Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 281
Phần 281: Bản lĩnh của nhân vật chính

Chưa đợi Lâm Phàm kịp can gián, Lãnh Nhược Hy đã tiếp tục lên tiếng đáp trả.

“Ta có nghe nói Bắc Cung đảo chủ vẫn chưa đồng ý mối hôn sự của muội và Lâm Phàm, như vậy thì làm sao mà tính được. Thậm chí ta còn nghe ai đó chê bai rằng hai người không môn đăng hộ đối mà chia cách, trong khi đó ở Ngũ Hành Đảo chúng ta rất xem trọng Lâm Phàm nha.”

Câu nói của Lãnh Nhược Hy đã động vào nỗi đau của Bắc Cung Nhược Giai, nàng đến giờ vẫn vô cùng bức xúc với quyết định sai lầm của cha và gia tộc. Nàng ở bên Lâm Phàm một thời gian biết rõ tư chất và tiềm lực kinh người của hắn, đám thiên kiêu Thập Vương chả là cái nghĩa địa gì khi so với huynh ấy, thế mà cả gia tộc không ai tin tưởng, để vụt mất người con rể thiên tài vào tay Ngũ Hành Đảo.

“Ta tin trong cuộc thi tài lần này Lâm Phàm ca ca sẽ nhanh chóng chứng minh bản thân, chúng ta sớm sẽ nhận được sự đồng ý từ Cổ Đảo thôi.” Nàng ánh mắt đầy kiên tâm nói.

“Hứ, quan trọng là ta có quyền tự quyết cho tình cảm của mình, Lâm Phàm ở với ta không hề bị khinh rẻ dè bỉu như ở bên muội.” Lãnh Nhược Hy sấn tới bám lấy bên tay còn lại của Lâm Phàm.

“Rồi, tới lúc quyết chiến giành chồng rồi, ha há.” Chu Cương Liệt trong lòng đầy vui sướng khi người gặp họa ngồi xem say sưa, há miệng gặm miếng dưa do Lạc Thủy đưa qua.

“Lãnh tiền bối à, chẳng lẽ người lớn tuổi thì mặt cũng dày hơn hay sao? Cớ sao một người đáng tuổi mẹ thậm chí bà nội bà ngoại Lâm ca ca lại muốn tranh nam nhân với thiếu nữ như ta vậy chứ?” Bắc Cung Nhược Giai bắt đầu chuyển qua công kích trực tiếp, lấy vấn đề tuổi tác cắn mãi không buông.

“Haha, Lâm Phàm đệ đệ nói thích người có kinh nghiệm như ta đó, chúng ta hôn cũng hôn rồi, ngủ cùng chỗ rồi, muội tử nghĩ ngăn cản được ta sao?” Lãnh Nhược Hy không vừa đốp chát lại, giọng chanh chua vô cùng.

Bắc Cung Nhược Giai nghe nói Lâm Phàm ca ca và nữ nhân lớn tuổi này đã hôn nhau, lại còn ngủ cùng một chỗ thì nổi máu tam bành lên, không nể nang tình địch là Địa Tiên gì cả tính bật lại.

Lâm Phàm lúc này không thể để chiến tranh nổ ra như vậy, hắn thấm nhuần tư tưởng nam nhân phải có thực lực khiến nữ nhân chịu chung chồng của Chu Cương Liệt, hắn lấy can đảm đưa tay ôm eo cả hai nàng.

“Đủ, đừng cãi nhau nữa.” Nghe hắn gằn giọng nghiêm túc, cả hai nữ nhân đều ngừng lại đưa mắt nhìn.

“Nhược Giai, ta xin lỗi vì đã ích kỷ, có được muội lại còn động tình với cô gái khác, nhưng mong muội hiểu cho ta, ta không thể nhẫn tâm chối từ tình yêu của Nhược Hy được.” Hắn nhìn thẳng vào thiếu nữ áo xanh nhẹ nhàng nói.

“Ta không thể thiếu ai trong hai người, vậy nên cho phép ta được ích kỷ một lần có được không, ta sẽ tự mình thể hiện bản thân xứng đáng để có được hai nàng.”

“Hứ, ta thì luôn đồng tình với Lâm Phàm đệ rồi đó, chỉ xem ai kia có biết điều hay không thôi.” Lãnh Nhược Hy bĩu môi nói.

“Nhược Giai, tình cảm của ta dành cho muội vẫn không hề thay đổi, ta đến đại hội lần này chính là để chứng tỏ điều đó, thay đổi ấn tượng của Cổ Đảo đối với ta. Chỉ cần muội cho ta một cơ hội.”

