Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 166
Phần 166: Thu nạp Trang Đài

Phòng khách sạn bên cạnh, một nữ nhân dáng người như mật đào chín mọng đang vùi đầu trong chăn ngủ ngon lành. Ánh sáng sớm mai khiến nàng nhíu mày, từ từ mở mắt ngồi dậy.

“A Thu, mấy giờ rồi sao không gọi ta dậy?”, Nàng theo thói quen gọi cung nữ hầu cận, không thấy ai trả lời, lông mày nàng khẽ nhăn, cung nữ này hôm nay lại dám ngủ nướng không gọi nàng dậy.

Nhưng khi nàng nhìn rõ cảnh vật xung quanh, nàng ngơ ngác hoang mang, đây đâu phải tẩm cung của mình? Vẫn còn mơ ngủ sao?

Thái Hậu dụi dụi mắt nhìn kỹ lại, bày trí nơi này tuy sang trọng đắt tiền nhưng thua xa đồ trong phòng của nàng nha. Nàng bỗng tái mặt bật người dậy, hét lớn, “Người đâu, người đâu?”

Không ai trả lời lại, nàng vội chạy đến cửa phòng muốn mở cửa thoát ra nhưng dường như có một tầng lực lượng nào đó ngăn cách khiến nàng không thể động được vào cánh cửa.

Loạn tặc nào dám làm càn như vậy? Tối qua rõ ràng nàng ngủ trong tẩm cung xung quanh là từng tầng từng lớp hộ vệ, có cả quốc sư và Cơ tổ quan sát toàn cục, thế mà sáng nay lại thấy mình bị bắt đến một căn phòng xa lạ, bị nhốt ở đây không ai hay biết.

“Có ai không, ta ở đây, mau mở cửa.” Biện Thái Hậu cố sức la lên mong là có người bên ngoài sẽ nghe nhưng lại như đá chìm xuống biển.

Rõ ràng nàng nghe thấy bên ngoài âm thanh phố xá rất sầm uất, người đi lại nói chuyện rôm rả chứng tỏ nàng bị nhốt ở nơi nào đó trong thành, thế mà dù nàng la khản giọng cũng không ai mảy may nghe thấy.

“Lạch cạch.” Tiếng cửa phòng mở ra, Biện Thái Hậu giật mình quay lại, trước mặt nàng là một người đàn ông tuy lạ mà quen. Lạ là vì đây là lần đầu nàng gặp hắn, quen là vì hắn chẳng phải cái tên hôm qua đã xuất hiện trong giấc mơ của nàng sao?

“Ngươi là ai? Ta đang ở đâu đây?” Vừa hỏi nàng vừa lui người lại, với tay cầm lấy cái lọ hoa trên bàn cố thủ.

Nhìn hành động tự vệ của cô nàng Thái Hậu này mà Chu Cương Liệt phì cười, hài hước nhìn nàng.

“Gì vậy, tối qua ta đã nói sẽ đưa nàng ra khỏi cái lồng giam hoàng cung đó, nàng cũng đã đồng ý rồi còn gì?”

Hắn vừa nói vừa tiến đến gần, Biện Thái Hậu càng lùi sâu hơn vào góc phòng, run run đưa cái lọ hoa làm động tác ném.

“Ngươi là ai? Ta không biết? Ngươi mau đi ra đi. Ta đồng ý lúc nào? Ngươi to gan, ta đường đường là Thái Hậu đương triều, ngươi dám bắt cóc ta, quốc sư và Cơ tổ sẽ sớm tìm ra nơi này, lúc đó ngươi sẽ chết không toàn thây.”

Nàng lấy hết sức quăng bình hoa về phía hắn, Chu Cương Liệt nhẹ nhàng chộp lấy đặt lại lên bàn.

“Ái chà, cũng hung hăng quá đi chứ, nàng nhớ kỹ lại đi, tối qua ta nói sẽ đưa nàng đi khỏi Hoàng cung, cho nàng cuộc sống tự do vui vẻ, nàng đã đồng ý rồi, sao bây giờ lại trách ta?” Hắn vẫn kiên trì giải thích.

