Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 155
Phần 155: Hoàng Hậu lộ hàng

Buổi sáng, Chu Cương Liệt ngồi kiểm tra Thiên Địa Đan Lô, hắn đang tìm phương pháp thẩm mỹ nhan sắc cho Phan Miểu Miểu, cô gái này thân hình thì rất đẹp nhưng khuôn mặt lại thường thường, là lô đỉnh song tu mà thiếu thẫm mỹ thì không được.

Hắn đã thử cho nàng ăn Dương căn đan, nhưng loại đan dược này chỉ giúp gia tăng tuổi thọ, cải lão hoàn đồng, khiến nàng ta trẻ ra một chút, da thịt cũng trắng trẻo hơn nhưng về phần cải tạo nhan sắc thì không thể.

Tìm tòi một hơi hắn cuối cùng cũng xác định được một phương pháp, một loại đan dược tên là Chỉnh Nhan đan, đây là đan dược đến từ nền văn minh phát triển, chỉ cần ăn một viên, lại bôi một lớp dầu đặc chế lên mặt, lúc này các cơ khuôn mặt sẽ trở nên như đất sét dễ dàng nhào nặn chỉnh sửa tùy ý.

Đặc biệt cần chú ý là thời gian chỉnh sửa chỉ có nửa canh giờ trước khi nó trở về như cũ, và mỗi người chỉ có thể sử dụng một lần, nếu nặn khuôn mặt bị xấu hay lỗi thì ráng mà chịu.

Chu Cương Liệt rất tự tin vào tay nghề của mình, dược liệu cần thiết để luyện đan và bào chế dầu bôi cũng rất dễ kiếm, chỉ cần đi đến dược phường chuyên bán các loại linh thảo là có thể mua.

Hắn dẫn theo Phan Miểu Miểu, Mạt Ly và Tiểu Điệp cùng đi, hôm nay là ngày Hoàng Hậu phát chẩn cứu dân, phải đi xem thử sau đó mua dược liệu sau.

Phía Tây ngoại thành hôm nay người đến đông nghẹt, quân sĩ đi lại giữ trật tự, những người nghèo khổ ăn mặc rách rưới, người ốm nhom, kẻ bệnh tật, người già đến trẻ con, kẻ còn chống gậy đi được đến bị liệt bò lết dưới đất.

Mọi người tuy đi nhận bố thí nhưng không hề chen chúc xô đẩy hay la ó chửi rủa, tất cả đều trật tự xếp thành từng hàng chờ đến lượt mình, nhiều lần nhận phát chẩn Hoàng Hậu đã tập cho họ thói quen văn minh đáng khen.

Quảng trường này được Thiên tử ra lệnh xây riêng cho việc phân phát cứu trợ người nghèo, rất rộng lớn, dân nghèo trước đó mấy hôm đã được các quan hộ tịch lên danh sách và phát cho thẻ gỗ, ai có thẻ gỗ mới được vào xếp hàng chờ nhận cứu trợ.

Tại một lầu cao có tầm nhìn cực tốt, Chu Cương Liệt đặt một bàn cạnh cửa sổ, gọi đồ ăn cho chúng nữ dùng, bản thân hắn ngó xuống quan sát bên dưới.

Đúng giờ, một cỗ xe bốn ngựa kéo đi tới dưới đài, quân sĩ tháp tùng hai bên chỉnh tề, màn xe mở ra, hai nữ tử ăn mặc kiểu cung nữ dìu một người bước ra.

Khoảnh khắc nàng xuất hiện, dân chúng và các quan lại ở đây đồng loạt quỳ xuống, bái kiến theo đúng lễ nghi, đặc biệt là tầng lớp dân đen quỳ sát đất.

Nữ nhân này tóc dài búi sau đầu, cài trâm vàng khắc hình phượng, mặt nàng được che bởi một mảnh lụa, nàng không mặc áo phượng sặc sỡ như các hoàng hậu khác, vì đi cứu tế dân nên chỉ mặc bộ váy áo trắng tinh kín kẽ.