Bắc Cung Nhược Giai nhìn Lâm Phàm, đôi mắt thoáng nhu hòa trở lại, “Xì, không thèm chấp nhất với huynh, muội thì không vấn đề gì, huynh tài năng ngút trời như vậy có được nữ nhân yêu quý cũng là bình thường, chỉ cần trong trái tim huynh có một vị trí cho muội là được.”

“Cảm ơn muội đã hiểu cho ta.” Lâm Phàm sáp mặt tới, Bắc Cung Nhược Giai hơi bất ngờ xong cũng không từ chối, hai người môi chạm môi hôn lấy nhau thắm thiết.

Chu Cương Liệt xem mà há hốc mồm, như vậy cũng được nữa hả, tên cặn bã nam này mạnh dữ, chỉ vài câu văn vở của mấy tên tra nam hay nói lại có thể câu được hai nàng mỹ nhân xinh đẹp như vậy.

Tên Lâm Phàm này đúng là học một hiểu mười, rất có khí phách của một nhân vật chính làm chủ hậu cung, nhìn đi, dáng đứng oai vệ mỗi tay ôm eo một nàng, còn hôn môi nàng này mà nàng kia không hề ganh tị.

Lâm Phàm biết Chu Cương Liệt đang nhìn mình nên vội buông ra, cười gượng dẫn Bắc Cung Nhược Giai đến giới thiệu với hắn.

“Haha, Lâm huynh đệ, hảo khí phách, như thế mới là đàn ông đích thực, kế tiếp phải xem ngươi thể hiện thế nào rồi.” Chu Cương Liệt cười ha hả vỗ vai, sau đó cả năm người cùng đi đến quán ăn nổi tiếng ở nội thành.

“Ô kìa, không phải Nhược Giai tẩu tử đây sao?” Khi cả đám tính rẽ vào tửu lầu thì phía sau vang lên tiếng nam nhân trẻ. Họ quay lại thì thấy có bốn kẻ ăn mặc quần là áo lụa đang đi nghênh ngang trên đường, kẻ lên tiếng là một tên bàn tử béo mập híp cả mắt.

“Vô lễ, ai là tẩu tử của ngươi, cẩn thận miệng lưỡi coi chừng ta cắt cho ngươi câm hẳn đó.” Bắc Cung Nhược Giai đưa mắt lạnh lẽo nhìn tên béo kia, vẻ mặt không chút cảm xúc nào.

“Coi kìa, Nhược Giai muội dù sao cũng chưa gả đến phủ của ta sao ngươi lại gọi như vậy, sẽ làm tổn hại danh dự của nàng ấy biết chưa?” Tên trẻ tuổi đứng giữa lên giọng trách móc, nhưng vẻ mặt hết sức hưởng thụ. Kẻ này mày kiếm mắt hẹp, vẻ mặt cũng khá anh tuấn nhưng lại có nét xảo trá khiến người ta không thích.

“Kìa công tử, nàng ta dù gì cũng hứa hôn với ngài rồi, gọi một tiếng tẩu tử có gì sai đâu, trước sau cũng thế mà thôi.” Tên béo vẫn giữ giọng nịnh bợ tiếp lời.

“Hừ, ai hứa hôn với ngươi thì đi mà kêu người đó gả, cỡ như ngươi cũng muốn ý đồ với ta, mơ đi.” Bắc Cung Nhược Giai giọng cay nghiệt khinh bỉ nói.

“Ồ, tính cách còn rất lớn nha, haha, ta thích kiểu nữ nhân như vậy, nghe nói nàng cũng tham gia đại hội, vậy thì tới đó ta sẽ dạy cho nàng biết kính trọng phu quân là thế nào.” Nam tử mắt hẹp kia khinh khỉnh nói.

“Bốp… ầm…” hắn chưa kịp nhìn rõ đã thấy một nắm tay cứng như đá vung thẳng vào mặt, không kịp ngăn cản thế là ăn trọn bay dính vách tường.

“Công tử, ngươi dám…”

“Bốp binh… ầm… hự…” tên béo kia thấy công tử nhà mình bị thua thiệt vừa quát lên cũng ăn mấy bạt tai bay ra nằm kế tên kia.

“Hừ, một tiếng tẩu tử hai tiếng phu quân, thứ gà đất chó ngói như ngươi xứng để gọi Nhược Giai của ta như thế.” Lâm Phàm phủi tay, kẻ ra tay chính là hắn, thấy người yêu liên tiếp bị đám lưu manh này giễu cợt nên hắn không thể nhịn.

“Khốn kiếp, ngươi là ai? Dám đánh công tử của Nam Cung gia tại thành này?” Tên mắt hẹp kia bò dậy quát lớn.

“Hắn là ai vậy?” Chu Cương Liệt nheo mắt hỏi.

