

Những người ở đây nghe hắn nói đều giật mình, Chu Cương Liệt đang bú vú Lạc Thủy cũng bật người ngồi thẳng lưng nhìn chăm chú, tên hài cốt này có lực lượng Chân Tiên sao?

Dưới ánh nhìn muốn lòi ra của các tu sĩ, lưng Đồng Cốt Lâu bỗng bạo tạc, từng gai xương nhọn hoắt mọc xuyên qua da hắn lộ ra ngoài. Hắn không hề đau đớn mà đưa tay ra nắm vào cổ mình sau đó rút mạnh.

Trên tay hắn cầm đoạn xương sống của bản thân như một thanh cốt đao đầy gai góc, kỳ lạ là dù đã rút cột sống làm binh khí nhưng hắn vẫn có thể đứng thẳng, nụ cười hơi bị kinh dị kết hợp với hình ảnh rút xương vừa rồi đầy ám ảnh.

“Cho các ngươi biết, đây là xương của Chân Tiên, vũ khí bí mật của ta, hôm nay ta sẽ cho các ngươi chứng kiến sức mạnh của Chân Tiên lớn như thế nào.” Đồng Cốt Lâu cầm cốt đao nhe răng cười.

Hắn vốn là một tán tu vô danh ở hải ngoại, trong lúc bị kẻ thù truy sát đã vô tình lạc vào động phủ nơi mai táng một vị Chân Tiên, vì đang lâm vào đường cùng cộng với cái tính cách quái gở của mình nên hắn đã liều mạng muốn dung nhập bộ xương Chân Tiên trong động phủ vào cơ thể mình.

Chính hành động đó đã khiến hắn từ người có bộ dáng bình thường trở thành tên hài cốt như yêu ma, bộ xương kia chỉ có đoạn sống lưng là dung nhập với hắn, còn lại đều bị hủy hết. Hắn từ đó nhờ vào cốt đao rút từ sống lưng mà giết sạch kẻ thù, trở thành ác ma hoành hành khắp hải ngoại danh tiếng lẫy lừng.

Hắn vung cốt đao lên, từng luồng lực lượng từ nó tỏa ra khiến cả Địa Tiên ở đây cũng muốn quỳ rạp, không có chiêu thức hoa mỹ gì, chỉ đơn giản là một đòn trực diện toàn lực đánh lên hộ sơn đại trận.

“Ầm…” Động tĩnh còn gấp mấy lần vừa rồi hơn chín mươi đòn gộp lại nữa, cả mặt đất rung chuyển, quang tráo hiện lên từng vòng lăn tăn như sóng nước, ánh mắt Đồng Cốt Lâu hưng phấn, cái mai rùa này đã bị lay động, hắn tin tưởng cái xương sống Chân Tiên kia sẽ phá được, hắn vung đao bổ tiếp mấy nhát.

Tu sĩ phương xa quan sát có người ngã lăn ra, có người quỳ bò dưới đất, uy áp Chân Tiên tỏa từng luồng khiến họ không chống đỡ nổi, ngay cả đám Tán Tiên Tống Lãng, Hướng Thừa Thiên, Thái Kính Dương đều run rẩy.

“Thì ra tiền bối còn có hậu chiêu như vậy, phen này ăn chắc rồi.” Lục Côn nén nỗi sợ hưng phấn nói.

“Rắc… rắc… rắc…” Âm thanh giòn vỡ vụn vang lên chạm vào lòng các tu sĩ ở đây, xong rồi, cuối cùng cũng không thủ nổi, có ai ngờ được tên Đồng Cốt Lâu kia lại có xương sống của Chân Tiên cơ chứ.

Vòng quang tráo nhanh chóng sụp đổ, Đồng Cốt Lâu lui ra ngửa mặt lên trời cười tà dị. “Há há há, phá được rồi, Đãng Hồng Trần ơi Đãng Hồng Trần, xem ta hành hạ tiện nhân ngươi như thế nào.”

“Ơ hình như vẫn chưa phá được.” Một giọng nói cắt ngang nụ cười của hắn, tu sĩ nào đó ở sau chỉ vào trận pháp vừa tan vỡ.

Đồng Cốt Lâu ngưng cười liếc nhìn phía trước, rồi khẽ lảo đảo, cả ba Địa Tiên phía sau, đám đệ tử trên thuyền và tất cả tu sĩ xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.

Khi hộ tráo kia vỡ tan tưởng chừng Tuyết Liên Cung sẽ như thiếu nữ trong trắng bị lột mất quần bại lộ ra chờ sói già xông vào xẻ thịt, ai dè thiếu nữ này vẫn còn một lớp quần nữa.

Phía sau quang tráo vừa vỡ tầm chục thước lại có một quang tráo nữa, con mẹ nó, Tuyết Liên Cung này là chơi lầy xây phòng thủ từng lớp sao? Có khi nào sau lớp thứ hai lại có lớp thứ ba thứ tư không? Chúng lấy đâu ra tài nguyên có thể xây trận cấp Địa Tiên hậu kỳ nhiều tầng như vậy được.

Chu Cương Liệt thở ra một hơi, theo Yêu Dục vừa giải thích, tên hài cốt kia chỉ là dung nhập với một khúc xương Chân Tiên đạt đến trạng thái Giả Tiên có được tí năng lực vượt khỏi Địa Tiên mà thôi, muốn dùng cái hàng lởm đó đối phó Chân Tiên khác gì thằng hề nhảy nhót.

Hắn lại tựa người ra ôm bầu vú của Lạc Thủy bú tiếp, dùng lực lượng Giả Tiên phá được lớp bên ngoài đại trận thì đã sao, bất ngờ còn ở phía sau chờ đón chúng.

Không để Chu Cương Liệt đợi lâu, trong lúc toàn trường còn đang hoang mang thì âm thanh trong trẻo của Đãng Hồng Trần lại vang lên.

“Đánh đã tay chưa? Bây giờ đến lượt ta.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300