Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 162
Phần 162: Thao túng tâm lý

Theo như những gì hắn hỏi được, Thái Hậu họ Biện, vốn là tiểu thư của Biện gia, một gia tộc khá lớn ở phương Bắc Đại Chu.

Hơn mười năm trước lúc Tiên Đế còn tại vị, vì Hoàng Hậu trước qua đời sớm nên đã nạp con gái Biện công làm Hoàng Hậu, nhưng chỉ một năm sau khi Biện tiểu thư vào cung thì Đế Vương mắc bệnh nặng băng hà.

Thái tử Cơ Tường Long vốn là con của Hoàng Hậu trước thuận lợi kế vị trở thành Chu Lập Đế, Biện Hoàng Hậu cũng được nâng lên thành Biện Thái Hậu.

Khi tiến cung Biện tiểu thư chỉ mới mười tám, mười chín tuổi nàng thành Thái Hậu, nàng còn nhỏ hơn Chu Lập Đế mấy tuổi nhưng vì thân phận vợ chính của Tiên Đế nên vẫn thuận lợi cai quản hậu cung.

Dù sao sau lưng nàng là Biện gia hùng mạnh ở phương Bắc, khi Cơ Tường Long làm thái tử đã được gia tộc này hỗ trợ rất nhiệt tình, ông ta vẫn kính trọng Biện Thái Hậu y hệt mẹ mình, thường xuyên cùng Hoàng Hậu đi thỉnh an, lễ tết đều đến thăm.

Biện Thái Hậu cứ thế chôn vùi thanh xuân hơn chục năm trong cung cấm, mỗi tháng nàng chỉ rời khỏi Hoàng cung một lần đi đạo quan của quốc sư thắp hương tế bái.

Các phi tần khác của Tiên Đế đều được các hoàng tử hoàng nữ đón về phụng dưỡng, ai không có con thì được Chu Lập Đế cho phép trở về quê nhà thành gia lập thất mới.

Chỉ có mình Biện Thái Hậu, nàng thân phận là vợ của Tiên Đế, bộ mặt của hậu cung, nàng chỉ có thể chết già ở đây chứ không thể xuất cung, không thể tái giá, ai dám lấy mẹ của Đế vương?

“Ừm, quả là một mỹ nhân số khổ, lấy được Vua của Đại Chu làm chồng, chưa hưởng phước báu được bao lâu đã thành quả phụ, hèn gì ánh mắt nàng cứ luôn u buồn oán trách. Haha, mỹ nhân ơi mỹ nhân, ta sẽ giúp nàng thoát khỏi lồng chim đó.” Chu Cương Liệt cảm thán vuốt râu.

Hắn về đến khách sạn thì trời đã sắp tối, Lạc Thủy sau một ngày nghỉ ngơi đã thần thanh khí sảng ngồi nghiên cứu Tu tiên chi lộ bí điển hắn đưa cho.

Nàng vốn biết rất ít chữ, nhưng năng lực học tập đối với tu sĩ đã mở thức hải lại cực kỳ dễ, nàng chỉ cần nhìn qua mặt chữ là sẽ dễ dàng ghi nhớ lại, chỉ mất một buổi là nàng đã đọc viết làu làu.

“Chủ nhân.” Thấy Chu Cương Liệt về, nàng vui vẻ đứng lên đón tiếp, dâng lên môi thơm cho hắn hôn, hai người ôm lấy nhau, môi lưỡi triền miên một hồi, Mạt Ly và Tiểu Điệp đứng làm khán giả bất đắc dĩ.

Hắn dẫn các nàng xuống sảnh ăn tối, đi ngang qua phòng Quan Tùng vừa lúc thấy Hồng Loan mở cửa ra.

“A, chào tiền bối, người cũng xuống ăn tối sao?” Hồng Loan lễ phép cúi đầu.

“Quan Tùng đâu rồi?” Hắn ngó nghiêng dò hỏi.

“Phu quân lúc trưa đã rời thành đi về động phủ lấy hành trang rồi, tiền bối có gì sai bảo cứ nói với tiểu nữ.” Hồng Loan nhu thuận cười duyên.

“Ừm, vậy thì cùng xuống ăn tối đi.” Hắn gật đầu bước đi.

Hồng Loan ngó qua ba nữ, Mạt Ly và Tiểu Điệp nàng đã biết rồi, còn cô gái đẹp như thiên tiên có đôi mắt to ngây thơ này là ai? Như biết được thắc mắc của Hồng Loan, Mạt Ly tinh ranh nói.

“Hồng Loan tỷ, đây là Lạc Thủy tỷ, hôm trước ở chợ chúng ta đã gặp nhau rồi mà, tỷ ấy chính là Miểu Miểu đó.”

“A, hóa ra là cô nương, nhưng sao… sao lại khác biệt như vậy?” Hồng Loan bất ngờ, hôm trước họ giúp tiền bối giết Trần Hán, cũng đưa ba cô gái về phòng, trong đó có một phụ nhân nhan sắc thường thường không có gì đặc biệt tên là Miểu Miểu, bây giờ nghe Mạt Ly nói cô gái đẹp như tiên nữ này chính là Miểu Miểu tầm thường kia nàng vô cùng sốc.

“Chào Hồng Loan tỷ, muội là Miểu Miểu, nhưng đã đổi tên thành Lạc Thủy, chủ nhân đã thu nhận muội, giúp muội chỉnh trang nhan sắc, thân phận cũng thay đổi, ngài ấy còn giúp muội khai khiếu trở thành tu sĩ nữa.” Lạc Thủy hòa ái cười nói với Hồng Loan.

