Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 113
Phần 113: Kích thích Đãng Hồng Trần

Ban đêm tại Liên Hoa Am, Chu Cương Liệt thoải mái nằm trên đùi Đãng Hồng Trần cho nàng ngoáy tai.

“Chàng dạy đồ đệ thật tốt, ai cũng thực lực tăng tiến, chiến lực cũng thuộc hàng thiên kiêu nha.” Nàng vuốt ve vành tai hắn khen ngợi.

“Tất nhiên, được Chân Tiên truyền dạy, lại có tu tiên chi lộ bí điển và tiên quả, không mạnh lên thì uổng phí sao.”

Hắn trở người ôm lấy quốc sư vào lòng, “Mấy ngày nay nhớ cẩn thận, ta thấy có tu sĩ tầng cấp cao lảng vảng quanh Thành Đô.”

“Thiếp biết rồi, thiếp đã đột phá Địa Tiên, cũng đã thấp thoáng cảm ứng được vài cỗ khí tức.” Đãng Hồng Trần gật đầu dịu dàng.

Hắn lại đè nàng ra, tay thoăn thoắt cởi bỏ áo trên, hít hà bú liếm nghịch ngợm cặp vú, khi dã kích thích khiến quốc sư cao trào hắn mới dừng tay, điểm dâm dục của nàng ta đã gần tới 50, vài ngày nữa là được.

Từ biệt Đãng Hồng Trần, hắn ghé thăm Trương Bạch Lan, tối nay, quốc công Võ Kiến Bàn lại mơ thấy ác mộng, trong mơ ông ta thấy rõ ràng vợ mình quỳ bò dưới đất, phía sau là một con chó to chồm lên, con cặc của nó đút vào lồn Trương Bạch Lan.

Người vợ hiền thục thủy chung của ông ta rên rỉ dâm dục, bị một con chó nắc vào lồn, sau khi con chó tru lên một tiếng, nó quay người lại, cặc vẫn giữ nguyên trong lồn quốc công phu nhân, dính lẹo với nàng bơm hết tinh trùng vào.

Khi con chó hết đạn buông ra, vợ ông ta hướng về phía trước dạng háng, khoe cái lỗ lồn tràn ngập tinh trùng của chó đực. Trong mắt ông ta vợ mình không khác gì một con chó cái đĩ điếm.

Sáng hôm sau, Võ quốc công ngủ dậy, nhìn vợ mình kế bên đang an tường ngủ, ông ta thở dài vuốt mái tóc của nàng, rồi thay đồ đến quân doanh.

Trương phu nhân hé mắt nhìn chồng đầy trêu tức, dưới lồn nàng vẫn òng ọc chứa đầy tinh dịch của chó đực.

Hôm nay không phải thi đấu, Chu Cương Liệt dành cả ngày để cùng chúng nữ vui chơi. Trên đường phố ngoại thành, dân chúng và tu sĩ say mê nhìn năm vị vĩ nhân nắm tay nhau đi dạo phố, mỗi nàng một vẻ, đều là cực phẩm tuyệt sắc giai nhân.

Họ đâu có biết, trong số năm nữ tử này chỉ có Mạt Ly là ăn mặc chỉnh tề, còn bốn nàng kia hoàn toàn không mặc quần áo, bại lộ cơ thể trần trụi thản nhiên đi dạo.

Mộng Vân tuy là người của Bách Hoa Lĩnh không ngại ngần dâng hiến cơ thể của mình để nhận lợi ích, nhưng khoả thân dạo phố thế này nàng là lần đầu làm, nhìn từng cặp mắt nam nhân soi trên người mình, dù đã có ảo cảnh che giấu, nhưng Mộng Vân vẫn tưởng tượng họ đang thấy hết cơ thể trần truồng. Nàng xấu hổ đỏ cả mặt, nhưng đây là ý thích của chủ nhân, không thể làm trái.

Chu Cương Liệt dẫn năm nàng đi dạo chợ, rồi tìm một nhã gian ăn uống, sau đó cùng nhau đi thăm thú khắp nơi.

Hắn dắt cả đám bay lên không trung, vung tay che giấu tất cả, rồi cùng các nàng địt nhau ngay phía trên Thành Đô, ba con cặc dài ra hoạt động hết công suất, nước lồn nước đái phun trào xuống dưới, tạo thành một cơn mưa lạ tưới lên đầu dân chúng toàn thành.

