Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 127
Phần 127: Quán quân đại hội

Thái Phiên bên dưới hai chân đã khụy xuống, tay chống sàn cố ngẩng đầu lên, “hóa Thần, ngươi thế mà đã đột phá hóa Thần, làm sao như thế được, ngươi là che giấu từ đầu, hay vừa đột phá?”

Hắn đã hoảng sợ tột độ rồi, Hi Nguyệt lại là hóa Thần kỳ, từ đầu hắn ở trước mặt nàng múa may nhảy nhót như thằng hề, thì ra nàng ta không để mình trong mắt là vì vậy, mấy vòng trước nàng ta cố tình áp chế tu vi ở Nguyên Anh hậu kỳ đánh lừa tất cả mọi người ở đây, để hắn chủ quan mà sập bẫy.

Thái Phiên gượng bò đến mép sàn, chuẩn bị nhảy xuống, “Ta muốn đầu…”

Khi hắn mở miệng tính đầu hàng, bỗng nghe phía sau cảm giác lạnh lẽo, người hắn như nhẹ đi.

“Á… Không…” Một chân của hắn đã bị Hi Nguyệt chém rời, kế tiếp là một chân nữa. Nàng một đá sút hắn về giữa sân, y như cách hắn từng dồn Đặng Khôi vào chỗ chết không cho đầu hàng vậy.

Từng cột băng nhũ nhọn rơi xuống xỏ qua da thịt, Thái Phiên đau đớn gào thét, cố bò đi nhưng bất lực.

“Ngươi không thể giết ta, ta là thiếu chủ của Thái gia, ngươi không dám giết ta, ngươi sẽ phải trả giá, Thái gia sẽ truy sát ngươi tận cùng trời cuối đất.”

Hắn vặn vẹo khuôn mặt đau khổ, tóc tai bù xù hét lên.”Xoẹt”, một bên tai hắn bị chém rơi.

“Ngươi nói xem ta có dám không.” Hi Nguyệt lạnh băng nhìn hắn.

“Nội tổ, mau cứu con, mau cứu con.” Hắn ra sức hướng khán đài gào lên. Khán giả xung quanh thì vừa bất ngờ, vừa hoan hô hả hê vô cùng, tên tiểu nhân âm hiểm vô sỉ này đáng phải giết.

“Tiểu bối, ỷ mình cảnh giới cao lại bức hiếp cháu ta như vậy, ai cho ngươi lá gan.” Thái Kính Bằng đưa tay, một cỗ hấp lực hút Thái Phiên và mớ tàn chi dưới đất bay về phía ông ta.

Ông ta khẽ trừng mắt, uy áp Tán Tiên trung kỳ ấn xuống Hi Nguyệt khiến nàng suýt thì ngã quỵ, ánh mắt vẫn nhìn lấy lão già kia đầy căm thù lạnh lẽo.

“Đây là Đại hội võ đạo của Sở quốc, ai cho ngươi gan chó dám chỏ mũi vào làm gián đoạn trận đấu.”

Một âm thanh giận dữ bá đạo từ trên cao vang khắp lôi đài, cỗ uy áp của Thái Kính Bằng biến mất, một cỗ uy áp tầng thứ Tán Tiên hậu kỳ đỉnh phong đổ ập xuống người hắn.

“Quốc… quốc sư… đây chỉ là hiểu lầm, Thái Phiên cháu ta đã có ý đầu hàng, là tiện nhân kia không cho nó xuống đài, ta chỉ cứu cháu ta thôi.” Lão già mặt mũi tái xanh, không ngờ quốc sư lại ra tay sớm như vậy.

“Luật lệ thi đấu, còn ở trên đài là còn chưa tính đầu hàng, lúc trước cháu ngươi cũng từng ngăn không cho một tu sĩ chạy xuống đầu hàng mà nhẫn tâm giết hại, sao ngươi lúc đó không cản? Lại còn dùng uy áp Tán Tiên muốn hại tuyển thủ trên đài, ngươi tội đáng muôn chết.”

Đãng Hồng Trần ngồi tại chỗ, cau mày nhìn tên già bên kia.

“Quốc sư, Thái gia ta nhiều đời cống hiến cho Sở quốc, ngươi không lẽ vì một tiểu nha đầu mà gây hấn với chúng ta hay sao?” Thái Kính Bằng vẫn cố cứng miệng.

Sở Vương hơi nhíu mày, quay sang nói, “Quốc sư, chừa cho chúng con đường sống đi, không thể triệt để lật mặt với bọn thế gia này được.”

