Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 273
Phần 273: Thôn làng hoang dâm

Ở trước cửa nhà chính, Trần Thục thấy hai người đang đứng, nàng mỉm cười đi tới hòa ái nắm tay vui vẻ.

“Kiều Trinh tỷ đến đây từ khi nào?”

“Chào Trần Thục muội, ta cũng vừa đến, à, nữ nhân bên trong là ai vậy?”

“À, cũng như chúng ta, cô ta là tình nô của chủ nhân, cơ mà tình huống có vẻ hơi đặc biệt, để muội kể cho tỷ nghe.”

Hai cô gái này không ai khác chính là Kiều Trinh và Vân Nhi, cựu Vương Phi và Công Chúa của Vân Lạc quốc. Lúc Chu Cương Liệt rời khỏi quốc gia này đã từng dặn nàng chiếu cố cho thôn Hoang Lĩnh bên trong núi, Kiều Trinh không quên, ít lâu sau đã cùng Vân Nhi tìm đến đây.

Lúc vừa quan sát tình huống trong thôn hai nàng đã kinh ngạc và mừng rỡ vô cùng, đây đúng là thiên đường của tình dục, dân nơi đây xem chuyện sắc dục là truyền thống, họ tôn thờ việc nam nữ hoan lạc.

Hai mẹ con Kiều Trinh tìm đến mẹ con Trần Thục, lúc đầu còn hơi xa lạ, nhưng rồi khi nhắc đến Chu Cương Liệt thì các nàng lại nhanh chóng thành tỷ muội tốt.

Kể từ đó Kiều Trinh và Vân Nhi thường xuyên đến đây, họ mang cho thôn dân những thứ mà trong chốn núi rừng không có như vải vóc, trang sức, cả hạt giống và lương thực.

Dân làng nghe hai nàng cũng là tình nô của vị Thượng tiên họ Chu kia lại còn là Vương phi và Công chúa Vân Lạc thì vui vẻ đón nhận. Hai mẹ con được chào đón bằng một bữa tiệc tình dục thỏa mãn tột đỉnh, các nàng lần lượt nếm trải những truyền thống tốt đẹp dâm dục của thôn.

Các nàng còn đem theo cả mẹ con Tố Vân, Tiểu Yên, Kiều Anh nương tử, Thiên Thành tiểu thư cùng đến thôn giao lưu, các nàng hết sức thỏa mãn, từ đó mỗi tháng đều sẽ đến thôn Hoang Lĩnh ở một tuần.

Ba ngày trước, thôn Hoang Lĩnh đón hai vị khách phương xa, là một cặp vợ chồng, không ai khác chính là Quan Tùng và Hồng Loan.

Cô vợ dâm đãng này sau khi từ biệt ở Tuyết Liên Cung đã cùng chồng mình dạo chơi ít ngày tại vài thôn trấn, nàng ta đi tới đâu thì kiếm nam tử cặc to để chơi ở đó.

Trong đầu Hồng Loan không thể quên chuyện Chu Cương Liệt từng nói có một thôn làng ở Vân Lạc quốc dành riêng cho tình dục, thế là chiều theo ý vợ, Quan Tùng một đường đi thẳng đến đây.

Khi nghe nói Hồng Loan là tình nô của Chu Cương Liệt, Trần Thục hết sức chào đón, lại nghe về sở thích kỳ lạ muốn nhìn vợ mình bị người lạ chơi của Quan Tùng nàng cười đầy ý nhị.

Hai người đem đến rất nhiều đan dược, có công hiệu tốt hơn dương căn quả gấp nửa phần. Họ chia nhau cho cả thôn uống, số còn dư để dành phần cho các nữ ở Vân Lạc quốc, vậy là tuổi thọ của cả thôn đã được kéo thêm mấy mươi năm.

Nghe Trần Thục kể về cặp vợ chồng kỳ khôi này, Kiều Trinh lại nhớ đến tên cựu quốc vương Phát Hạo vẫn còn bị giam trong ngục. Nàng cùng Vân Nhi và Phát Toản vẫn thường xuyên vào cho hắn xem cảnh vợ con mình bị chơi, đến nay Phát Hạo đã gần như mất hết sinh khí, mỗi lần nhìn hai mẹ con bị em trai mình địt hắn cũng chỉ đưa ánh mắt vô hồn quan sát không còn biểu cảm.

A Mỹ nắm tay Vân Nhi chạy ra ngoài, hai nàng gọi một đám thanh niên trai tráng đi tắm suối, lập tức hơn hai chục nam tử trẻ tuổi chạy đến nâng hai nàng lên đi về phía bờ sông.