Biện Thái Hậu nhớ kỹ những gì mình nói đêm hôm qua, “Nếu có người dám đến đây đưa ta đi thật thì ta ngại gì mà không dám đi.”

Quả thực nàng có nói như vậy, nhưng đó là do sự bất mãn đối với hoàn cảnh bản thân nên mới nói ra cho hả giận, nàng cũng đâu có ngờ thật sự có người vào tận nơi đưa nàng ra thật.

“Cái đó… cái đó chỉ là lời cảm thán của ta thôi, ngươi không thể tin là thật được, mau để ta trở về cung.”

“Muộn rồi, từ sáng sớm cả thành đã nháo nhào tìm tung tích của nàng rồi, bây giờ ta trả nàng về thì nàng sẽ giải thích ra sao với Chu Lập Đế? Nói mình bị bắt đến đây sao? Sau đó liệu Chu Lập Đế có còn tin tưởng nàng không? Thái Hậu xinh đẹp mất tích một đêm, liệu có bị người ta làm nhục hay chưa?”

“Nếu bây giờ nàng trở về, đối diện với nàng sẽ là bản án bị phế truất ngôi Thái Hậu, biếm vào lãnh cung sống đến cuối đời.”

Chu Cương Liệt ngồi xuống ghế phân tích cho nàng nghe mọi thứ có thể xảy ra.

“Không thể nào, vậy ta phải làm sao đây? Tất cả là tại ngươi, ta cô đơn thì kệ ta, ai mượn ngươi đem ta ra đây?” Biện Thái Hậu khụy chân xuống run rẩy, rồi bốc cái chén trên bàn ném về phía hắn.

Chu Cương Liệt chụp lại cái chén để lên bàn, vuốt râu âm trầm nói.

“Bây giờ không tốt hay sao? Nàng đã được cho là mất tích, ta có cách để không ai có thể tìm ra nàng kể cả hai tên Địa Tiên trong cung kia. Theo nguyện vọng của nàng, rời khỏi nơi hoàng cung đầy cô đơn hiu quạnh đó, sống một cuộc sống mới vui vẻ. Như vậy không tốt hay sao?”

“Ngươi nói thì dễ lắm, nếu để ai đó tìm ra, ta và ngươi sẽ chết không có đất chôn.” Nàng ấm ức nói.

“Haha, nói cho nàng nghe, ta đã có bản lĩnh ngay trước mắt hai tên quốc sư và Cơ tổ đó đem nàng đi thì sẽ có biện pháp để nàng sống vui sống khỏe, dù bây giờ ta mang nàng ra đi dạo phố một vòng cũng không ai nhìn thấy nàng cả, hai tên nhãi nhép kia chả làm gì được ta đâu.” Chu Cương Liệt cười đắc ý.

Thái Hậu vẫn bán tín bán nghi nhìn chằm chằm tên cao lớn vạm vỡ này đầy cảnh giác, nhớ lại những gì hắn nói với nàng tối hôm qua.

“Ngươi vì sao phải giúp ta? Ta và ngươi không hề quen biết.”

“Ta chính là thích lo chuyện bao đồng đó, ta tôn trọng sự tự do tận hưởng, lại rất thương cảm cho những cô gái có số phận bất hạnh, thấy nàng chỉ vì bị gia tộc đưa vào làm Hoàng hậu mà phải chịu cảnh cô quạnh suốt hơn chục năm, ta không thể làm ngơ được.” Hắn bá đạo nói.

“Liên quan gì tới ngươi đâu chứ.” Nàng bĩu môi bất mãn.

“Sao lại không liên quan, ngay lần đầu nhìn thấy nàng ta đã biết nàng chính là dành cho ta rồi, bộ nàng muốn trở về nơi không có tình người đó sống tiếp cuộc sống cá chậu chim lồng sao?” Ánh mắt Chu Cương Liệt nhìn nàng đầy yêu thương không hề che đậy.

