Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 40
Phần 40: Vương Phi và Công Chúa

Chu Cương Liệt ôm lấy Kiều Anh, nàng trần trụi nằm gọn trong lòng hắn, mỉm cười hạnh phúc, lần đầu tiên có nam nhân chơi nàng sung sướng đến vậy, lên đỉnh mấy lần liên tiếp.

Chu Cương Liệt mở cửa hàng hệ thống ra, mỗi lần khiến một nữ nhân lên đỉnh sẽ được cộng 50 điểm, nhờ cày cuốc ở thôn Hoang Lĩnh mà điểm của hắn bây giờ đã hơn ba mươi ngàn.

Ba ô vật phẩm lần lượt là: Trúc cơ đan, Nhân sâm Nghìn năm, pháp bào Chân Tiên.

“Ồ, nay cửa hàng bán vật phẩm lạ nhỉ? Không bán những thứ loạn thất bát tao tà dâm nữa à?” Chu Cương Liệt khịa.

“Những vật phẩm xuất hiện trong cửa hàng đều là ngẫu nhiên, do ký chủ xui xẻo toàn ra mấy món đồ dâm dục thôi.” Yêu Dục khoanh tay ngồi trên trán hắn.

“Ba thứ này là gì? Công dụng ra sao?” Chu Cương Liệt hỏi.

“Trúc Cơ Đan, là đan dược giúp tu sĩ luyện khí hậu kỳ tăng khả năng đột phá Trúc cơ. Nhân sâm nghìn năm là thứ tốt nha, nó là một loại tiên dược có công hiệu bồi bổ cơ thể, gia tăng thọ nguyên, phản lão hoàn đồng, bổ thận tráng dương, tiêu trừ bệnh tật. Pháp bào chân tiên là pháp bảo dạng y phục đẳng cấp Chân Tiên, mặc vào có thể miễn nhiễm đòn đánh từ Chân Tiên trở xuống, ngoài ra còn có công dụng hè mát đông ấm.” Yêu Dục giải đáp thắc mắc.

“Ta đã là Chân Tiên cần Trúc Cơ đan làm gì, Nhân Sâm nghìn năm lại là đồ tốt, giá 5000 điểm sắc dục, pháp bào Chân Tiên, ta luôn thiếu một kiện y phục phù hợp, giá 20000 điểm, mua luôn.”

Hắn mua Nhân Sâm nghìn năm và Pháp bào Chân Tiên.

Để Kiều Anh nằm nghỉ ngơi, Chu Cương Liệt mặc y phục vào, ra ngoài phố đi dạo, đường phố mua bán tấp nập, lâu lâu vẫn nghe ai đó bàn tán về chiến sự biên giới.

Khi tới dưới cổng nội thành, Chu Cương Liệt thấy đám đông đang vây xem bố cáo. Hắn tò mò, mở thấu thị nhìn tờ thông báo.

“Vân Lạc Quốc Vương ý chỉ, Vương Phi mắc bệnh lạ, các ngự y đều không tìm ra nguyên nhân, nay bố cáo cho toàn nhân dân và các thầy thuốc, ai có thể chữa được bệnh cho Vương Phi sẽ trọng thưởng.”

Ở hạ giới, Đế vương Thiên Tử nhân gian hiện tại chỉ có Vua Chu, các chư hầu khác dù binh quyền hùng mạnh, có quốc thổ riêng nhưng vẫn xưng thần với nhà Chu, chỉ có thể xưng Vương, Vân Lạc Quốc cũng vậy, cao nhất là Quốc vương, Vương Phi là vợ của Quốc vương.

Chu Cương Liệt vuốt râu cười thầm, “Có cách vào vương cung thăm dò tình hình rồi.”

Thành Vân Lạc chia làm ba khu, trong cùng là Vương Cung, là nơi thiết triều và chỗ ở của vương thất. Nội thành là nơi quan lại, quý tộc và người có tiền sống, Ngoại thành ở ngoài cùng là nơi bình dân sống.

Chu Cương Liệt tiến tới cổng Nội Thành, nói với vị quan thủ cạnh tờ bố cáo, “Chào đại nhân, ta cũng là đại phu dân gian, họ Chu, ta muốn xem bệnh cho Vương Phi.”

Viên quan ốm nhách mặc bộ áo rộng thùng thình nhìn hắn một lượt, thấy người này thần thái nghiêm túc đỉnh đạc, tuy to con không giống mấy lão thầy thuốc già ốm, nhưng giọng nói của hắn như có ma lực khiến người ta tin tưởng. Ông ta vội chắp tay dẫn Chu Cương Liệt vào nội thành.

Một chiếc xe ngựa chở hắn đi thẳng vào Vương Cung, trước cửa cung, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra, mấy tên lính đang nọc hai người trung niên ra đánh, bên cạnh còn có mấy người già có trẻ có nằm rên rỉ vì mới bị đánh xong.

Chu Cương Liệt hỏi qua mới biết, đây là các vị danh y khắp nơi tới xin trị bệnh cho Vương Phi, nhưng cả đám bất lực không tìm ra bệnh, Vân Lạc Quốc Vương tức giận đã sai người đem họ ra ngoài phạt gậy.

