Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 118
Phần 118: Mỹ nữ đả hổ

Sáng ngày tiếp theo, hôm nay là ngày diễn ra trận tứ kết, dân chúng đổ xô nhau đi xem đông đảo. Chu Cương Liệt tối qua ngủ lại Liên Hoa Am, tuy vẫn chưa làm thịt được Đãng Hồng Trần nhưng ôm cơ thể trần truồng của nàng ngủ cũng là một thành công.

Hắn trở về phòng, dắt chúng nữ đi ăn sáng rồi tới núi hòa Thành chuẩn bị cho trận chiến.

Không khí càng vào vòng trong càng nhộn nhịp, phàm nhân không thể vào sân đều được sắp xếp ở ngoài, xem trận đấu qua một pháp khí truyền hình ảnh.

Các nhà cái đã mở phiên cược lớn cho ai có thể vào bán kết, những cái tên sáng giá nhất cho vị trí quán quân là Thái Phiên, Tống Trường Cơ và Hướng Bá Long.

Tới giờ bốc thăm, tám tuyển thủ bước lên đài bao gồm Tống Trường Cơ, Thái Phiên, A Khắc Thiên Kiều, Hướng Bá Long, Hi Nguyệt, Nguyệt Nga, Cao Tắc và Lục Thừa Ân.

Nguyệt Nga chống nạnh nhìn Sở Vương đứng trên đài, giọng huênh hoang tự đắc.

“Phụ vương, người nói chỉ cần con đạt thành tích tốt là sẽ cho phép con tự do, không ép con gả đi nữa, bây giờ con vào tám người mạnh nhất rồi, người còn gì để nói.”

“Hừ, con nhóc này, mới có nhiêu đó đã tự cao tự đại, từ đầu tới giờ con đều là may mắn gặp kẻ yếu hơn, chừng nào con đạt đệ nhất thì hẵng nói.” Sở Vương cũng bó tay với tính cách ngỗ nghịch của con gái.

“Hừ, được rồi, con sẽ chứng minh cho phụ vương thấy con mạnh như thế nào.” Nàng nguýt dài quay đi.

Kết quả bốc thăm nhanh chóng đã có.

Tống Trường Cơ đấu Hướng Bá Long, Nguyệt Nga đấu Cao Tắc, Hi Nguyệt đấu A Khắc Thiên Kiều, Thái Phiên đấu Lục Thừa Ân.

Khán đài xôn xao vỗ tay, nhà cái bên ngoài lập tức mở cược, đây là các cặp đấu rất kịch tính nha.

“Hừ, lại xui xẻo không bốc trúng Hi Nguyệt.” Thái Phiên trở về chỗ ngồi hậm hực nói.

“Haha, yên tâm, ta sẽ nhẹ tay với tiểu tình nhân đó của ngươi.” A Khắc Thiên Kiều chống nạnh cười.

“Không, hung hăng đánh, dạy dỗ cho ả ta biết, khiến tiện nhân đó càng tuyệt vọng càng tốt, chỉ cần giữ còn sống là được, con kỹ nữ đó dù sao cũng chỉ là tình nô của ta, không cần thương tiếc, cứ thay ta dạy dỗ nó.” Thái Phiên nghiến răng vỗ bàn.

Hướng Bá Long ngồi kế bên, nhếch mép khinh thường, nếu không phải bốn nhà có kết minh, hắn đã chả thèm chơi chung với cái loại công tử nội tâm bẩn tưởi này.

Trận đấu đầu tiên là của Thái Phiên và Lục Thừa Ân, tên kia nhớ lại tên công tử này bạo ngược giết người tàn ác như thế nào, biết mình không thể thắng nên khảng khái nhận thua đi xuống, khỏi phải chịu đau đớn.

Trận thứ hai Tống Trường Cơ đấu Hướng Bá Long. Hai nam tử bước lên, nhìn nhau chằm chằm.

Khi tiếng chiêng vang lên, Hướng Bá Long lập tức vung thiết côn đập tới, côn được gia trì thêm chân khí, cú đập này nếu đánh trúng đủ để khiến một tảng đá vỡ nát. Tống Trường Cơ không muốn lấy cứng đối cứng, nhanh nhẹn né đi, sau đòn đập lại một đòn vung côn theo hướng đối thủ vừa né.

Tống Trường Cơ đành phải giờ hai kiếm lên đỡ, phản chấn bật người về sau. Khi vừa dừng lại, hắn đã chém hai kiếm, một lưỡi đao gió hình dấu X bay ra, Hướng Bá Long vung côn hóa giải.

Hai người xông vào giáp lá cà, từng đòn côn vung tới tấp, bên kia Tống Trường Cơ đón đỡ nhẹ nhàng, thi thoảng cả hai lại vung tay đối chưởng.

Hướng Bá Long đâm chục côn về phía trước, tạo nên ảo ảnh bao vây các hướng, Tống Trường Cơ bật giáp đá hộ thân, triệu hồi mưa vẫn thạch. Hai đòn thế va chạm nhau rồi triệt tiêu.