Các cô nàng trừ Mạt Ly ra đều bị địt đến lịm đi, các lỗ trên người đều có tinh dịch ọc ra như suối. Chu Cương Liệt còn chơi đểu, ném Ân Tử Bình và Mộng Vân nằm giữa khu lao động nghèo, một đám hán tử vừa đi làm ngang qua thấy hai con đĩ nằm sóng soài trần truồng trên đất, người đầy dấu vết, họ tưởng hai cô nàng này vừa bị hiếp dâm ở đây xong, thế là gần chục tên lại nhân cơ hội đè hai nàng ra tiếp tục đụ tập thể, hai nàng kêu la van xin nhưng không ai nghe.

Khi cả bọn đã xả tinh khắp người hai nàng, chúng mới kéo quần bỏ chạy sợ bị ai phát hiện. Hi Nguyệt và Nguyệt Nga nhìn thảm cảnh của hai cô nàng bên dưới, vừa sợ vừa kích thích.

Tuy điểm của các nàng đã qua 80, có thể để người khác nhìn thấy hay sờ mó mình, nhưng chưa đạt 85 thì các nàng vẫn cự tuyệt chuyện bị người khác ngoài Chu Cương Liệt địt.

Hắn dẫn các nàng trở về phòng khi hoàng hôn đến, tắm rửa cho từng người, cẩn thận chà lau cặp vú, thò hai ngón vào lồn rồi móc cật lực khiến các nàng lại cao triều thêm mấy lần.

Nhờ vào nguồn dinh dưỡng tưới vào đều đặn, ba cây Dương căn thụ trong túi không gian đã phát triển rất tốt, những quả cây trĩu nặng có thể thu hoạch bất cứ khi nào.

Để Ân Tử Bình và Mộng Vân ngủ lại phòng, Hi Nguyệt về phòng riêng, Nguyệt Nga cũng về cung, Chu Cương Liệt lại đi vào Liên Hoa Am.

Hôm nay quốc sư rất tự giác cởi áo ra để tình lang thưởng thức cặp vú sữa, khi đã bú chán chê, hắn thò tay xuống khẽ bóp mông nàng.

“Hồng Trần, cho ta nhìn kỹ toàn bộ cơ thể của nàng được không?” Hắn thì thầm thổi gió vào tai nàng.

“Chàng đúng là sắc quỷ, được voi đòi tiên.” Nàng đỏ mặt, cũng không từ chối.

Hắn cười hề hề, nắm lấy lưng quần nàng, khẽ kéo xuống, cặp chân dài trắng ngọc ngà của nàng lộ ra, bên trên là cặp mông tròn lẳn vểnh cao và gò mu múp rụp được che giấu sau lớp quần lót.

Hắn nắm chân nàng nhấc lên, le lưỡi liếm lấy từng ngón chân, há miệng mút kỹ càng.

“Đừng, chân bẩn lắm, đừng liếm mà Chu lang.” Đãng Hồng Trần xấu hổ rụt chân về nhưng bị hắn giữ chặt.

“Chân ngọc ngà của nàng sao lại bẩn được.” Hắn tiếp tục liếm dần lên bắp chân, đầu gối, rồi cặp đùi ngọc của nàng.

Hắn kề mũi vào quần lót nàng, hít một hơi thật sâu, mùi nữ tử trinh nguyên đầy say đắm. Rồi hắn le lưỡi liếm lên gò mu phía ngoài quần lót.

“Á, chàng làm gì? Đừng liếm chỗ đó mà.” Đãng Hồng Trần hoảng sợ đẩy đầu hắn ra, nhưng Chu Cương Liệt vẫn lì lợm liếm láp.

Hắn nắm lấy lưng quần lót ý đồ tụt xuống, quốc sư thì nắm chặt muốn giữ lại miếng vải cuối cùng. Hắn nhìn nàng đầy yêu thương, giọng dụ dỗ thiếu nữ.

“Cởi ra đi mà, ta chỉ nhìn một xíu thôi.”

Đãng Hồng Trần cũng dần buông lỏng tay, để tình lang cởi quần lót. Khi mảnh vải nhỏ được kéo xuống, Chu Cương Liệt nhìn thân thể lõa lồ của nàng say đắm.

Mu âm hộ của nàng khá cao, lông mu dài rậm mọc kéo dài qua hai bên mép, phía dưới là khe hẹp được khép kín.

Đãng Hồng Trần xấu hổ lấy tay che lại, “Chàng nhìn đủ chưa?”

“Mãi mãi không đủ.” Hắn nắm tay nàng kéo ra, rồi nâng hai đùi nàng lên. Toà thiên nhiên xinh đẹp hùng vĩ lộ hoàn toàn trước mắt hắn. Nàng nuôi dưỡng đám lông lồn khá dày và rậm, chúng mọc dài xuống tới tận sau đít, nhưng không hề che khuất cái lỗ thịt, hai mép môi hồng hào, phía trên là hạt lê khá là lớn, đây là nữ tử có hột le lớn thứ hai chỉ thua mỗi Liễu Thị ở thôn Hoang Lĩnh, nó cương cứng chĩa ra ngoài, bộ lông rậm cũng không che khuất được.