“Là Nam Cung Hải, cháu trai của Nam Cung Vẫn lão gia tử kia, lúc trước khi Tiềm Long Các và Cổ Đảo qua lại làm ăn từng có nói qua việc hứa hôn cho ta và hắn, thế là hắn bám riết không buông luôn xem ta như vợ chưa cưới, thật chán ghét vô cùng.” Bắc Cung Nhược Giai khinh bỉ kể lại.

“Nam Cung gia tộc giờ như đèn tàn trước gió, tên này là cố muốn níu giữ quan hệ để thế lực không bị ngã sao?” Chu Cương Liệt hừ nhẹ, chính Nam Cung Hải này khi trước đã bắt hai đệ tử Băng Tâm và Thanh Tâm của Tần Mộ Uyển đây mà.

“Nhớ kỹ, ta tên Lâm Phàm, là người yêu của Bắc Cung Nhược Giai, cũng sẽ có mặt tại đại hội lần này, hôm nay chỉ là cảnh cáo ngươi, còn thấy ngươi ở bên ngoài rêu rao bôi nhọ Nhược Giai của ta thì vào thi đấu đừng trách ta nặng tay.” Lâm Phàm dí nắm đấm đang rực cháy ra đe dọa.

“Tiểu tử? Ngươi tên Lâm Phàm? Chưa từng nghe qua, một thằng nhãi vô danh tiểu tốt dám nói thế với công tử nhà ta? Chán sống sao?” Một tên trung niên dáng người ốm nhách mặc áo thêu hồng hạc từ phía sau bước ra, khí tức Tán Tiên trung kỳ khóa lấy Lâm Phàm.

“Hạc hộ pháp, giết hắn cho ta.” Nam Cung Hải nghiến răng cay cú.

Nhưng chưa đợi tên Hạc hộ pháp kia kịp làm gì, một khí thế như cuồng phong đã ập đến đè dí hắn trên mặt đất, gạch lát nền nổ tung, xương cốt tên này răng rắc gãy vỡ.

“Không thể nào… Địa… Địa Tiên???” Hắn gào lớn đau đớn.

“Con sâu cái kiến dám uy hiếp tới Lâm Phàm của ta sao?” Lãnh Nhược Hy chính là người đã ra tay nhìn lấy Hạc hộ pháp như nhìn người chết.

Đúng lúc này, đội chấp pháp Thập Vương Thành nghe động tĩnh đã chạy đến, người cầm đầu mặc giáp bạch ngân hô lớn.

“Lãnh tiền bối, mau dừng tay, trong thành cấm hành vi nội đấu giết người.”

Lãnh Nhược Hy cũng không muốn mọi chuyện đi quá xa nên thu hồi khí thế. Tên Hạc hộ pháp lúc này đã nằm bẹp mà hấp hối, nữ tử họ Lãnh tu vi Địa Tiên thì chỉ có muội muội của vị Ngũ Hành Đảo chủ kia thôi, hôm nay ra đường không coi ngày, tên công tử chết dẫm này sao lại chọc đến người này cơ chứ.

Đám binh sĩ lần lượt đưa những người bị thương rời đi, tuy đã xảy ra chiến đấu nhưng ai dám trách tội em gái của Lãnh Trường Phong cơ chứ.

Tên Nam Cung Hải ánh mắt vẫn tràn đầy oán độc nhìn kỹ Lâm Phàm, hắn thề phải xử lý tên này trong đại hội để rửa sạch mối nhục hôm nay, Nhược Giai phải là của hắn.

Việc Tiềm Long Các thảm bại, địa vị ở Tây Hải lung lay đã làm hắn cảm nhận nguy cơ, thân là thiếu chủ của thế lực, hắn phải có trách nhiệm vực dậy. Đầu tiên phải giữ được hôn sự với Cổ Đảo Bắc Cung gia, sau đó chiến thắng đại hội, có thế mới khiến những thế lực khác không có cơ hội nuốt chửng lấy Nam Cung gia. Mọi nguy cơ cản trở đều phải bị loại bỏ, tên Lâm Phàm này chính là một trong số đó.

“Lâm Phàm ca ca oai phong nhất.” Bắc Cung Nhược Giai ôm lấy tay tên thiếu niên tình tứ vui vẻ, Lãnh Nhược Hy cũng không chịu thua kém bám lấy tay còn lại.

Năm người tiến vào tửu lầu ăn uống no nê, Nhược Giai khi biết Chu Cương Liệt là người giúp đỡ cho Lâm Phàm có thực lực ngày hôm nay thì rất kính phục, thái độ đối với hắn tốt hơn rất nhiều.

Sau khi dùng bữa, không phiền một nam hai nữ này vui vẻ, hắn dẫn theo Lạc Thủy tách ra đi riêng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300