Đãng Hồng Trần ngẫm nghĩ, rồi thu lại uy áp, “Cút ra khỏi Thành Đô, từ này con cháu Thái gia cấm tham dự bất cứ đại hội nào của Sở quốc nữa, biến.”

Thái Kính Bằng nâng lấy Thái Phiên, cùng Hướng Thừa Thiên và Phi Nhạn bà bà mang theo Hướng Bá Long và Hàn Quốc Cựu vụt cái biến mất không dám ở lại lâu nữa.

Khán giả bây giờ mới biết, lão tổ Thái gia lại muốn chen vào trận đấu, lại còn trấn áp Hi Nguyệt tiên tử cứu tên Thái Phiên đi.

“Hừ, đúng là loài sâu mọt, uổng công là thế gia danh tiếng.”

“Cả lão tổ lẫn cháu chắt đều vô sỉ bẩn tính như nhau.”

Sở Vương cũng ngồi về vị trí, len lén nhìn quốc sư bên kia, nàng sau khi ra tay thì bộ dạng càng thêm mệt mỏi, hơi thở nặng nề, ngồi trên ghế ỉu xìu.

Hi Nguyệt ánh mắt tiếc nuối nhìn kẻ thù rời đi, trận này nàng thắng, bước lên chỗ ngồi, nàng nhào tới ôm lấy Chu Cương Liệt.

“Sư phụ, bọn chúng chạy mất rồi.”

“Yên tâm, dã tâm của chúng sẽ không từ bỏ như vậy, khí tức của chúng đã dừng lại ở ngoài kia, chúng vẫn không bỏ ý định phục kích ta đâu, chờ đại hội kết thúc ta sẽ dân con đi tìm chúng báo thù.” Hắn xoa đầu cô đồ đệ an ủi.

“Vâng.” Nàng ngay lập tức hết buồn, cúi đầu ngậm lấy dương vật sư phụ bú liếm ngon lành, Chu Cương Liệt để thưởng cho đệ tử yêu quý cũng bế lấy nàng mà đặt lên người, cho cô đệ tử thanh lãnh này ăn no tinh dịch.

A Khắc Thiên Kiều nhìn lấy thảm trạng của Thái Phiên lúc nãy, khẽ rùng mình, may là mình đã làm tình nô của chủ nhân, nếu để Hi Nguyệt xả giận có khi mình không toàn thây mất.

Ngoài Thành Đô năm mươi dặm, trong vùng núi hoang vu, Phi Nhạn bà bà đang hỗ trợ Thái Phiên nối lại chân bị cắt cụt.

“Nội tổ, người phải báo thù cho con, tiện nhân đó, dám ra tay ác độc như vậy, con phải bắt được ả, cho ả nếm trải đau đớn như địa ngục.” Thái Phiên vừa sợ vừa cay cú mắng chửi.

“Tiếp theo phải làm sao đây? Tên đó có thể giúp Hi Nguyệt thăng lên hóa Thần nhanh như vậy chứng tỏ hắn có bí mật, không chừng hắn cũng áp chế tu vi, chúng ta cần phải cẩn thận.” Hướng Thừa Thiên khoanh tay nói.

Thái Kính Bằng vuốt râu ngẫm nghĩ, rồi lắc đầu, “Ta không nghĩ như vậy, nếu hắn là cường giả thì không việc gì phải ẩn giấu tu vi chịu chúng ta sỉ nhục, chứng tỏ hắn thực sự là Tán Tiên sơ kỳ, và trên người hắn có thứ giúp một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trong chưa đầy một tháng đột phá hóa Thần, cộng với các pháp khí cấp Tán Tiên kia, tên này đáng để chúng ta liều lĩnh cướp đoạt.”

Hướng Thừa Thiên và Phi Nhạn bà bà nhìn nhau, ánh mắt quyết liệt tham lam, đúng vậy, tên kia chỉ có một mình, họ có ba Tán Tiên trung kỳ, chỉ cần mai phục đợi hắn rời khỏi Thành Đô, quốc sư sẽ không xen vào nữa, lúc đó vây giết đoạt toàn bộ tài sản của hắn.

Bên này, sau một phen xôn xao, trận bán kết thứ hai cũng diễn ra, Tống Trường Cơ và Nguyệt Nga đứng đối diện nhau.

“Ngươi tốt nhất là nên đầu hàng đi, đỡ mất công chịu đau khổ.” Khương Nguyệt Nga khoanh tay nhìn thẳng hất hàm nói.

“Tại hạ xin lĩnh giáo cao chiêu của công chúa.” Tống Trường Cơ rút ra song kiếm.

Nguyệt Nga cũng muốn nhanh chóng kết thúc, nàng thả lỏng cơ thể, một cỗ uy áp hàng lâm trên người công tử áo lục trước mặt.

