Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 233
Phần 233: Dâm nữ trong miếu hoang

Hai ngày kế tiếp, Chu Cương Liệt kết hợp việc song tu và hỗ trợ Tần Mộ Uyển hấp thu tiên linh thạch, sau khi được ăn dương căn đan, nhan sắc nàng càng được xinh đẹp hoàn hảo hơn.

Cô nàng tiên tử đắm chìm trong nhục dục, thân thể dần nhạy cảm hơn, nàng liên tục bị hắn đem đi dạy dỗ điều giáo.

Hắn bế nàng trong tư thế dạng háng khoe hết vú lồn bay tà tà trên không trung đi khắp Ung Thành, giữa chợ phiên dân chúng tụ tập hắn thọc tay vọc cho lồn nàng cuồng phún ra dâm thủy như mưa rơi xuống đầu phàm dân ở dưới.

“Mọi người, thiếp thân là Tần Mộ Uyển, cung chủ của Huyền Nữ Cung, là Linh Hạc Tiên Tử mà mọi người hay nhắc tới, nhưng thiếp cũng là con dâm nữ nứng lồn, thích khoe thân trước đám đông, thích mọi người ngắm nhìn cái lồn đĩ dâm này, mọi người hãy nhìn đi, thiếp nứng lắm rồi, thiếp ra đây, con đĩ ra đây… aaaa…”

Theo sự huấn luyện của hắn, hôm nay nàng đã có thể mạnh dạn đứng giữa chợ tự vọc lồn rồi bắn cả dâm thủy lẫn nước đái ra, một lão già gù lưng xấu xí vô tình đi ngang thế là tai bay vạ gió số nước lồn kia phun hết vào mặt gã.

Điểm dâm dục đã đạt 98, còn hai số nữa là đủ đầy, nàng cũng đã sẵn sàng cho việc đột phá, nhưng Chu Cương Liệt quyết định để ngày mai, tối nay phải làm cho nàng triệt để đủ điểm.

Đêm khuya, trong xóm lao động nghèo nằm ở góc Ung Thành, bốn gã ăn mày quần áo rách rưới bẩn thỉu dìu dắt nhau đi vào cái miếu hoang.

Họ gom những thứ xin được cùng những thức ăn thừa góp nhặt lại rồi chia nhau ăn, ở đâu cũng có giai cấp cùng khổ bần dân như này, không phải kinh đô thì ai cũng giàu có.

Đối với dân nghèo như họ chỉ cầu được ăn no là đủ, họ cũng muốn đến Huyền Nữ Cung trong vương cung để một lần thắp hương cầu xin tiên nhân giúp mình thoát nghèo, nhưng những kẻ bần khổ nghèo nàn như họ không có tư cách đó.

Đang lúc cả đám vừa ăn xong đang nằm chuẩn bị nghỉ ngơi lấy sức cho ngày mai tiếp tục bươn chải mưu sinh thì từ ngoài miếu một bóng hình lầm lũi đi vào.

Bốn tên mắt mở to đăm đăm nhìn nàng, có tên ngồi bật dậy quan sát cho kỹ, nữ nhân thân mặc một bộ đồ chắp vá rách rưới có chỗ còn lộ cả da thịt, tóc tai hơi rối bời, khuôn mặt lấm lem tội nghiệp, nhưng tất cả điều đó đều không thể nào che giấu hết trương dung nhan tuyệt sắc.

Đôi mắt hạnh thâm thúy như hút hồn người ta, mũi cao, môi dày đỏ mọng, làn da trắng mịn, dáng người sau bộ đồ rách rưới lồ lộ đường cong tinh xảo.

“Các đại thúc có thể cho tiểu nữ tá túc ở đây một đêm được không?” Nàng mở miệng thơm, lời nói như oanh vàng khiến bốn gã ăn mày mê mẩn.

“Được được, cô nương mời vào đây cùng sưởi ấm.” Lão già đầu hói da dẻ nhăn nhúm run run nói, nàng này không ai khác chính là Tần Mộ Uyển.

Tối nay chủ nhân nói sẽ đem nàng ra ngoài chơi cho tận hứng để mai đột phá Địa Tiên, không ngờ đến đây hắn lại nghĩ ra trò kỳ cục bắt nàng làm theo, nàng tuy ngoài mặt phụng phịu như bị ép uổng nhưng nội tâm lại hồi hộp lạ thường chấp nhận trò chơi của hắn.

Với bộ quần áo nghèo nàn hắn đưa, nàng vào vai một cô gái đói rách tội nghiệp đi vào trong miếu, ung dung ngồi xuống đống lửa bên cạnh bốn gã đàn ông vô gia cư.