Vẻ đẹp của nàng phải nói là mị quốc khuynh thành, đôi mắt phượng thanh lệ, lông mi cong vút, vẻ thành thục tuyệt mỹ, vì là người chủ quản hậu cung, dưới một người trên vạn người nên từ ánh mắt nàng toát ra thần thái của bậc mẫu nghi thiên hạ khiến người dưới bất giác phục tùng.

Thân hình đẫy đà, từng đường nét cơ thể hết sức mị hoặc sau lớp váy áo dày. Bộ ngực bạo mãn, cặp mông tròn căng, làn da hồng hào tú lệ, nàng như một quả đào chín mọng mà ai cũng muốn hái.

Nàng mỉm cười đưa tay cho mọi người đứng dậy, sau đó tuyên bố bắt đầu buổi phát chẩn hôm nay. Chu Cương Liệt ngồi bên trên nhìn mà thèm thuồng, ái chà chà, Hoàng Hậu này thật không tệ, rất hợp thẩm mỹ của ta. Hắn âm thầm cười gian xảo.

Người nghèo tới đây khoảng trên dưới năm nghìn người, được xếp thành mười hàng, mỗi hàng đều có hai quân sĩ và một viên quan phụ trách, từng người bước lên sẽ nhận được một ít tiền, lương thực và quần áo được gói thành những túi nhỏ.

Hoàng Hậu tự mình đảm đương việc phân phát cho một hàng ở giữa, những người dân nghèo được chính tay Hoàng Hậu bố thí rất lấy làm vinh dự cảm ơn rối rít.

Chu Cương Liệt nhìn bộ váy áo của Hoàng Hậu đang mặc, bỗng hắn nghĩ ra một chủ ý. Nàng mặc đồ rất cẩn thận, bên dưới lớp váy mỏng là quần dài, sau quần dài là quần bảo hộ tới đầu gối, sau quần bảo hộ mới là quần lót. Bên cạnh hộ vệ cho Hoàng Hậu còn có hai tên hóa Thần, xung quanh có một đám tu sĩ chia nhau canh gác sợ nàng gặp bất trắc.

Hắn phất tay dùng huyễn thuật Man Thiên Quá Hải tạo ảo cảnh che mắt. Sau đó dùng môn bí thuật mà hắn nhận được không lâu trước đó, Vô Ảnh thủ. Hắn âm thầm để bàn tay vô hình tiến tới gần Hoàng Hậu, sau đó xuyên qua lớp váy ngoài mà chạm vào quần dài bên trong của nàng.

Chỉ hai giây sau, trên tay hắn đã cầm cái quần lụa màu trắng, chất vải khá là mềm và mát, đây là loại vải đắt tiền chỉ hoàng thất mới xài được.

Hoàng Hậu dưới kia vẫn không hề hay biết nàng bị mất quần dài bên trong, vẫn mỉm cười hiền lành trao từng phần quà cho dân chúng. Hắn lại chạm lần nữa lấy đi cái quần bảo hộ.

Chu Cương Liệt lại tiếp tục dùng Vô Ảnh thủ tiếp cận nàng, chạm vào cái quần lót, ngay lập tức trên tay hắn đã nắm miếng vải nhỏ xinh. Quần lót màu đỏ, thêu chim phượng, kiểu dáng khá là bảo thủ. Sợ nàng cảm giác được nên hắn cũng dùng huyễn thuật ngụy tạo khiến nàng vẫn cảm nhận mình mặc quần đầy đủ.

Hoàng Hậu vẫn không mảy may hay biết rằng dưới lớp váy nàng đã hoàn toàn trần truồng. Và cái gì đến phải đến, vì đã mặc lớp quần dài lụa bên trong nên lớp váy bên ngoài của nàng hơi mỏng, bản thân nàng thì rất tự tin với cách ăn mặc của mình, bảo đảm sẽ không bao giờ hớ hênh.

Vị trí của nàng đứng ở trên cao, ánh nắng sáng từ phía sau chiếu qua lớp váy mỏng khiến các đường nét phần thân dưới của nàng hoàn toàn bại lộ ra trước ánh mắt mấy nghìn người ở dưới. Chu Cương Liệt đã dùng huyễn thuật che mắt những quan lại và tu sĩ bảo vệ xung quanh, chỉ có các binh sĩ và dân chúng nhìn thấy.

