Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 130
Phần 130: Một đêm hương diễm

Đùa giỡn chí choé một hồi, quần áo của Đãng Hồng Trần cũng tự dưng rơi ra dần, đến khi nàng nhìn lại thì đã bị lột sạch sẽ.

“Sắc lang nhà chàng, chỉ thế là giỏi.” Nàng ôm cổ hắn mắng yêu rồi chu môi ra, Chu Cương Liệt hiểu ý, kề môi tới, hai người hôn nhau đắm đuối, nút lưỡi nhau chùn chụt.

Tay hắn không thành thật thò xuống sờ vuốt lung tung, bóp vú, gãy nhẹ đầu ti, tay kia thăm thú gò mu rậm rạp và cái khe dọc đã ướt nước của nàng.

“Từ từ thôi, chỗ đó hôm qua chàng làm vẫn còn rát lắm, hừ, chàng đúng là đồ gia súc, làm người ta cả đêm, sáng dậy vẫn còn đau khiến dáng đi của thiếp kỳ quặc, Sở Vương với hai tên Ngọc Thạch Đảo còn tưởng thiếp mệt mỏi là do bị tâm ma dục quấy nhiễu.”

“Haha, nhờ vậy mà khiến chúng lơ là cảnh giác lộ ra kế hoạch thâm độc không phải sao? Nàng còn phải cảm ơn ta đêm qua đã chơi nàng nữa đó.” Chu Cương Liệt cười to, tay vẫn sờ mó.

“Đúng, thiếp được Chu lang đụ sướng muốn chết lấy đâu ra tâm ma dục, chỉ có chàng quấn thiếp thì có chứ tâm ma nào quấn.”

Đôi mắt nàng mị hoặc liếc nhìn, hắn vui vẻ liếm mút cặp đào tiên, cắn lấy núm vú mà day day trong miệng.

Tay kia hắn khẽ vạch mép môi dọc của nàng ra, miết lấy thành thịt mềm, tay vân vê cái hột le to bự săn cứng, kích thích Đãng Hồng Trần nhắm mắt tận hưởng rên rỉ, nước dâm trong âm đạo đổ ra.

Hắn dùng hai ngón tay dài thọc vào lỗ lồn nàng, chà xát lấy vách thịt bên trong, đến điểm nhạy cảm khiến nàng rên lớn, hắn cười dâm dí vào điểm đó mà vọc, tiếng òng ọc theo từng cú móc của hắn vang lên.

“Á… ân… hừ hừ… sướng… sướng chết… từ từ mà… chỗ đó… nhạy cảm lắm, thiếp sướng quá… tay chàng làm thiếp phê lắm… ân… ưm…”

Đãng Hồng Trần cong người hẩy hông lên, bị tấn công điểm nhạy cảm trong lồn khiến nàng như tê dại, nước lồn ọc ọc tuông trào ướt đẫm cả thảm sàn. Nàng cứ thế bị hắn móc lồn đến cao trào.

Tiếp theo, nàng thay hắn cởi quần áo, ngắm nhìn thân hình vạm vỡ rắn chắc tràn ngập khí tức nam nhân cương dương, quốc sư ánh mắt như lóe lên trái tim. Nàng vuốt ve mân mê từng khối cơ bắp, từ cơ tay, lồng ngực rộng vững chãi, múi bụng săn chắc.

Khi chạm đến khúc thịt gân guốc đang cương cứng ngắc chĩa lên, nàng cầm lấy nó mà lắc lư, tuốt nhẹ lên xuống. Rồi nàng cúi đầu, đặt cái đầu nấm đỏ sậm lên mũi mình, hít một hơi dài, mùi cặc xộc vào mũi khiến Đãng Hồng Trần như phê thuốc, ánh mắt nhìn con cặc như nghiện ngập.

Nàng há miệng, lưỡi quét lên quy đầu, sau đó liếm láp. Nàng ngậm lấy nó, lưỡi chọc vào lỗ nhỏ trên quy đầu, miệng phồng lên ra sức hút mút như muốn hút ra tinh dịch của hắn.

Tay nàng vẫn vuốt ve thân cặc, xoa nắn bìu dái. Chu Cương Liệt nằm lim dim tận hưởng cái miệng điêu luyện của quốc sư, nàng cố gắng há miệng thật to nuốt lấy cặc hắn xuống, cổ họng nàng cộm lên hình dạng con cặc.

Đầu nàng cứ nhịp nhàng thò thụt, Chu Cương Liệt thấy đã đủ, buông lỏng cơ thể, con cặc giật giật hướng vào cổ họng nàng mà trút ra tinh trùng.

“Ọc… Ọc… ực… ực…” Tinh dịch nửa bị Đãng Hồng Trần nuốt, nửa không kịp nuốt ọc ra cả miệng mũi rồi chảy xuống cặp vú, hình ảnh dâm mỹ vô cùng.

“Ực, chàng ra nhiều quá, no căng bụng người ta rồi.” Nàng liếm mép trách yêu hắn.

Chu Cương Liệt nằm ngửa, để Đãng Hồng Trần ngồi lên người mình, nàng canh cho dương vật của hắn nhắm chuẩn vào lỗ lồn mình, sau đó ngồi xuống.

“Ót”, ” Úi da, nó thọc sâu quá, tới tử cung thiếp rồi.” Nàng ngửa mặt lên, cảm nhận cây thịt gân guốc đang thọc sâu trong người mình, vách thịt của nàng khít chặt co bóp khiến Chu Cương Liệt khoan khoái không thôi.