Mắt họ vẫn không rời khỏi khuôn mặt đẹp và thân hình bốc lửa của nàng, có tên âm thầm nuốt nước bọt, cổ áo hơi rộng khiến cái khe vú thấp thoáng làm người ta muốn chìm vào, bên phía ngực phải bị rách chưa vá lại khiến vùng da thịt đẫy đà nơi đó lồ lộ.

“Cô nương là ai, từ đâu đến đây?” Lão già lưng gù chép chép miệng hỏi. Tần Mộ Uyển nhận ra kẻ này, đây là tên hôm trước bị nàng vọc lồn phun nước lên mặt, không ngờ lại gặp được ở đây.

“Tiểu nữ số khổ vì chiến loạn liên miên bên ngoài mà lưu lạc đến đây, người nhà đã thất lạc hết, thiếp thân may mắn theo một đoàn buôn vào được Ung Thành, nhưng ông chủ của đoàn buôn đó lại muốn cưỡng đoạt thiếp nên tôi mới trốn đi, vô tình đi ngang qua đây.” Nàng thể hiện bộ dáng cực kỳ tội nghiệp, Chu Cương Liệt ẩn thân ngồi trên cao quan sát cũng gật gù, nàng này có năng khiếu diễn xuất thật.

Nghe mỹ nhân kể hoàn cảnh, giọng điệu đáng thương làm bốn tên cũng mủi lòng chúa xót, họ cũng là nạn dân vì tránh chiến loạn mới đến đây, thật là đồng cảm.

Tần Mộ Uyển lúc này ngồi đối diện với bốn người kia, nàng với tay lấy thêm củi bỏ vào đống lửa, chiếc váy vải thô nàng mặc có một chỗ rách khá rộng nhưng nãy giờ bị nàng che khuất không ai thấy, giờ theo động tác nhón mông lên khiến chỗ rách thoáng lộ ra.

Người trẻ nhất trong bốn tên là một gã tầm hơn ba chục, bị chột một con mắt, nhưng con mắt còn lại thì tinh tường vô cùng, hắn lia qua nhìn rõ ràng dưới phần rách kia là cả mảng mông trắng tinh khôi không có mặc gì bên trong cả, thậm chí còn có thể thấy một chút lông đen rậm.

Tên mắt chột hơi thở gấp gáp không nhịn nổi, hắn là người trẻ nhất, nhu cầu tình dục cũng cao nhất, đói khát lâu ngày không được gần phụ nữ, nay có con hàng ngon như thế này dâng tận miệng không ăn thì là đồ ngu.

Hắn chồm người tới nắm lấy cổ tay đè Tần Mộ Uyển xuống đất, với thần thức sắp đột phá Địa Tiên nàng dễ dàng né đi thậm chí chỉ cần vung một tát là tên kia tan xác, nhưng đã đóng vai nữ nhân yếu đuối nên nàng cứ thuận thế ngã ra sau.

“Á, ngươi muốn làm gì? Buông ta ra, hỗn đản, không, bỏ ta ra…” nàng thất thanh kêu lên, vùng vẫy dữ dội.

“Lão Bát ngươi làm gì thế?” Tên trung niên bị què giò ngỡ ngàng hỏi, hai lão già còn lại cũng cùng thắc mắc, dù nữ nhân này đẹp tuyệt nhưng họ cũng không dám làm càn, lỡ quan quân bắt được đang cưỡng bức dân nữ thì xác định đóng hòm.

“Hừm, mấy lão già nhát chết, đây cũng chỉ là một con dâm phụ thôi, có gì không dám, mau nhìn đi nè.” Tên chột mắt dùng một tay cầm lấy hai cổ tay của Tần Mộ Uyển nâng lên cao, chân hắn quặp vào đùi nàng kéo dạng ra.

“Không… huhu… thả ta ra, ai cứu tôi với…” nàng cố sức vừa la hét giãy giụa nhưng ” thân nữ nhân yếu đuối” không thể chống lại sức đàn ông.

Trong tư thế cực kỳ bất nhã, hắn đưa tay còn lại kéo váy nàng lên, ba tên kia trố mắt ra mà nhìn không dời, bên dưới váy hoàn toàn không có mảnh vải nào, nàng hoàn toàn trần truồng, cặp đùi trắng nõn thon dài, cái mu lồn cao ngất với đùm lông rậm phủ lên chạy dọc ra sau, mép lồn vẫn hồng hào với khe dọc đang rỉ rả nước chảy, cặp mông thịt đàn hồi mắn đẻ.