Xuyên thấu qua lớp vải mỏng, ánh nắng khắc họa rõ nét cặp chân dài miên mang của nàng, hai đùi ngọc đẹp không tì vết. Váy đã mỏng lại còn màu trắng, mà mu lồn của Hoàng Hậu thì lông đen khá là rậm rạp, dân chúng bên dưới nhìn rất rõ cái gò mu đen tuyền của nàng in hằn trên lớp váy.

Đám khổ dân bên dưới trố mắt ra, trời ơi, họ đang nhìn thấy cái gì? Hoàng Hậu đang hớ hênh lộ cả mu lồn ngay trước mắt họ, phụ nữ thì chỉ xấu hổ nhận đồ rời đi, đám đàn ông thì nuốt nước bọt thèm thuồng.

Mấy tên binh sĩ gác bên dưới cũng được dịp no mắt, vợ của Vua lòi lồn giữa chốn đông người ai không xem chính là dại. Cả đám chỉ dám xem cho no mắt rồi nhận đồ rời đi, không ai dám nói một tiếng nào, cũng không ai nhắc nhở nàng đang lộ hàng.

Mấy tên dân nghèo bước lên nhận quà từ tay nàng mà mặt thì cứ cúi xuống nhìn thật kỹ cái lồn của nàng, có tên còn giả vờ kích động biết ơn quỳ xuống bái lạy để nhìn cho rõ hơn, từ bên dưới nhìn lên có thể thấy rõ cái mép lồn của nàng ẩn hiện sau lớp vải mỏng.

Chu Cương Liệt bên trên âm thầm cười đê tiện, đám tu sĩ bảo vệ, đám quan lại nhiều chuyện và mấy cung nữ đều bị che mắt, họ vẫn thấy Hoàng Hậu trang phục kín đáo bình thường, còn về biểu hiện của đám dân đen thì không ai cần để ý, nhận quà của Hoàng Hậu xong biết ơn đó là bình thường.

Cuộc phát chẩn tiến hành đến tận trưa mới hết, dân nghèo sau khi nhận quà vẫn cố nán lại để nhìn lồn Hoàng Hậu, không ai bảo ai, không ai dám bàn luận, chỉ tự mình xem cho bổ mắt. Đâu phải lúc nào cũng có dịp ngắm nhìn vợ của Thiên tử lộ hàng như thế này đâu.

Khi đã phân phát xong xuôi, nàng đứng lên bục nói mấy lời yêu thương dành cho dân, hẹn mọi người tháng sau lại tới, một luồng gió nhẹ thổi qua khiến váy mỏng của nàng bay lên, đám cung nữ vội giữ lại giúp nàng, Hoàng Hậu cũng không để ý, dù sao bên trong nàng có mặc quần lụa dày, có gió thổi cũng đâu ai thấy gì.

Nhưng nàng đâu ngờ, chính cơn gió quái ác lúc nãy đã khiến mu lồn rậm lông của nàng hoàn toàn lộ trước mặt những người dân nghèo bên dưới, hoàn toàn không che chắn, Hoàng Hậu đã ở truồng không hề che đậy để họ nhìn chỗ kín đáo, đám dân đen nhất là mấy tên đứng hàng đầu nhìn rõ nhất hoàn toàn mê mẩn.

Rồi cả đám cùng hoan hô vỗ tay liên hồi, khen ngợi công đức của Thiên tử và Hoàng Hậu, trong lòng thầm cảm ơn Hoàng Hậu đã không mặc quần đưa lồn ra cho mình mở mang tầm mắt.

Hoàng Hậu gật gù hài lòng trước phản ứng của nhân dân, quốc vận lần này sẽ nhận được kha khá nha. Nàng lên xe trở về cung, Chu Cương Liệt âm thầm sử dụng Vô Ảnh thủ trả lại ba lớp quần vào chỗ cũ, bí thuật này ngoài chôm đồ thì còn có thể trả đồ rất hữu ích. Nếu để Hoàng Hậu về cung biết mình ở truồng cho đám dân đen xem thì tháng sau nàng không dám ra ngoài nữa mất.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300