Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 283
Phần 283: Kẻ thù trong mộng cảnh

Đêm nay Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai cùng có chung một giấc mơ, không, phải nói là cơn ác mộng tồi tệ mà các nàng rất muốn quên lãng đi vĩnh viễn.

Lâm Phàm tay trái nắm lấy tay Nhược Giai, tay phải dắt Nhược Hy, ba người cùng nhau đi dạo trên một bờ biển với cát vàng dưới chân, từng tán dừa xanh rì rào gió mát, phía xa xa là từng cơn sóng vỗ vào bờ cát, hoàng hôn sắp khuất bóng sau đường chân trời.

Phong cảnh thật lãng mạn nên thơ, đi dạo xong ba người ngồi trên bãi cát, hai nàng dựa vào hai bên vai của Lâm Phàm, hắn đưa tay ôm lấy hai vòng eo thon thả.

“Nhược Giai, ta yêu muội.” Lâm Phàm quay sang nhìn thiếu nữ áo xanh đầy say đắm, sau đó kề sát đầu hôn lên đôi môi dịu ngọt của nàng.

“Nhược Hy, ta không thể sống thiếu nàng.” Hắn làm điều tương tự với mỹ nhân áo vàng, hai người mút lấy môi nhau đắm đuối.

Các nàng không cần gì hơn, chỉ cần mãi mãi hạnh phúc ở bên nhau như vậy là tốt rồi. Đúng là giấc mơ màu hồng của nữ nhân, luôn đẹp đẽ và đầy thơ mộng như vậy.

Nhưng lúc này, khi hoàng hôn vừa khuất bóng thì bỗng bầu trời nổi mây đen, phong cảnh yên bình tiêu tan, một lồng sáng đỏ bao phủ khắp hòn đảo của ba người.

“Haha, các ngươi có vẻ hạnh phúc quá nhỉ, nhưng ngày tháng êm đềm của các ngươi chấm dứt rồi.” Một tiếng cười ngạo mạn vang lên, Lâm Phàm cùng hai nữ nhân quay lại nhíu mày.

“Là các ngươi, chán sống rồi hả?” Lãnh Nhược Hy nghiến răng tức tối, quang cảnh lãng mạn của nàng cùng Lâm Phàm đã bị phá hỏng bởi sự xuất hiện của lũ sâu bọ này.

Đối diện đứng tổng cộng bảy tên nam nhân chia làm hai nhóm. Một bên là ba thế hệ Lăng gia ở Vân Lăng thành mấy tháng trước Lâm Phàm cùng Lãnh Nhược Hy từng đối mặt, Lăng Quan, Lăng Phục và Lăng Bưu. Bên còn lại là bốn tên hèn mọn buổi chiều vừa đụng độ, Nam Cung Hải và ba tên đệ tử khác của Tiềm Long Các.

Chúng nở nụ cười đầy gian xảo, ánh mắt không thèm che đậy sự thèm muốn nhìn vào thân thể của hai mỹ nhân.

“Nam Cung Hải, ngươi to gan dám quấy rầy ta và Lâm Phàm ca ca hàn huyên, có tin hay không ta khiến Nam Cung gia ngươi tuyệt tự.” Bắc Cung Nhược Giai vẻ mặt lạnh lẽo, mắt nàng khóa chặt tên thiếu gia bộ dáng xảo quyệt kia.

“Ba tên họ Lăng các ngươi còn dám xuất hiện trước mắt ta sao? Có tin hay không ta giết các ngươi tại đây mà Thanh Vân Cung không dám nói gì.” Lãnh Nhược Hy cũng giận dữ không kém.

“Ôi, ta sợ quá cơ, giỏi thì ngươi làm thử ta xem.” Nam Cung Hải bộ dáng chế giễu lè lưỡi.

“Haha, thời thế đã khác, hôm này hai nữ nhân các ngươi đừng mong thoát khỏi tay chúng ta.” Lăng Bưu khuôn mặt hèn mọn chống nạnh cười to.

Lãnh Nhược Hy sát ý nổi lên, nàng là muội muội của Lãnh Trường Phong, một trong các kiêu hùng đứng đầu Tây Hải, hôm nay lại bị một đám yếu ớt hèn mọn giễu cợt.

“Muốn chết.” Nàng quát to, định vận chân khí Ngũ Hành tuông ra uy áp chấn nát bọn khốn này thành tương.

Nhưng vài giây sau cũng không có chuyện gì xảy ra, Lãnh Nhược Hy tái mặt, nhìn quanh quất, một cỗ bất an dần lớn mạnh trong lòng.

“Sao thế này, chân khí của ta không sử dụng được, cả thần thức và đan điền đều bị khóa chặt rồi.” Nàng cố gắng vận dụng lực lượng bản thân, nhưng không có động tĩnh gì, nàng cảm giác như mình đã trở thành một người phàm không còn pháp lực nữa.

“Chân khí, đan điền của ta cũng vậy, sao có thể…” Bắc Cung Nhược Giai thử dùng pháp thuật cũng không có phản ứng.

Lâm Phàm lúc này mới nhận ra nguy cơ lớn, hắn điên cuồng điều động lực lượng, câu thông với cả Chân Hoàng trong nhẫn nhưng dường như bản thân đã mất hết liên hệ với chân khí.

Ba người bọn họ đã hoàn toàn bị phong ấn tu vi, trở thành một cái phàm nhân.

“Haha, Lãnh Nhược Hy, ngươi tưởng ta ngu ngốc để ngươi đắc thủ như lần trước sao? Xem ai ở trên kia đi.” Nam Cung Hải há to miệng cười nắc nẻ chỉ tay lên trời.