“Con mẹ nó nữ nhân này không có mặc quần trong.”

“Trời ơi bao nhiêu năm rồi ta chưa thấy được cái lồn nữ nhân rồi.”

“Lão Bát làm tốt lắm, đây đúng là một con đãng phụ dâm dật, đi ra ngoài lại không mặc quần lót, muốn câu dẫn đàn ông đây mà.”

Ba người vừa chăm chú nhìn ngó cái mu lồn, nuốt nước bọt ừng ực mà đánh giá.

“Mau đến giúp ta chế trụ ả đàn bà này, hôm nay chúng ta phải chơi gái, ta nhịn lâu lắm rồi.” Gã chột tên Lão Bát kia hướng đồng bọn kêu gọi, ba tên kia không còn ngại ngần gì nhào tới.

Tần Mộ Uyển đáng thương bị chúng vây vào giữa, kẻ cầm tay, kẻ cầm chân, tên khác bắt đầu lột đồ nàng.

“Đừng, van xin các người, ta không muốn, cứu với, ai cứu tôi với, bớ người ta… huhu.” Chu Cương Liệt nhìn biểu hiện giả vờ yếu đuối bất lực của nàng mà phì cười, vị tiên tử này đóng kịch quá xuất sắc rồi.

Tần Mộ Uyển lần đầu bị nam nhân không phải chủ nhân đụng chạm hơi nổi da gà, nhưng điểm của nàng đã đủ để chấp nhận mọi chuyện rồi, vẫn theo kịch bản để bốn tên ăn mày ra tay.

Áo váy của nàng nhanh chóng bị lột ra, cơ thể trần truồng trắng tươi không có chỗ nào để chê, bốn tên ác ôn nước dãi chảy ròng ròng thèm thuồng.

Chúng cũng nhanh chóng cởi quần ra, bốn con cặc kích cỡ khác nhau lộ diện, mấy gã này tuy sống kham khổ nhưng cặc ai nấy đều rất được, không bằng Chu Cương Liệt nhưng đã là khá lớn so với nam nhân bình thường, có cái cong cong, đầu rùa bự chà bá, có cái dài thòn, có cái tuy ngắn nhưng lại to cứng ngắc.

Tên chột mắt không thèm nể nang vục mặt vào mu lồn nàng mà bú, lão già đầu hói liếm núm vú ngậm vào, gã trung niên lấy tay nàng cầm vào cặc mình sục, riêng lão già lưng gù thì kề cái miệng hôi hám vào hôn lên bờ môi nàng, lưỡi hắn luồn vào miệng nàng mà nút.

Sau đó hắn dí con cặc tới, nó tanh hôi bẩn thỉu lâu ngày chưa tắm khiến ở đầu nấm dính đầy bợn vàng kinh tởm, nếu là trước đây Tần Mộ Uyển chắc sẽ giết ngay kẻ bất kính dám chìa cặc tởm lợm vào người mình, nhưng giờ thì khác.

Mùi hôi hám đó xộc vào mũi làm nàng mê mẩn, miệng há ra bất chấp ngậm lấy, lưỡi đảo liên hồi cố làm sạch con cặc cho lão già gù.

“Haha, đúng là con đĩ dâm cố tỏ ra đáng thương, nó đang ăn cặc tao nè tụi bây.”

“Lão gù, để tôi đến nữa.” Gã trung niên rút cặc khỏi tay nàng dí vào miệng.

Tần Mộ Uyển hai tay cầm lấy hai con cặc sau đó lần lượt thưởng thức, hết bú bên này lại liếm bên kia, ăn hết những thứ tạp chất bẩn thỉu dính trên hai cái dương vật.

Khuôn mặt nàng dại ra, dưới cái lồn bị tên chột mắt kia ra sức bú liếm, hắn cắn lấy hột le, húp vào bao nhiêu dâm thủy của nàng, cặp vú thì bị tên đầu hói nhào nhặn, vặn xoắn lấy đầu ti làm nàng ư ử rên rỉ.

“A… đúng… thiếp thân rất nứng, thiếp thân ra đường chính là để tìm cặc đàn ông xa lạ để thỏa mãn cái lồn dâm tiện này, các vị, hãy giúp thiếp, chơi thiếp đi, dùng những con cặc đó địt nát cái lỗ lồn của thiếp đi, thiếp là con chó cái thèm được đụ.”

Giọng nói dâm đãng kèm bộ mặt đĩ thoã khiến bốn tên đàn ông phấn khích vô cùng. Không còn nhịn được nữa, họ bắt đầu đè nàng xuống chuẩn bị cho cuộc hoan lạc tập thể.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300