Kế tiếp, nàng như một nữ kị sĩ cưỡi ngựa, không ngừng nhấp nhô cơ thể lên xuống, đầu cặc va chạm vào hoa tâm khiến nàng trân người vì sướng.

Chu Cương Liệt tay thì bóp vú, tay kia nhéo lấy hột le của nàng kéo ra khiến quốc sư lập tức lên đỉnh. Hắn giữ lấy hông nàng, rồi từ bên dưới như cái máy đóng cọc dập lên liên hồi.

“Bạch bạch bạch…”

“Ối trời ơi, chàng định giết thiếp sao? Từ từ lại… người ta chết mất… ân ân… a… đừng… đừng dừng lại nha chàng… thiếp… ức… thiếp sướng… ối a… sâu quá… thiếp ra nữa rồi… ra rồi…”

Đãng Hồng Trần buông bỏ mọi thứ, rên xiết lên vì sướng. Đúng vậy, cái gì quốc sư, vương quyền, Sở quốc, nàng chả cần, lúc này nàng chỉ cần người đàn ông này tống cặc vào lồn nàng, khiến nàng lên chín tầng mây là được.

Hai người quấn quýt nhau, đổi đủ các tư thế, hắn mọc thêm hai cặc, một cái đâm vào lỗ đít, một cái kéo dài lên thọc vào miệng nàng. Quốc sư đại nhân, Địa Tiên vạn người kính ngưỡng được ba con cặc cắm vào, sung sướng rên la.

Tới qua nửa đêm, Đãng Hồng Trần thỏa mãn nằm ngửa trên sàn, cơ thể đầy tinh trùng như tắm, Chu Cương Liệt lén lấy bồn tắm đổ đầy nước rồi bế nàng vào, giúp nàng tắm rửa kỳ cọ, xoa cái mép lồn sưng tấy đỏ ửng.

Tắm xong, hắn lau người cho nàng rồi bế lên giường, quốc sư hạnh phúc thiếp đi, hắn đắp chăn lên rồi dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, đi ra ngoài.

Tối đó, quốc công Võ Kiến Bàn tỉnh lại trong giấc ngủ vì tiếng động ồn ào bên cạnh, ông ta dụi dụi mắt nhìn qua, sau đó trừng trừng há hốc mồm. Trước giường, Trương phu nhân vợ của ông ta cùng với hai người tiểu thiếp khác cả cơ thể đang trần truồng, sáu tên gia đinh hạ nhân trong phủ đang chia nhau đè ba nàng ra mà địt.

Ông ta cố bật người dậy nhưng thân thể như dính chặt trên giường, miệng cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào được, chỉ có thể mở to mắt nhìn cảnh tượng hoang đường trước mặt.

Vợ ba và vợ tư của Võ Kiến Bàn đều là nữ tử xinh đẹp đang độ tuổi hoài xuân, thân hình nảy nở, họ bị bọn gia đinh bế lên, thi nhau địt vào lỗ lồn lỗ đít, rên rỉ như hai con kỹ nữ.

Vợ cả của ông ta Trương Bạch Lan thì còn khủng bố hơn, thân thể nàng nhơ nhuốc toàn mùi tinh dịch, cửa mở ra, lại có ba tên người làm hèn mọn đi vào nhào tới cởi quần dí cặc đến chơi ba vị phu nhân.

“Ơ, phu quân ngài tỉnh rồi sao? Nhìn bọn thiếp đi, nhìn cho rõ đi, ngài bất lực liệt dương nên bọn thiếp phải nhờ đến gia nhân người ở trong phủ giúp chàng địt vợ chàng đây này.”

“Đúng, phu quân ngài vô dụng thì để bọn họ hưởng dụng mấy cái lồn này vậy.”

“Phu quân, thiếp yêu ngài, nhưng thiếp yêu mấy con cặc này hơn.”

Ba nàng thi nhau hướng Võ quốc công mà sỉ vả, bọn gia nô cũng khinh bỉ mà nắc vào lồn ba vị phu nhân mãnh liệt hơn.

Gần sáng, bọn họ bế lấy ba nàng dạng háng trước mặt Võ quốc công, cơ thể cả ba như mới lấy ra từ cái thùng tinh trùng nào đó, chất dịch trắng đục phủ khắp cơ thể, từ lỗ lồn, lỗ đít, miệng mũi trào ra tinh dịch rơi vãi xuống mặt ông già nằm bất lực bên dưới, Võ Kiến Bàn sốc đến trợn mắt bất tỉnh.

Sáng sớm, Võ Kiến Bàn tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ, vẫn nhớ như in hình ảnh kinh hoàng đêm qua, bên cạnh ông ta là bà vợ ba đang ngủ ngon lành, căn phòng sạch sẽ không hề có dấu hiệu gì.

Ông ta mở cửa ra bên ngoài, mọi thứ vẫn vậy, hạ nhân làm việc đi đi lại lại, mấy tên gia nô đêm qua đụ ba bà vợ vẫn bình thản, kẻ canh gác, kẻ làm vườn, tên làm bếp, tên chẻ củi, trong đình nghỉ mát, Trương phu nhân và bà vợ tư đang thêu khăn tay.

“Chậc, ta lại mơ bậy bạ rồi, sao mà các nàng có thể là người như thế chứ, già rồi, già thật rồi, mơ tào lao không thôi.” Ông ta lắc đầu quay đi chuẩn bị đi luyện binh. Trương phu nhân ngó lấy phu quân, mỉm cười ý nhị.

Chu Cương Liệt sau một đêm đầy hương diễm thoải mái về phòng ngủ một giấc ngon lành.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300