Tống Trường Cơ thân pháp nhanh nhẹn hơn, liên tục công kích, đổi hướng, rồi lại công kích, Hướng Bá Long gầm to nhảy lên, thiết côn trên tay bỗng nhiên to lớn ra như cái cột đình, hướng về phía đối thủ đập xuống.

Song kiếm trên tay Tống Trường Cơ bay múa, hắn hướng về thiết côn bày ra động tác rút kiếm, hai người nháy mắt xẹt qua, thiết côn bị chém để lại hai vết rõ rệt.

Tay Tống Trường Cơ run lên vì phản chấn khi đánh vào côn sắt, Hướng Bá Long sau lưng xuất hiện ảo ảnh giao long, múa côn quật tới, Tống Trường Cơ chắp tay, hai thanh kiếm bỗng hợp nhất thành một, lại tiến vào trạng thái rút kiếm, thân pháp nhanh như lưu tinh xẹt qua, lần này uy lực của chiêu rút kiếm dường như tăng mạnh, côn sắt bị cắt làm đôi, ảo ảnh rồng sau lưng Hướng Bá Long cũng bị chém nửa.

Hướng Bá Long run run rồi ngã xuống, eo xuất hiện vết chém dài máu tuông ra, tay áo Tống Trường Cơ vỡ nát, cánh tay run rẩy suýt không cầm nổi kiếm.

Người Hướng gia nhanh chóng khiêng Hướng Bá Long xuống trị liệu, trận này Tống Trường Cơ thắng.

“Tên họ Tống này vậy mà lại mạnh như vậy, là đối thủ khó nhằn nhất đại hội lần này rồi.” Thái Phiên chăm chú xem, kiêng kị đánh giá.

“Chiêu rút kiếm đó của hắn lực sát thương thật khủng khiếp, nhưng hắn cũng bị phản phệ không nhẹ, không thể sử dụng liên tục.” A Khắc Thiên Kiều gõ gõ tay nói.

Khán giả đồng loạt vỗ tay, Tống Trường Cơ này ở Ngọc Thạch Đảo ít có danh tiếng tại trung nguyên, vừa xuất môn đã đánh thắng cả thiên kiêu như Hướng Bá Long, quả là nhân tuyển số một của quán quân đại hội.

Chu Cương Liệt liếc qua, cười hì hì nhìn Hi Nguyệt, “Trong bốn tên thì có hai tên đã bị loại, chiều nay con phải cố gắng nha.”

Hi Nguyệt đang ngồi trên hông hắn nhún nhảy, “Ưm… Bọn họ không phải đối thủ của con… sư phụ đợi đó… con sẽ bắt A Khắc Thiên Kiều về… làm tình nô cho ngài… aaa sướng… con ra…”

“Tốt, hảo đồ đệ.” Hắn bám lấy eo nàng, thúc mạnh lên liên hồi rồi bắn ngập tinh vào trong, xem như thưởng cho đệ tử có lòng hiếu kính với sư phụ.

Buổi chiều, trận đấu thứ ba là của Khương Nguyệt Nga và Cao Tắc, công chúa tung tăng đi xuống, bên kia tên man thú hình người hầm hầm đi lên.

“Hừ, nhìn ngươi có khác gì yêu thú không, nếu ngươi đạt quán quân rồi lấy ta thế chẳng phải ta gả cho một con thú dữ sao?” Nguyệt Nga chống nạnh bĩu môi.

“Hừ, làm như lão tử thèm lấy ngươi lắm, ta là bị bắt tham gia để nhận tước vị thôi, công chúa như ngươi không biết chịu được bao nhiêu lần dưới háng ta.” Cao Tắc quẹt miệng đáp trả.

“Ngươi…” Nguyệt Nga tức giận dậm chân, tên này dám nói vậy với nàng, Cao Tắc không thèm đôi co thêm, tư thế như dã thú săn mồi, tiếng chiêng vừa vang lên hắn ngay lập tức nhảy bổ đến.

“Tên đáng ghét, để bổn công chúa cho ngươi biết hậu quả của việc xúc phạm ta.” Nguyệt Nga hai tay bắt ấn, một đoá sen nhỏ bảy màu xuất hiện, nàng dùng thân pháp Bộ Bộ Sinh Liên nhảy lùi, để đoá sen lại.

Cao Tắc vừa chồm đến, đoá sen bỗng phát ra quang hoa bảy màu rồi nổ tung khiến hắn lui lại, bàn tay hắn cháy đen một mảng.

Nguyệt Nga hai tay vận khí, thất thải chưởng tung ra, Cao Tắc nhảy nhót né tránh, há mồm hướng về phía nàng phát động âm ba công gầm rống. Nguyệt Nga lùi khỏi phạm vi tiếng hét, dưới chân đoá sen nở rộ, nàng xông đến đá vào mồm hắn.