“Vậy à, tiền bối thật là thần nhân.” Chu Cương Liệt trong mắt Hồng Loan lại cao thêm một bậc, vừa là Chân Tiên mạnh nhất phàm gian, lại có thể giúp nữ nhân tầm thường trở thành mỹ nữ nhan sắc tuyệt trần như vậy, còn có gì mà tiền bối không làm được nữa chứ.

Chu Cương Liệt đi trước vểnh tai nghe, rất hài lòng trước thái độ của Hồng Loan, khi hai nữ xuất hiện dưới sảnh, đám nam nhân đứng hình, có tên rơi cả đũa, rót tràn cả rượu vì mải mê ngắm nhìn. Đặc biệt là Lạc Thủy, nhan sắc kiều nữ xinh đẹp tuyệt luân làm họ trầm mê không dứt, cộng với cái thuộc tính ẩn của thể chất làm đám nam nhân chỉ muốn tiến đến đè nàng xuống dưới thân mà rong ruổi.

Hồng Loan cũng là mỹ nữ hiếm có, nhưng đứng kế Lạc Thủy nàng vô tình trở thành nền để tôn lên nét đẹp của người kia. Hồng Loan tuy thục phụ nhu mì, nhưng nàng cũng là người háo thắng thích ganh đua, thấy bản thân kém hơn Lạc Thủy khiến nàng rất không vui, bĩu môi ngồi xuống.

Chu Cương Liệt lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của nàng, âm thầm cười mỉm, phụ nữ không ai cảm thấy dễ chịu khi thua chị kém em cả, nhất là mấy ngày trước Lạc Thủy cũng chỉ là một thôn nữ quê mùa nhan sắc tầm thường nay lại vượt mặt nàng trở thành thần nữ được nam nhân ngưỡng mộ, tính ganh ghét sẽ nhen nhóm nổi lên, đó là thời cơ để hắn chen chân vào.

Bữa ăn nhanh chóng được dọn lên, hắn cùng bốn nữ ăn uống vui vẻ, vì có tiền bối ở đây nên Hồng Loan dù ghen tị nhưng cũng không tỏ thái độ gì khác lạ.

Ăn uống no nê, Hồng Loan cáo từ trở về phòng mình. Vừa khóa cửa lại, nàng đã nhào lên giường nằm sấp xuống đấm vào gối tức tối.

Vì cái gì mà nữ nhân tầm thường đó có thể lọt vào mắt xanh của tiền bối, được ngài ấy giúp đỡ vịt hóa thiên nga, rõ ràng cô ta chỉ là một dân phụ không có nhan sắc, nghe Mạt Ly kể hình như còn bị chồng bán cho bọn côn đồ, bị chúng cưỡng hiếp.

Cô ta chỉ là người phụ nữ bị ruồng bỏ, nhơ nhuốc, bần tiện, sao lại được tiền bối ưu ái như vậy? Vì sao nàng thì không được?

Tâm lý ganh tị dần lớn lên, nàng lại suy diễn tiếp, là do cô ta giỏi câu dẫn nam nhân, đúng rồi, họ ở chung một phòng, chắc chắn cô ta đã dùng thân xác đó để quyến dụ tiền bối, còn nàng vì có phu quân nên tiền bối ngại không dám tiếp xúc, tiền bối là người đức cao vọng trọng, nhân ái thương người nên mới giúp đỡ cô ta.

“Ài, đến bao giờ phu quân mới uy phong ngời ngời như Chu tiền bối được đây chứ.” Nàng thở dài ảo não oán thầm.

Chu Cương Liệt ngồi bên phòng sát vách, những biểu hiện của nàng hắn đều nhìn rõ trong mắt, thực tế Hồng Loan là nữ tử tính cách khá tốt, nàng sẽ không thể vì kém sắc hơn mà ganh tị, nhưng phụ nữ là phụ nữ, chỉ cần trong đầu nàng nhen nhóm ý nghĩ so sánh thì sẽ dễ dàng bị Chu Cương Liệt dùng lực lượng bổn nguyên để dẫn dắt cảm xúc khiến tâm lý ghen tị của nàng dâng cao.

Rồi từ đó tâm lý thua kém khiến nàng không giữ được bình tĩnh bắt đầu tìm lý do, mà nguyên do nàng thua kém Lạc Thủy chính là vì phu quân nàng không bằng Chu Cương Liệt, tâm lý nàng bị hắn thao túng trong lòng bàn tay, chỉ cần nhen nhóm ý nghĩ ngoại tình trong đầu nàng thì ít lâu sau nó sẽ bùng cháy, nàng sẽ triệt để phản bội chồng mình mà sà vào lòng hắn.

Hắn ngồi thoải mái tận hưởng bên dưới Lạc Thủy và Mạt Ly đang tranh nhau bú liếm dương vật, Tiểu Điệp đỏ mặt đứng bên cạnh học hỏi, lần này nàng tận mắt chứng kiến chứ không cần Mạt Ly kể lại nữa.

Bên kia Hồng Loan vẫn đang mắc kẹt trong mớ suy nghĩ hỗn loạn của mình, nàng không hề nhận ra sự khác lạ của bản thân, cũng không hề hay biết tại sao một người thục nữ nhu mì như mình lại đột nhiên nổi cơn ghen tị chỉ vì thua kém người phụ nữ khác.

Thấy như vậy là đã đủ, Chu Cương Liệt rút lại sức mạnh bổn nguyên, tên Quan Tùng kia đi vắng còn vài ngày, đủ để hắn triệt để chinh phục lấy cô nàng này.

“Ôi, Quan Tùng ơi Quan Tùng, thật khổ cho ngươi, ngươi tốn hai trăm năm lụy tình để hồi sinh người mình yêu, nhưng nàng ta lại chả xứng đáng với tình cảm đó của ngươi.” Hắn nhắm mắt tận hưởng, âm thầm cảm thán thế thái khôn lường.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300