Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 286
Phần 286: Tiểu Thiện

Chu Cương Liệt nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp thánh khiết kia, nụ cười của nàng làm tim hắn rung lên.

“Sao hôm nay lại bán ở chỗ này?” Hắn đã biết nhưng vẫn hỏi.

“A, chỗ kia đã nhường cho người ta rồi, ta bán ít, ngồi cả ngày chưa chắc có người mua nên ở đâu cũng như nhau thôi.” Câu trả lời hết sức bình thản không mang chút trách móc oán giận nào, quả là một cô nương thánh thiện.

“Có muốn ta lấy lại chỗ giúp cô không?” Hắn ngồi xuống hỏi.

“Không cần đâu, người đó cũng vì kiếm chỗ mưu sinh nuôi gia đình, ta không thể ích kỷ giữ nơi tốt lại không kinh doanh như thế, ngồi đây cũng được rồi.” Nàng chính là sẽ không bao giờ nghĩ xấu cho người ta mặc dù họ đối xử tệ với mình.

“Ngài có mua cá hay không đây?” Nàng đưa mắt nhìn chằm chằm hỏi.

“Ừm, ta đến mua cá, vẫn là để thả đi.” Đối diện với ánh mắt như ngọc này hắn không có chút tà tâm nào, bản thân nghĩ gì nói đó, chà, năng lực vạn tà bất xâm của nàng này không lẽ có tác dụng lên cả tiên nhân như hắn?

“Của ngài đó, cầm lấy.” Nàng không do dự đẩy thùng cá ra.

“Lúc nãy ta thấy tên kia cũng trả lời giống như ta, vì sao cô không bán?” Chu Cương Liệt đưa tay vào nước sờ hai con cá rồi hỏi.

“Đôi mắt người đó không có chút nào thật tâm, nếu ta đưa cá cho ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ đem hai con cá này bán lại cho người khác làm thịt mất.” Nàng cầm lấy giỏ trúc đứng dậy.

“Nè, cô nên cầm tiền đi, lần này nếu cô không lấy tiền ta sẽ đem hai con cá này đi hấp đấy.” Chu Cương Liệt lấy ra một đỉnh vàng đưa qua.

Cô gái nhìn chằm chằm vào mắt hắn rồi lắc đầu, “Ngài sẽ không làm tổn thương chúng, ta tin vào ánh mắt của mình, ngài cất vàng đi, ta không cần thứ đó đâu.”

Cô gái này lại dám khẳng định chắc nịch rằng hắn không dám nấu hai con cá lên, Chu Cương Liệt phì cười lắc đầu.

“Ừm, vậy cho ta biết tên của cô nương đi, như vậy xem như huề có được không?”

Cô nàng khẽ trầm tư đưa ngón tay vuốt lọn tóc mai rồi gật đầu, “Ta tên Tiểu Thiện.”

Nói rồi nàng quay lưng đi nhanh ra khỏi chợ hòa vào dòng người đông đúc mất tăm.

“Tiểu Thiện, Tiểu Thiện, quả là một cái tên hay, rất hợp với nhân dạng và tính cách của nàng ấy.” Chu Cương Liệt gật gù nhắc lại cái tên kia mấy lần, phải đến lúc Lạc Thủy thấy chủ nhân này như người mất hồn chường mặt tới gần quan sát thì hắn mới bình thường trở lại.

“Đi, đi thả cá rồi ăn cơm.” Hắn cười giả lả bưng thùng cá lên tới bờ hồ cũ thả xuống.

Suốt ngày hôm đó, tên mỏ dơi gian xảo kia bày hàng cá ở chỗ giành được của Tiểu Thiện cũng không có bán được con nào.

“Chủ nhân không ghé qua chỗ Phiêu Miểu cung sao? Chỗ đó là cả một động mỹ nhân đó nha.” Lạc Thủy vừa ăn cơm vừa ngước đầu hỏi.

“Ài… hồng phấn khô lâu mà thôi, nếu như quá đâm đầu vào trụy lạc thì sẽ càng lúc khiến ta càng yếu mềm, nên bớt đi sự sa đọa dục vọng mới mong đắc đạo được.” Chu Cương Liệt làm bộ dáng y hệt mấy lão thầy tu của Kim Cương Đảo chắp tay bày vẻ mặt an tường thế thái làm Lạc Thủy phải bụm miệng mà cười.

Nàng đi theo chủ nhân này đã bao nhiêu lâu, chứng kiến hắn chơi biết bao nhiêu là mỹ nữ, có cái gì hắn chưa từng ăn qua đâu, từ thiếu nữ mới mười sáu đến phụ nhân thành thục chín mọng, từ phàm nhân đến mấy vị tiên tử cao quý, từ vương phi, hoàng hậu, thái hậu, đến cả kẻ thù cũng bị đè ra địt cho ngoan như chó mẹ dưới háng.

Vậy mà hôm nay lại nghe ngài ấy thốt ra những lời đầy Phật tính như thế làm nàng không nhịn nổi cười. Yêu Dục cũng hiện ra khinh bỉ tên ký chủ cuồng dâm giả vờ đạo đức này.

“Đùa với nàng thôi, chính là tại Phiêu Miểu cung kia không gây cho ta được sự hưng phấn, dù có đẹp đến đâu nhưng không có tính chinh phạt nên ta không muốn tốn thời gian cho họ.” Hắn gắp một miếng thịt ăn ngon lành.