“Chà, tên Quốc vương này cũng thuộc loại hôn quân nha, người ta tới đây giúp vợ hắn chữa bệnh, chữa không được lại còn bị đòn.” Chu Cương Liệt suy nghĩ.

Viên quan hướng hắn nhắc nhở, “Chu đại phu, ngài cũng phải cẩn thận, kẻo lát lại ăn đòn.”

Chu Cương Liệt được dắt tới Thái Y viện, Vương Phi đang tĩnh dưỡng ở đây. Vừa vào cửa, một thiếu nữ đã tới nhìn hắn, rồi hỏi vị quan kia.

“Mã đại nhân, đây là ai nha?”

Chu Cương Liệt nhìn cô gái trước mặt, nàng mặc võ phục gọn gàng, tóc cột đuôi gà, khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp, mắt to tinh anh, mày liễu, môi mọng hồng hào, bộ ngực ưỡng cao dưới lớp áo, thân hình rất chuẩn, vòng eo con kiến một vòng tay ôm trọn, bờ mông chắc khỏe đàn hồi. Nàng là điển hình của một cô gái năng động cá tính, biết võ công.

“Hồi bẩm Công Chúa, đây là Chu đại phu xin vào khám bệnh cho Vương Phi.” Viên quan họ Mã cung kính cúi đầu đáp.

“Hừ, sáng tới giờ biết bao nhiêu lang băm không nhìn ra được bệnh của mẫu thân, bị phạt trượng rồi, ngươi không sợ sao?” Thiếu nữ hướng Chu Cương Liệt hỏi.

“Hành y tế thế, thấy bệnh phải giúp, có gì mà phải sợ.” Chu Cương Liệt giả vờ phong phạm đại phu đức cao vọng trọng, kết hợp với bộ dạng to cao như hổ của hắn không hợp chút nào.

Mã đại nhân tiến lên nói nhỏ vào tai hắn: “Vị này là Vân Nhi công chúa, nàng nổi tiếng võ công cao cường, giỏi đánh trận, trong quân đội rất có uy danh.”

“Thì ra là công chúa, tại hạ thất lễ rồi.” Chu Cương Liệt cũng giả bộ đưa tay lễ chào.

Vân Nhi công chúa đưa tay ra hiệu, “Đã không sợ bị đòn, vậy thì mời Chu đại phu vào.”

Chu Cương Liệt theo chân Vân Nhi bước vào phòng. Hắn tiến tới bên giường, nhìn dáng người nằm trên đó, ánh mắt lóe lên, khẽ nhếch miệng cười tà.

Vương Phi nằm trên giường, khuôn mặt thục phụ xinh đẹp tuyệt luân, tóc dài búi tinh xảo, làn da vốn trắng mịn lại hơi tái nhợt do bệnh hành hạ, mắt nàng nhắm chặt, lông mi dài cong vút, mũi quỳnh cao thẳng, bờ môi dày hơi nhợt nhạt khiến người ta muốn cắn một ngụm.

Nàng mặc bộ váy áo thêu chim công, đẹp đẽ quý phái, bộ ngực to đùng, tròn căng sau lớp áo, eo thon thả, chân dài miên man, bờ mông mắn đẻ vểnh lên mời gọi.

Vương Phi như mê sảng, trán lấm tấm mồ hôi, mí mắt không ngừng giật, tay chân run run. Chu Cương Liệt ngồi lên ghế cạnh giường, đưa tay giả vờ bắt mạch, lòng thầm gọi:

“Yêu Dục, có nhìn ra bệnh trạng của nàng không?”

Yêu Dục xuất hiện, bay tới bay lui trên người Vương Phi, chống nạnh nói:

“Khó trách các vị đại phu kia không chữa được, nàng là người tu hành, do gấp gáp đột phá cảnh giới dẫn đến thất bại, bị tẩu hỏa nhập ma, nàng đang cố kìm nén bản thân, đến khi lý trí mất hết, nàng có thể làm chuyện đồ sát Vương Cung nha.”

“Nàng đang cảnh giới gì?” Chu Cương Liệt hỏi.

“Luyện Khí hậu kỳ, vừa đột phá chưa bao lâu đã gấp gáp muốn Trúc Cơ, khiến cơ thể và linh hồn bị hao tổn.”

“Có cách nào cứu nàng không?” Hắn gấp gáp, nhìn một trang tuyệt sắc giai nhân khổ sở, hắn thương tiếc vô cùng.

Ký chủ rất may mắn nha, viên Trúc Cơ đan trong cửa hàng vừa vặn có thể giúp, cho nàng ăn một miếng Dương căn quả cộng với Trúc Cơ đan, nàng sẽ có đủ nền móng để đột phá lên Trúc Cơ, bệnh trạng sẽ tự nhiên chữa lành.

Chu Cương Liệt vuốt vuốt hàng ria mép, cười tà dị, “Rất hợp ý ta.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300