“Hự, thế mà lại là hóa Thần.” Tống Trường Cơ gồng cứng thân thể tránh bị uy áp đổ gục.

“Nguyệt Nga cũng là hóa Thần? Nó đột phá từ khi nào?” Sở Vương đứng dậy nhìn chằm chằm con gái.

“Nó cũng bái vị kia làm thầy như Hi Nguyệt, tất nhiên sẽ không thua kém Hi Nguyệt rồi.” Đãng Hồng Trần khẽ nói.

“Quốc sư, vị kia thật sự chỉ là Tán Tiên sơ kỳ sao? Có khi nào cũng áp chế tu vi hay không?” Sở Vương cẩn thận dò hỏi.

“Là Tán Tiên hàng thật giá thật, chỉ là ông ta ngao du sơn thủy, lịch luyện bản thân hơn hẳn Tán Tiên bình thường, không có vấn đề gì đâu, ngài chớ lo.” Nàng hít một hơi dài, ngồi tựa vào ghế nói.

“Thế nào hả, đã chịu đầu hàng chưa.” Nguyệt Nga bên dưới nháy mắt cười trêu tức.

“Hự, gặp trận đã hàng đâu phải phong thái của người cầu đạo, ta không phải tên nhát chết như Thái Phiên, nhào vào đây.” Tống Trường Cơ bừng bừng khí thế, đứng dậy chịu đựng uy áp mà xông đến.

“Tốt, hảo khí phách.” Khán giả vỗ tay tán dương ầm ầm.

Tống Trường Cơ sử dụng toàn bộ con bài của mình, chiến đấu với mười phần sức lực, một chiêu rút kiếm toàn phần của hắn xoẹt qua làm rách một khúc tay áo của Nguyệt Nga, nhưng cũng chỉ có thế, hóa Thần là hóa Thần, Nguyên Anh mạnh hơn cũng khó thắng được, Tống Trường Cơ ăn một thất thải chưởng nát cả giáp đá bay xuống đài.

Trận này Nguyệt Nga thắng. Vì nguyện vọng của khán giả và hai đấu sĩ, trận chung kết đáng lẽ phải qua hai ngày nữa sẽ được diễn ra sớm hơn.

Hi Nguyệt và Nguyệt Nga, ai hạng nhất cũng như nhau, hai nàng cũng không muốn tranh đoạt đệ nhất, ở trên giường thi xem ai lâu ra hơn hay ai khiến sư phụ bắn tinh sớm hơn thì còn được.

Các nàng vẫn xuống đài, giống như lúc trước ở ngoài đồng cỏ tập luyện, hai nàng thể theo nguyện vọng khán giả cùng đối chiến nhau, dùng toàn bộ lực lượng hóa Thần thể hiện một trận đấu mãn nhãn.

Khán đài rầm rộ cỗ vũ, hò hét nhiệt tình, cuối cùng, lấy kết quả Hi Nguyệt thua một chiêu mà phân thắng bại.

Chung cuộc, Khương Nguyệt Nga đạt đệ nhất, Hi Nguyệt hạng hai, Tống Trường Cơ hạng ba.

Sở Vương tiến lên, chúc mừng các tuyển thủ, vì con gái trở thành đệ nhất tu sĩ mà vui mừng, hứa sẽ không ép gả nàng nữa, Hi Nguyệt và Tống Trường Cơ được tặng thưởng hai món pháp bảo cấp Nguyên Anh cùng một số nguyên liệu tu luyện.

Đại hội mặc dù xuất hiện nhiều tình huống bất ngờ nhưng kết thúc viên mãn. Khán giả vừa rời đi vừa bàn luận xôn xao, không ngờ ở độ tuổi chưa đến trăm mà hai mỹ nhân đã đạt đến tầng cấp hóa Thần, đó là động lực cho các tu sĩ trẻ chăm chỉ tu luyện.

“Ting, nhiệm vụ phụ hỗ trợ Hi Nguyệt và Nguyệt Nga giành vị trí quán quân đã thành công, ký chủ nhận được một lần vòng quay nhân phẩm và một lần triệu hoán pháp bảo.” Yêu Dục hiện lên thông báo, Chu Cương Liệt vui vẻ, nhiệm vụ này là dễ.

Hai nàng trở về, sà vào lòng hắn cho sư phụ nựng, đòi hắn ban thưởng.

“Việc thưởng để sau, sắp có kịch hay rồi, các con ngồi xem đi.” Hắn liếc nhìn bên trên, chúng nữ cũng tò mò ngồi xuống.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300