Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 144
Phần 144: Chữa trị

Tiểu Điệp đã tắm rửa sạch sẽ, vứt bỏ bộ quần áo rách rưới, ngồi trên ghế lấy cái khăn lớn che đậy cơ thể.

Dáng người cô bé khá gầy gò, làn da phơi nắng lâu ngày nên hơi sậm màu, mái tóc dài ngang lưng, bộ ngực có phần không phù hợp với lứa tuổi, nó to hơn cả mấy nữ như Nguyệt Nga. Với bộ ngực này phối hợp với thân hình ốm đói thành ra không cân xứng cho lắm. Khuôn mặt có nét xinh xắn dễ thương, đôi mắt nàng nhắm chặt, nghiêng tai lắng nghe.

Từ lúc dắt Tiểu Điệp về, Chu Cương Liệt không quan sát kỹ thân thể nàng, ai ngờ thiếu nữ ăn mày tội nghiệp này lại mang hai quả bưởi khủng như vậy.

Hắn vội đi ra cửa hàng quần áo, mua mấy bộ đồ vừa với cơ thể cô bé, Mạt Ly hỗ trợ nàng mặc quần áo vào.

Nhìn thấy bạn đồng trang lứa với mình có hai cái núi khủng như vậy, nhìn lại ngực mình mới nhú chút xíu, Mạt Ly bĩu môi bất mãn. Quyết tâm phải thường xuyên ăn đan dược chủ nhân cho.

Tiểu Điệp lần đầu được người ta đối xử tử tế như vậy, được cho tắm rửa, lại có quần áo sạch để mặc, nàng cứ luôn miệng cảm ơn rối rít.

Dù nàng không thấy được gì, nhưng vải vóc trên người là thứ tốt không phải loại vải thô kệch nàng hay mặc, hai người giúp nàng là một cô nương bằng tuổi tên Mạt Ly, còn vị kia giọng nói trầm ấm, dáng người chắc chắn rất to con, được Mạt Ly gọi là chủ nhân.

Thay đồ xong, Mạt Ly dắt Tiểu Điệp đến bàn ăn, cô bé hếch mũi lên ngửi mùi thơm của thức ăn, vẫn rụt rè ngồi im.

Mạt Ly thấy vậy, gắp một miếng thịt kê lên gần mũi cô nàng, “Nè, ăn đi chứ, đừng ngại.”

“Tiểu Điệp… có thể ăn sao?” Cô bé nhút nhát hỏi lại.

“Con cứ ăn tự nhiên, Mạt Ly, giúp bạn ăn đi, con bé không nhìn thấy đâu.” Chu Cương Liệt ngồi uống trà nói.

Mạt Ly rất tích cực gắp đồ ăn vào chén cho Tiểu Điệp, cô bé kia thì cẩn thận dùng muỗng ăn đồ ăn, nàng rất hạnh phúc, lâu rồi chưa được ăn cơm, lại còn có đồ ăn rất ngon nữa.

Một bàn đồ ăn nhanh chóng bị hai con bé dọn sạch, Tiểu Điệp chưa bao giờ được ăn no đã đời như vậy, cười rất vui vẻ hạnh phúc.

Chu Cương Liệt để cô bé ngồi lên ghế, hắn thì đứng quan sát, theo lời Yêu Dục, mắt con bé bị dính phải phấn độc dẫn đến mù lòa, vì đã để quá lâu nên cơ bản thầy thuốc phàm nhân không thể cứu chữa.

Hắn lấy Thiên Địa Đan Lô ra, tìm loại thuốc thích hợp để chữa trị. Hắn chọn được một loại nước thuốc được bào chế từ vài thứ nguyên liệu khá dễ tìm, lập tức đi đến cửa hàng bán dược liệu mua đủ, bỏ vào lò luyện.

Một chai nước thuốc màu trong vắt thành phẩm, chỉ cần mỗi ngày nhỏ hai lần vào mắt, một tuần sau sẽ khôi phục, hắn đưa lọ thuốc nhỏ mắt cho Mạt Ly, dặn dò nàng giúp bạn.

Tiểu Điệp nghe nói đôi mắt nàng có thể cứu, mừng rỡ vô cùng liên tục quỳ lạy tạ ơn, nàng đã hoàn toàn tin tưởng Chu Cương Liệt. Nàng còn nhỏ tuổi, không nghĩ ngợi nhiều, bản thân cũng đâu có gì để sợ bị lừa.

Hắn lấy một viên Dương căn đan đưa cho cô bé ăn, vận công giúp nàng điều tiết dược hiệu, Tiểu Điệp ngoan ngoãn ăn vào, cơ thể bỗng lâng lâng thư thái, làn da trở nên trắng hồng, những vết chai, vết sẹo do lăn lộn ngoài đường cũng dần biến mất.

Khuôn mặt nàng trở nên xinh đẹp hơn, mụn hay tàng nhang đều không còn, xương cốt da thịt được tân trang, cô bé cảm thấy mình bây giờ khỏe mạnh hơn bao giờ hết.