Cao Tắc né ra xa, rồi lại lấy đà nhào đến, tay hắn mọc vuốt như hổ, chân khí bao trùm, Nguyệt Nga lấy bảo kiếm cấp Tán Tiên ra vung chém từng luồng quang mang bảy sắc.

Quang mang cắt lên da thịt Cao Tắc, hắn như dã thú bị thương càng hăng máu hơn nhào đến, thân pháp Bộ Bộ Sinh Liên nháy lên, nàng vừa lui mỗi bước càng để lại hoa sen, Cao Tắc đi sau đạp trúng hoa sen bị nổ choáng váng mắt mũi.

Trên đài cao, Thái Kính Bằng nhìn kiếm trong tay Nguyệt Nga, “Lại một thanh bảo khí cấp Tán Tiên.”

“Biết đâu là bảo khí của Sở quốc thì sao?” Phi Nhạn bà bà nói.

“Không, Sở Vương cũng không có bảo khí bậc này, dù có cũng không thể đưa công chúa đi đánh lung tung như vậy, chắc chắn là của tên Tán Tiên kia, bảo khí cấp Tán Tiên chắc là hắn chỉ cho nàng ta mượn, sau khi đánh xong sẽ trả lại, chuyến này lời to rồi.” Thái Kính Bằng khẳng định, ba tên già càng tham lam hơn nhìn Chu Cương Liệt như con dê béo chờ làm thịt.

Phía sau lưng Nguyệt Nga xuất hiện hình chiếu Liên Hoa tổ sư cầm phất trần, tay hình chiếu xuất hiện hoa sen, kiếm trong tay nàng biến lớn được hình chiếu cầm. Nàng thì hòa nhập vào bên trong, như Liên Hoa tổ sư hiển linh, hình chiếu chém về phía Cao Tắc.

Tên này bỗng gào thét, cơ thể dần thú hóa, lông thú mọc dài ra, mặt như hổ, hai răng nanh nhọn hoắt, móng vuốt sắc bén, cao lên hơn ba mét, sau mông còn có đuôi hổ.

Khán giả ở đây ồ lên, lần đầu họ thấy nhân loại lại có thể biến hình như vậy.

“Yêu tộc? Sao lại có yêu tộc tham gia đại hội?” Sở Vương đứng dậy nhìn chằm chằm.

Đãng Hồng Trần liếc mắt khẽ nói, “Là bán yêu, có một nửa huyết mạch nhân loại, chắc người của Cao gia từng lấy yêu tộc sinh ra.”

Sở Vương ngồi xuống, ánh mắt nhìn con gái hơi lo lắng.

Dưới lôi đài, Nguyệt Nga vận chân khí điều khiển hình chiếu hướng Cao Tắc chém, tên kia dựa hoàn toàn vào man lực chống đỡ, rồi nhảy chồm lên hướng về phía nàng tính bắt lấy ném ra ngoài.

Nhưng khi hắn nhảy xuyên qua hình chiếu thì ngơ ngác không thấy Nguyệt Nga đâu, từ phía sau nàng xách kiếm đâm tới, xuyên qua vai Cao Tắc, hắn thổ huyết rơi xuống. Đó thực tế là huyễn thuật Man Thiên Quá Hải mà nàng học được từ Chu Cương Liệt.

Chưa kịp định thần hắn đã bị nàng cưỡi lên lưng, vung tay đánh bôm bốp. Cao Tắc như con mãnh thú bị người ta cưỡi, nhảy chồm lên muốn hất nàng xuống, nàng thì vui vẻ cưỡi con hổ này, tay vỗ vào đầu hắn.

Cao Tắc bị đánh đến choáng váng mặt mày, đổ gục xuống ngất đi.

Nguyệt Nga đứng lên, một chân đạp lên lưng hổ chống nạnh cười lớn, “Sao hả, thấy sự lợi hại của bổn công chúa chưa.”

Trận này Công chúa Khương Nguyệt Nga thắng. Khán giả chứng kiến một màn mỹ nữ hàng phục hổ yêu, vỗ tay tán thưởng rầm trời, Sở Vương trên kia cũng gật gù khen ngợi.

“Công chúa này thực lực thật không tệ.” Hàn Quốc Cựu vỗ tay tán thưởng.

“Hừ, tên kia chỉ có cái man lực thất phu, biến hổ còn ngu như thế không thua mới là lạ, gặp ta cũng có thể thắng, chỉ cần ta đạt quán quân thì công chúa kia cũng thành tình nô trên giường thôi.” Thái Phiên khinh bỉ cười nhạt.

Chu Cương Liệt xoa đầu khen ngợi công chúa, ngay lập tức lột quần áo thưởng cho nàng một chầu địt nhau với ba cặc khiến nàng sung sướng ngây ngất.

Trận tiếp theo là Hi Nguyệt đấu với A Khắc Thiên Kiều.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300