Thấy Chu Cương Liệt nhìn chằm chằm chỗ tư mật của mình, Đãng Hồng Trần mặt đỏ bừng quay đi chỗ khác.

Hắn mỉm cười, úp mặt vào khu tam giác thần thánh mà hít lấy hít để, mùi âm đạo nữ tử xộc vào mũi khiến hắn ngây ngất.

“Chàng nói chỉ nhìn thôi mà, đừng… a… chàng xấu xa… chàng lừa thiếp… đừng mà…” Đãng Hồng Trần hoảng hốt vì bị tập kích, nàng ra sức giãy giụa đẩy hắn ra.

“Cho ta nếm thử hương vị một xíu thôi mà.” Chu Cương Liệt lại giở trò mặt dày, hắn tách hai đùi nàng ra, vạch mép môi, để lộ cái huyệt dâm bên trong.

Không đợi nàng kịp phản ứng, hắn há miệng liếm dọc khe lồn, rồi hướng cái lỗ thịt mà bú liếm, đá lưỡi lên hột le, dùng răng cắn lấy nó mà day day.

“Á… trời ơi… chàng làm cái gì? Đừng bú chỗ đó… ưm… ư… chàng đồ dâm tặc… đừng mà… thiếp thấy lạ quá…”

Theo Chu Cương Liệt bú lồn, Đãng Hồng Trần càng ngày càng giãy giụa yếu đi, rồi thả lỏng hẳn người ra mặc cho hắn tự tung tự tác.

Hắn dùng hết toàn bộ kỹ năng miệng lưỡi phục vụ nàng, thọc lưỡi vào lỗ lồn nàng mà ngoáy, ngậm lấy cái hột le sưng to nút chụt chụt. Đãng Hồng Trần hẩy nhẹ hông lên, trân trân sung sướng.

“Ư… Ư… chàng kỳ cục quá… lại bú chỗ đó của người ta… sắc lang… dâm tặc… thiếp thấy lạ lắm… sướng… ư… không được… sướng quá… lưỡi chàng đâm sâu quá…” quốc sư thở hồng hộc, cảm giác tê dại từ lồn khiến nàng mê mẩn.

“Thiếp sắp ra… sắp raaaaa…” Nàng hẩy mạnh hông đạt cực khoái, từ trong lỗ thịt một dòng nước tuông ra, ướt cả mặt Chu Cương Liệt, hắn vui vẻ uống sạch.

Thấy kích thích nàng hôm nay đã đủ, Chu Cương Liệt ngồi dậy, ôm cô nàng tình nhân này vào lòng, Đãng Hồng Trần thì xấu hổ vì đã ra trên mặt người yêu, che mặt không dám nhìn.

“Ngoan, đối với tình nhân thì đây là chuyện bình thường mà. Sau này ta sẽ chỉ cho nàng nhiều thứ còn sướng hơn nữa.” Hắn vuốt ve tóc nàng, đặt lên môi một nụ hôn, tay thì vẫn miết lấy khe lồn, trêu chọc nhúm lông dày trên gò mu.

“Chàng kỳ cục quá, lại bú liếm chỗ đó, làm người ta xấu hổ chết đi được.”

“Có gì mà xấu hổ, lồn của nàng rất ngon nha, nước dâm thì ngọt ngào, ta thích lắm.” Hắn cười sảng khoái nói.

Nghe tình lang buông lời thô tục, nhưng lại khen nàng như vậy khiến quốc sư vừa vui vừa kích thích.

“Nếu ngon, vậy lần sau cho chàng ăn tiếp.” Nàng lí nhí nói.

Chu Cương Liệt để nàng nghỉ ngơi, rời đi, vì sợ lão quốc công đêm nào cũng gặp ác mộng sợ sẽ khiến tuổi già chịu không nổi mà sốc chết nên tối nay hắn chỉ đem Trương Bạch Lan đi dạo một vòng, địt nàng mấy lần rồi trả về, không trêu chọc Võ Kiến Bàn nữa.

Hắn liếc mắt qua vài chỗ có bọn tu sĩ Tán Tiên trung kỳ hậu kỳ đang ẩn giấu khí tức, khẽ cười khinh thường, “Để xem bọn gà đất chó ngói chúng mày có trò gì.” Sau đó hắn trở về, ôm Ân Tử Bình, Mộng Vân và Mạt Ly ngủ ngon lành.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300