“Ồ, đây cũng là một tiểu mỹ nhân, tương lai nhất định sẽ khiến vô số nam nhân điêu đứng, với cặp ngực đó, sau này nàng ta không thua kém gì Trương Bạch Lan kia đâu nha.” Yêu Dục rất bất ngờ về sự may mắn với nữ nhân của Chu Cương Liệt.

Hắn đi ra đường thuận tay đem về một con bé ăn mày lại là mỹ nhân xinh đẹp đến dường này, lúc trước ở Vân Lạc quốc cũng thế, hắn cứu mẹ con nhà bánh bao như vịt đen xấu xí, qua bàn tay nhà nghề lại trở thành hai hoa khôi đẹp nhất thành Vân Lạc Tố Vân và Tiểu Yên.

Sau khi được nhỏ nước thuốc, đôi mắt của Tiểu Điệp không còn đau rát, một cảm giác mát lạnh thoải mái vô cùng, tuy chưa thể nhìn được nhưng như vậy đã là tốt rồi.

Hai con bé cũng dần nói chuyện thân mật hơn, Tiểu Điệp bắt chước gọi Chu Cương Liệt là chủ nhân, nói muốn giống Mạt Ly theo hầu hắn. Nàng cũng rất biết điều, gọi Mạt Ly là tỷ tỷ, hai cô bé vui vẻ nắm tay nhau, kể cho nhau nghe về quá khứ của mình.

Biết được Mạt Ly lúc trước cũng là người khổ sở giống mình, còn suýt bị người ta đánh chết, Tiểu Điệp cảm thông, nàng vốn là con gái một gia đình khá giả ở thị trấn của quốc gia bên cạnh, nhưng tai họa ập đến, một đêm bọn cướp hung hăng kéo tới, giết hại già trẻ cả nhà nàng, bản thân nàng lúc đó mới mười tuổi được mẹ ôm chạy trốn, nhưng mẹ nàng bị chém trọng thương cuối cùng chết ở trong rừng.

Nàng thì vô ý bị dính phải một loại phấn độc trong lúc tìm đường thoát dẫn đến mù lòa. Cô bé đáng thương trong một ngày mất hết tất cả, từ đó lưu lạc khắp nơi, học cách xin ăn kiếm sống, mấy năm qua nàng sống hết sức khổ sở, thường xuyên bị đói, đôi lúc phải giành ăn với chó, bới rác kiếm đồ ăn, bị mắng chửi, bị đánh đập. Cũng vì vậy mà tập cho nàng cái tính nhút nhát, gặp chuyện gì cũng chỉ biết quỳ lạy xin lỗi, ôm đầu ngồi xổm chịu trận.

Nhưng cũng chính cái vỏ bọc đứa trẻ mù lòa dơ bẩn xin ăn ấy đã giúp cô bé che giấu được trương dung nhan tuyệt mỹ cùng cặp ngực khủng, không bị lũ sói đói nhắm vào.

“Từ giờ không cần phải cúi lạy cầu xin bất kỳ ai nữa, cũng không cần phải sợ hãi nữa, ta sẽ không để ai làm tổn thương con đâu.” Chu Cương Liệt ấm áp ôm lấy Tiểu Điệp, con bé cảm nhận được vòng tay yêu thương mà mấy năm qua đã sớm quên, nàng dựa đầu vào lòng hắn, tận hưởng cảm giác hạnh phúc, nàng hy vọng đây không phải là giấc mơ.

Bản thân Chu Cương Liệt kiếp trước cũng là trẻ mồ côi phải ra đời lăn lộn sớm, hắn hiểu cảm giác của một đứa bé mồ côi, cũng chính vì vậy mà hắn dần trở thành kẻ ác, hắn hiện tại đã sống lại cuộc đời mới, không muốn thấy những hoàn cảnh đáng thương giống mình. Chính vì thế nên hắn mới cưu mang Mạt Ly và Tiểu Điệp.

“Chủ nhân, có cái gì cộm cộm bên dưới đùi Tiểu Điệp vậy?” Cô bé đang được ôm vào lòng tò mò hỏi.

Mạt Ly che miệng cười khúc khích, nàng đương nhiên biết đó là cái gì, nàng tuổi nhỏ đã được Chu Cương Liệt cho xem quá nhiều cảnh nóng, thậm chí còn nhìn thấy các tỷ tỷ kia bị chủ nhân đem đi cho cả trăm gã đàn ông khác gian dâm, các tư thế, các kiểu chơi nàng đều rành hơn bạn đồng trang lứa rất nhiều.

Trời đã tối, Chu Cương Liệt nằm trên giường, Mạt Ly và Tiểu Điệp ôm lấy nhau nằm kế bên, thân thiết như hai chị em.

“Ừm, sắp tới phải đi kinh thành một chuyến, dò la tin tức của Bồ Đề tổ sư, kiếm vài nàng tình nô mới, tu vi của ta sắp đột phá Chân Tiên trung kỳ rồi, trước khi đi bái sư thì phải ăn chơi cho đã.”

Hắn nghỉ ngợi lung tung một chập, sau đó quay sang ôm Tiểu Điệp, con bé này khi ngủ hình như mơ thấy cái gì ngon lành lắm, miệng cứ thèm thuồng chóp chép.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300