Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 61
Phần 61: Vân Nhi tìm đến

Chu Cương Liệt trở về tới Kiều Tố Lâu thì trời đã tối, tiết mục biểu diễn hôm nay đã xong. Hắn bước vào phòng, chỉ có Kiều Anh đang lười biếng nằm nghiêng trên giường.

“Chủ nhân, ngài về rồi.” Bà chủ ngoan ngoãn ôm lấy hắn. Hắn nhìn xung quanh hỏi.

“Tố Vân và Tiểu Yên đâu?”

Kiều Anh cười tủm tỉm, “Tố Vân vừa biểu diễn xong, đã được khách nhân ra giá cao bao trọn đêm rồi. Là Vương thúc em trai của Quốc Vương Phát Hạo, khách này rất có uy vọng trong thành đó nha. Còn Tiểu Yên đang học cùng gia sư trong phòng.”

Chu Cương Liệt dưới sự phục vụ của Kiều Anh, cởi hết quần áo vào bồn tắm, Kiều Anh cũng trần truồng bước vào giúp hắn kỳ cọ, mát xa. Vừa tận hưởng người đẹp, hắn vừa mở thấu thị nhìn vào căn phòng sát vách, Tiểu Yên đang viết chữ, nhưng tư thế thì hơi lạ, nàng quỳ bò chống tay lên bàn, váy phía sau vén lên đưa bộ mông và cái lồn thiếu nữ ra, tay vẫn cặm cụi viết chữ ra giấy, nhưng phía sau tên thư sinh tuấn tú dạy học lại đang giữ lấy hông nàng mà nắc dồn dập.

Tiểu Yên nét chữ vì bị địt sướng tê lồn mà xiêu vẹo, tên thư sinh kia thấy nàng viết chữ xấu lại lấy cớ phạt tét vào mông nàng mấy cái đỏ ửng. Cô gái nhỏ rên xiết vì sướng, tận hưởng thầy giáo vừa địt vừa đánh đòn mình.

“Chà, Tiểu Yên con đĩ nhỏ này rất biết chơi nha.” Chu Cương Liệt cười khì khì, tiếp tục đảo mắt qua một phòng khác trên lầu.

Trong phòng, một nam tử có bảy phần giống Phát Hạo nhưng trẻ trung hơn, ăn mặc bảnh bao, tóc búi gọn gàng, có hàng ria mép quân tử cắt tỉa ngăn nắp, tay cầm cái quạt giấy, ngồi nhìn mỹ nhân trước mặt, ánh mắt hiền lành yêu thương.

Tố Vân ăn mặc như thục phụ, vải gấm tao nhã, trang điểm nhẹ, tói búi như nữ tử có chồng, đang quỳ trước bàn pha trà.

Nhìn họ không giống một khách làng chơi và một kỹ nữ, mà như một phu quân ôn nhu nho nhã và người vợ ngoan hiền thục đức.

“Phu quân, mời dùng trà.” Tố Vân rót trà vào ly, hai tay dâng lên, mặt cười hiền hậu.

“Cảm ơn nương tử.” Vương thúc bỏ quạt xuống, đưa tay đón lấy, vừa cầm ly trà, vừa khẽ sờ vào bàn tay Tố Vân, nàng lại như một nương tử giữ lễ, rụt tay về xấu hổ, Vương thúc mỉm cười hàm hậu uống tách trà, khen ngon nức nở.

“Cái quỷ gì thế này? Tên này là đi chơi gái hay là đi hẹn hò với nương tử thế?” Chu Cương Liệt trố mắt nhìn hai người trên kia như đôi vợ chồng son.

Kiều Anh đang mút lấy dương vật hắn, ngẩng đầu lên cười, “kỹ nữ chỉ biết buôn bán cơ thể làm sao sánh được với kỹ nữ cao cấp như bọn thiếp, những cô gái kia chỉ việc nằm ngửa cho nam nhân chơi. Còn bọn thiếp phục vụ là những người có chức tước, quyền lực. Phải hiểu khách nhân là người như thế nào, cần kỹ nữ phải làm gì để phối hợp diễn theo tăng thêm tình thú.”

“Ví dụ vị Vương thúc này, hắn là một người rất quân tử, thích thơ ca tao nhã, lại yêu những cô gái có hình tượng vợ hiền thục đức, phù hợp với tính cách của Tố Vân tỷ, nên tối nay thiếp để tỷ ấy hầu hạ hắn, vào vai một vị nương tử hiền ngoan.”

“Thì ra là vậy, bọn này còn rất biết chơi nha.” Chu Cương Liệt trầm trồ.

Tố Vân và Vương thúc tiếp tục trò chuyện, nói với nhau những chuyện vui, vị Vương thúc kia kể cho nàng nghe nhiều chuyện dân gian và trong triều đình, nàng như vị nương tử ngồi nghe trượng phu kể chuyện.

Kế tiếp nàng hầu hạ hắn tắm rửa, khi thấy cơ thể khoả thân của Tố Vân, Vương thúc suýt thì đánh mất hình tượng nho nhã, hai người ôm chầm lấy nhau, tắm rửa cho nhau. Rồi cùng nhau trở về giường, y như đôi vợ chồng mới cưới.