Thấy Lạc Thủy vẫn còn khó hiểu, hắn mới giải thích thêm.

“Ta đã kinh qua rất nhiều nữ nhân, mà càng chơi nhiều thì ta lại càng thêm kén chọn, không phải cứ xinh đẹp quyến rũ là lọt vào tầm ngắm của ta được, nàng thấy ở Huyền Nữ Cung một đám trinh nữ ta còn không thèm động vào huống chi những kỹ nữ son phấn kia của Phiêu Miểu cung.”

Chu Cương Liệt cũng đã từng dùng thần thức quét qua khu vực của Phiêu Miểu cung trong thành, những môn phái khác những ngày này đều là cho đệ tử tập luyện hoặc tự do nghỉ ngơi, chỉ có đám nữ nhân kia biến sân viện của mình thành cái lầu xanh.

Đàn ông từ phàm nhân giàu có đến những tu sĩ ra vào thường xuyên, bên trong từng phòng phát ra những âm thanh nam nữ hoan ái rên rỉ. Còn có đại sảnh riêng để mọi người thác loạn trao đổi bạn tình.

Riêng vị cung chủ Lữ Huyên kia càng sa đọa hơn, trong phòng nàng ta hơn chục tên nam tử vây quanh liên tục bạo địt xả tinh, hết đám này lại tiếp đám khác.

Dù rằng đây là tràng cảnh mà Chu Cương Liệt rất thích nhưng Phiêu Miểu cung đó đã như vậy rồi thì đâu cần hắn ra tay làm gì, mấy tông phái khác nói đúng, Phiêu Miểu cung là cái thanh lâu bậc nhất, nơi các nữ nhân phóng túng, từ cung chủ đến các đệ tử đều là bậc thầy tình dục, chuyên dùng công pháp thải bổ để vừa địt vừa tu hành.

Bởi vậy mới không gây nên hứng thú cho hắn được, hắn chính là muốn biến một nữ nhân bình thường trở nên dâm đãng chứ đám kỹ nữ kia dâm tính trong máu rồi cần gì hắn ra tay nữa.

“Vậy sao lúc trước chủ nhân lại ra tay với Khổng Gia Linh kia, cô ta thậm chí còn dâm hơn cả Lữ Huyên nha?” Lạc Thủy hỏi tiếp.

“Sao mà giống nhau được, Lữ Huyên thiếu điều muốn treo luôn cái bảng trước ngực ghi: Tôi là đĩ, cả Tây Hải này ai không biết nàng ta là dâm nữ đã thao qua cả trăm cả vạn người. Còn Khổng Gia Linh kia chỉ dám ngoại tình sau lưng Lãnh Trường Phong, bề ngoài vẫn là một vị phu nhân lãnh diễm không ai dám xâm phạm. Bình thường cô ta chỉ dám gọi một tên đàn ông chơi xong xóa trí nhớ che giấu, ta chính là làm cho cô ta có thêm sự tự tin để ngoại tình công khai hơn, chơi cùng lúc nhiều người hơn mà thôi.”

“Ừm, mấy con hàng lầy ở Phiêu Miểu cung thì không được, nhưng đôi mẹ con của Mặc Ngọc Đảo kia khá là ổn, nếu ta hứng thú thì sẽ kéo các nàng ta lên giường vài đêm, mẫu nữ cùng hầu hạ rất là khoái hoạt đó nha.” Chu Cương Liệt cười gian xảo, Lạc Thủy cùng Yêu Dục ánh mắt đầy phán xét nhìn hắn, tên này đã dâm còn có cái tính kén cá chọn canh nữa.

Trời đã về đêm, Lâm Phàm phải tốn một ngày đưa hai vị người yêu đi chữa lành khắp nơi mới dỗ được họ, hai nàng được tình lang đưa đi chơi hưởng thụ sự ân cần yêu thương của hắn cũng dần nguôi đi sự ám ảnh của cơn ác mộng đêm qua.

Tối đó, Chu Cương Liệt lại cho Lãnh Nhược Hy cùng Bắc Cung Nhược Giai một giấc mơ thú vị hơn, lần này các nàng không bị đám kẻ thù cưỡng hiếp nữa mà là được cùng Lâm Phàm chung giường chung gối, ba người ân ái sênh ca sung sướng suốt một đêm, Lâm Phàm kia dưới háng mọc ba con cặc vừa lớn vừa có thể dài ngắn tùy thích địt các nàng lên tận mây xanh.

Khác với cảm giác nhục nhã xót xa đêm hôm trước, hôm nay cả Nhược Giai lẫn Nhược Hy đều xuân tâm rạo rực hưởng thụ từng cú nắc dồn dập từ ba con cặc, lỗ lồn lỗ đít đều bị bắn ngập tinh.

Các nàng sướng khoái tột độ, bị tình lang chơi tới tận gần sáng mới giật mình thức giấc. Khi biết tất cả chỉ là mơ các nàng hết sức xấu hổ, bên dưới ga giường cả hai đều ướt đẫm một mảng, dâm thủy vì mộng xuân mà trào ra chèm nhẹp cả quần, đầu ti cương cứng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300