“Hứ, ở đây cũng có gì tốt đâu, ngươi cũng nhốt ta đấy thôi, còn không có ai hầu hạ, thê thảm còn hơn ở trong cung.” Thái Hậu nguýt dài trách móc hắn.

“Bây giờ cả thành đang truy tìm nàng, tạm thời nàng cứ ở đây, ta sẽ để hai hầu gái của ta qua đây giúp đỡ nàng, nàng cũng nên học cách sống tự lập đi, nếu đã muốn tự do thì phải biết cách một mình chăm lo cho bản thân trước.” Hắn lên giọng dạy dỗ cô nàng Thái Hậu tính cách như công chúa này.

“Nàng tên gì?” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng hỏi.

“Hừ, nói ta là dành cho ngươi mà tới cái tên của ta còn không biết, đồ xảo trá.” Thái Hậu tức giận quăng cái gối về phía hắn.

Chu Cương Liệt không né tránh để cho gối đáp lên mặt, xì, nhẹ hều, “Nói cho ta biết đi, ta chỉ biết họ của nàng thôi.” Hắn hạ giọng nài nỉ.

“Biện Trang Đài, đã vừa lòng ngươi chưa?” Nàng mím môi quay ngoắc đi.

“Trang Đài, cái tên thật đẹp, ta là Chu Cương Liệt, từ nay nàng hãy theo ta, ta sẽ cho nàng cuộc sống thoải mái tự do mà nàng ao ước.” Hắn giở giọng nịnh bợ.

“Hy vọng ngươi làm được, nếu để mấy lão già kia tìm đến ta sẽ đổ hết tội bắt cóc ta lên đầu ngươi.” Biện Trang Đài khoanh tay cười khẩy, trong lòng nàng dâng lên nỗi vui mừng, mình đã như ý nguyện thoát khỏi cuộc sống nhàm chán trong cung rồi, tiếp theo mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đã có người đàn ông này gánh vác, nàng bất giác lại tin tưởng hắn vô cùng.

Chu Cương Liệt kéo Lạc Thủy, Mạt Ly và Tiểu Điệp qua, giới thiệu cho các nàng biết nhau, dặn dò các nàng phải thường xuyên chăm sóc bầu bạn với Trang Đài, Thái Hậu thấy hắn ong bướm vây quay thì khẽ nhếch môi khinh bỉ, thì ra cũng là một tên háo sắc, hứ, háo sắc thì háo sắc, đừng hòng đụng vào người nàng.

Chu Cương Liệt ra tiệm quần áo sắm thêm mấy bộ đồ và trang sức hợp với Biện Trang Đài, về tới khách sạn lại gọi một thùng tắm mang lên. Sau đó hắn bảo Mạt Ly giúp đỡ Thái Hậu nương nương tắm rửa thay đồ mới.

Nàng lúc đầu còn xa lạ nhưng khi nghe ba cô gái kể hoàn cảnh của từng người thì ấn tượng của nàng với Chu Cương Liệt đã thay đổi hẳn, hắn là nói thật, hắn giúp đỡ cưu mang những cô gái đáng thương này, cho các nàng cuộc sống sung túc tự do không lo nghĩ.

Thế là Trang Đài dần thu hẹp khoảng cách, nói chuyện với ba nữ hòa đồng hơn, các nàng cùng nhau tắm rửa, diện bộ y phục mới màu vàng nhạt do hắn mua, nàng khá ngạc nhiên khi Chu Cương Liệt chọn đồ rất hợp với mình, lại còn vừa như in.

Chu Cương Liệt gọi một bàn ăn thịnh soạn đem lên phòng, mọi người quây quần nhau cùng ăn vui vẻ, đây là cảm giác mà lâu rồi Biện Trang Đài mới có lại, nàng cười nhiều hơn, cũng buông bỏ cảnh giác với Chu Cương Liệt hơn.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300