Phía trên cao, lão già Nam Cung Vẫn các chủ Tiềm Long Các chắp tay sau lưng từ từ hạ xuống, vẻ mặt ngoài ngoan độc lại mang theo sự chế nhạo.

“Vùng không gian này đã bị lão phu phong tỏa, tu vi của các ngươi cũng là ta dùng bí pháp phong ấn, các ngươi giờ đã là cá thịt nằm trên thớt, còn không mau chịu thua đi.”

Câu nói của Nam Cung Vẫn như sét đánh bên tai, ba người vẻ mặt hết sức lo lắng, Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai vô thức lùi về phía sau lưng Lâm Phàm, hắn là nam nhân, lại là tình lang của họ nên trong lúc yếu đuối nhất hai nàng xem hắn như điểm tựa.

Lâm Phàm cũng rất đủ bản lĩnh nam tử, hắn đưa tay che chắn cho hai cô người yêu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm mấy tên bại hoại phía trước đầy đề phòng.

“Haha, đã bị phong ấn tu vi, ngươi bây giờ khác gì một phàm nhân, để xem ngươi còn huênh hoang được nữa hay không.” Nam Cung Hải cười lớn vung chưởng nhào tới.

Lâm Phàm vận dụng lực lượng nhục thân vào nắm đấm muốn cản phá, nhưng làm sao có thể chống lại được chân khí của tu sĩ, chỉ một pha đối chưởng Lâm Phàm đã bị đánh bay ngược đập vào gốc dừa gần đó, miệng thổ huyết.

“Đây là trả đũa cho việc ngươi dám ra tay với ta.” Nam Cung Hải nhe răng tự đắc.

“Lâm Phàm…”

“Lâm ca ca…”

Hai nữ nhân hốt hoảng nhào đến, ánh mắt đầy lo lắng và tuyệt vọng ôm lấy thân thể thiếu niên. Nhưng rất nhanh tên Lăng Phục đã xuất hiện sau lưng nắm lấy cổ tay Lãnh Nhược Hy kéo ra, bên kia Nam Cung Hải cũng làm điều tương tự với Bắc Cung Nhược Giai.

“Mau thả ta ra, lũ khốn khiếp hèn hạ, nếu để phụ thân ta biết, các ngươi sẽ chết không có chỗ chôn.”

“Buông tay, tên sâu mọt, sao ngươi dám đụng vào người ta, để ta thoát được thì ta thề sẽ khiến toàn bộ Lăng gia của các ngươi diệt môn sạch sẽ.”

Hai nàng yếu thế bị chế trụ nhưng miệng vẫn cứng rắn mắng chửi đe dọa.

“Hừm, hai con tiện nhân vẫn còn cứng miệng gớm, để chúng ta thu phục các ngươi thành đồ chơi dưới háng rồi xem Ngũ Hành Đảo và Cổ Đảo có dám manh động hay không.” Nam Cung Vẫn búng tay đám người hiểu ý gật đầu.

“Tên tiểu tử nhà ngươi dám phế đan điền ta, hôm nay ta phải để ngươi tận mắt chứng kiến hai người con gái mà ngươi yêu thương bị chúng ta làm nhục như thế nào.” Lăng Bưu tiến tới đạp lên đầu Lâm Phàm đầy miệt thị đắc ý.

Lãnh Nhược Hy đang cố sức vùng vẫy muốn thoát, tên Lăng Phục nắm lấy hai tay nàng đưa lên cao, tay còn lại nắm lấy phần vạt áo.

“Địa Tiên thì sao, em gái Lãnh Trường Phong thì thế nào, khi không thể sử dụng pháp lực thì ngươi cũng chỉ là một con đàn bà.”

Xoẹt… Âm thanh khô khốc vang lên, tên trung niên kia nở nụ cười đồi bại thẳng thừng xé toang áo của Lãnh Nhược Hy ra, cả áo khoác ngoài, áo trong lẫn yếm trắng đều bị lực đạo Tán Tiên của hắn chấn nát. Nửa thân trên của nàng lõa lồ bại lộ trước mấy đôi mắt như sói đói.

“Không… Huhu…” Lãnh Nhược Hy hét to, hai dòng lệ tuông rơi, nàng vừa tủi nhục vừa đau đớn tột độ, sao nàng lại gặp phải tình cảnh trớ trêu đến vậy.

Bên kia, Bắc Cung Nhược Giai cũng la hét vùng vẫy loạn xạ, nhưng kết cục vẫn là bị Nam Cung Hải và ba tên đệ tử Tiềm Long Các xé toạc hết váy áo, cả quần dài và quần lót đều không còn.

Thân thể thiếu nữ trắng ngần, da thịt thơm lừng, cặp vú rất vừa tay, vòng eo thon thả, cặp mông nảy nở và cái mu lồn với nhúm lông tơ mượt mà toàn bộ bị mấy tên đáng hận này thấy hết.

“Oà, quả nhiên là mỹ nhân tuyệt diễm nha, xem vú kìa, lồn kìa, đúng là vưu vật hảo hạng.” Tên béo híp mắt thèm chảy dãi.

Lâm Phàm bị Lăng Bưu đạp lên đầu, cơ thể hắn ăn một đòn của Nam Cung Hải đã bất lực không còn sức gượng dậy nữa, chỉ đành đưa đôi mắt bất lực nhìn hai người mình yêu bị bọn chúng giở trò đồi bại, miệng vẫn thều thào gọi tên hai nàng.

“Hé hé, Lâm Phàm, ngươi thích anh hùng cứu mỹ nhân phải không, để xem bây giờ ta chơi nát hai cái lồn của chúng xem ngươi cứu kiểu gì.” Lăng Bưu đạp thêm một cái rồi chạy đến chỗ phụ thân mình.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300