Vị Vương thúc này rất chú ý đến lễ độ, tao nhã, nâng niu nương tử trong lòng, nhẹ nhàng ôn nhu hết sức, Tố Vân cũng chiều lòng hắn, như một cô gái vừa về nhà chồng, yếu đuối khép nép. Hai người cứ thế làm tình, xong xuôi ôm nhau ngủ.

Bên này, Chu Cương Liệt cũng rong ruổi xong trên người Kiều Anh. “Chà, nếu Tố Vân không bị cái bớt đen khiến khuôn mặt xấu xí thì có khi nàng đã trở thành vợ của Vương thúc thật chứ chẳng đùa.” Hắn đánh giá, xong cũng cùng Kiều Anh chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, Vương thúc lưu luyến từ giã Tố Vân ra về, nàng nhìn theo nam tử ngọc thụ lâm phong kia rời đi, sau đó thở một hơi, xả vai, đi về phòng. Chu Cương Liệt vừa ngủ dậy, thấy nàng bước vào cười trêu.

“Sao rồi, phu quân của nàng đêm qua không tệ chứ hả? Lần đầu làm đĩ phục vụ nam nhân thế nào?”

“Hic, thiếp phải diễn vai thục phụ cả một đêm, mệt muốn chết, tên Vương thúc đó quân tử quá mức, nhiều lúc thiếp gạ gẫm, muốn hắn thô bạo địt thiếp, mà hắn cứ nho nhã nền nã, sợ thiếp đau, sợ thiếp không chịu nổi, cặc hắn cũng được, không lớn bằng chủ nhân nhưng đâm cũng rất sướng. Hắn cho thiếp rất nhiều nữ trang đắt tiền, chủ nhân, thiếp thích làm đĩ rồi.” Tố Vân không ngại ngần nói lời thô tục.

Tiểu Yên cũng đi qua, hai mông nàng bị đánh đòn nên tướng đi kỳ lạ. Chu Cương Liệt cười ha hả, “Tố Vân thì phục vụ khách nhân kiếm tiền, còn đứa con gái của nàng thì cho tên thầy giáo kia chơi miễn phí cả đêm, còn đãi hắn ăn uống nữa, nàng có đứa con gái phá của nha.”

Tố Vân nghe chủ nhân nói, quay sang con gái tức giận vỗ bép bép vào mông nàng, “Con cái thứ mê trai này, đã cho người ta chơi miễn phí lại còn phục vụ ăn uống, con xem chỗ này là nơi từ thiện hả?”

“Mẹ đừng đánh, mông tối qua bị thầy đánh còn đau lắm, nhưng đó là thầy giáo của con nha, học trò dâng lồn lên hiếu kính thầy là tôn sư trọng đạo mà, hơn nữa thầy vừa đẹp trai, cặc lại rất dài, đâm con sướng đến chết đi được.” Tiểu Yên la oai oái lên.

“Hết nói nổi.” Tố Vân lắc đầu ngao ngán.

Lúc này dưới lầu, tiểu nhị chạy lên báo, “Đại nhân, có người trong cung tìm ngài.”

Để hai mẹ con vào nghỉ ngơi, Chu Cương Liệt xuống sảnh, thấy người đang ngồi trên bàn uống trà, là Vân Nhi công chúa.

Hắn cười đắc thắng, Vương Phi kỹ nữ kia làm tốt lắm, cá đã cắn câu rồi.

Hắn tướng đi nghiêm nghị, điềm đạm bước đến, chắp tay chào nàng.

“Vân Nhi công chúa đến tìm ta có chuyện gì?”

Thấy Chu Cương Liệt, Vân Nhi mừng rỡ, nhưng giữ thân phận, đứng lên chào lại, sau đó nhìn đảo mắt xung quanh, “Chỗ này không tiện nói.”

Bên tai nàng bỗng vang vọng âm thanh, “Công chúa cứ hướng về ta mà nghĩ trong đầu, ta sẽ dùng phương thức truyền âm, không ai nghe được.”

“Đa tạ tiền bối, ta… ta đã suy nghĩ kỹ lời đề nghị của tiền bối rồi… ta muốn nhanh chóng mạnh mẽ, ta sẽ chấp nhận song tu với ngài.” Nàng đầy quyết tâm, khẽ truyền âm cho hắn.

“Thật? Công chúa không hối hận chứ?” Chu Cương Liệt tỏ ra mình bình thản, không lộ một tí háo sắc nào.

“Thật, hôm qua tiểu nữ đã nghe mẫu thân kể hết rồi, nếu không thể đột phá, chờ đợi mẹ con tiểu nữ sẽ là kết cục bị phụ vương gả bán đi.” Nàng rầu rĩ trả lời.

“Được, theo ý của công chúa, giờ nàng hãy về cung, lát ta sẽ đến.” Hắn cười khẽ.

“Song tu trong cung sao? Sao không tìm chỗ nào kín đáo một chút?” Vân Nhi hơi run run hỏi.

“Với ta thì song tu ở đâu cũng như nhau, ta có thể song tu ngay tại chỗ này mà không ai nhìn thấy.”

“A… song tu nơi này, sao mà được, xấu hổ chết, tiểu nữ sẽ về cung chờ ngài.” Nàng ba chân bốn cẳng chạy đi, Chu Cương Liệt nhìn theo, cười hí hửng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300