Trần Thục cùng Kiều Trinh để hai con đi chơi, các nàng thì vào trong nhà chính. Cảnh tượng thật hoang đường bên trong diễn ra.

Hồng Loan trần trụi đang bị bao vây bới năm tên đàn ông, bên ngoài còn có một hàng dài nam nhân trong làng đang chờ chực. Quan Tùng thì ngồi cạnh đó nhìn chằm chằm.

Bạch Thử và Lý Đại, hai cánh tay đắc lực của Hắc Hổ đại vương năm xưa giờ đã cải tà quy chính, hai tên đang cùng cắm cặc vào chung lỗ lồn của Hồng Loan ra sức nắc.

“Ây dà, Quan đại hiệp, lồn vợ ngài quả nhiên chính là tuyệt phẩm nha, cái lồn này không đi làm đĩ chính là phí của trời.”

“Đúng đúng, xem nước dâm trào ra kìa, Quan đại hiệp ngươi chính là lấy nhầm con kỹ nữ về làm vợ rồi, giờ còn phải ngồi nhìn cô ta bị gian dâm, sở thích của ngài thật lạ.”

Hai tên ra sức vừa khen vừa kháy đểu Quan Tùng, nhưng người này không quan tâm lắm. Nhìn cảnh nương tử của mình bị dân làng hết lớp này đến lớp khác thi nhau cưỡi lên thật quá kích thích hắn.

“Á… ưm… ôi trời… phu quân, chàng có xem rõ không? Thiếp bị người ta chơi ba ngày nay rồi… chàng nhìn đã chưa? Ư… ưm… thiếp thích ngôi làng này… thiếp sẽ ở lại đây làm bồn chứa tinh cho họ một thời gian… ô… ư… sau đó sẽ cùng chàng tiếp tục lên đường đi khắp thế gian… dâng lồn cho vạn nam nhân chơi…”

Hồng Loan lồn bị hai cặc chơi, lỗ đít cũng có hai cái dương vật, miệng nàng vừa rên la vừa ngậm lấy một con cặc bú liếm, lại thêm mấy nam nhân nữa nhào tới, nàng dùng cả hai tay để sục cho họ.

“Mọi người, chia sẻ áp lực, mau đến đây nào.” Trần Thục và Kiều Trinh đi vào hô lớn, đám dân làng nghe vậy vội chia nhau nhào tới, ba cô nàng cả ngày hôm đó đó chìm đắm trong thác loạn, bên ngoài dòng sông, A Mỹ cùng Vân Nhi cũng tình trạng y hệt, bị đám thanh niên tranh nhau địt vào tất cả các lỗ.

Hôm sau, thôn Hoang Lĩnh tổ chức điển lễ tế bái, trên đài cao là năm nữ nhân trần truồng lần lượt xếp hàng, Trần Thục, A Mỹ, Kiều Trinh, Vân Nhi, Hồng Loan, các nàng được thôn Hoang Lĩnh tôn làm thần nữ, nhận tế lễ từ tất cả người dân.

Sau đó từng tốp đàn ông lần lượt đi lên, năm vị thần nữ phải để cho tất cả đàn ông địt và bắn vào trong một lần xem như nghi thức. Quan Tùng nhìn vợ mình hạnh phúc trong nhục dục, nhìn từng tên đàn ông xa lạ già có trẻ có đang đút cặc vào chơi Hồng Loan, bắn ngập lồn cô ấy, lòng hắn đầy rạo rực thích thú.

Sau khi mấy trăm nam tử bạo địt qua, tiếp theo là năm vị thần nữ đến tế lễ cho yêu loại, các nàng bị lần lượt từ ngựa, lừa, heo, chó dắt lên, cặc của đám gia súc này luân phiên địt từng người.

Buổi lễ kết thúc bằng việc một cái bồn cực lớn được mang ra, tất cả đàn ông trong làng thay nhau xuất tinh và đái vào đến khi đầy nước, năm vị thần nữ nhảy vào hồ hỗn hợp đầy mùi hôi khai tanh mà bơi lội, miệng uống từng ngụm đến khi no căng.

Sau hôm đó, Hồng Loan cũng nhận đặc quyền như Trần Thục và A Mỹ, có nhà riêng, mỗi sáng sẽ có nam nhân hầu hạ súc miệng bằng tinh trùng, ăn cháo tinh dịch, đái ra tẩy rửa cho đám trẻ.

Kiều Trinh mang đan dược của Chu Cương Liệt đưa về Vân Lạc quốc sau đó đón cả đám Kiều Anh, Tố Vân, Tiểu Yên, Thiên Thành đi đến thôn.

Đúng là nơi đây là thiên đường tình dục mà các vị tình nô ai cũng yêu thích. Vị chủ nhân kia quả là thần nhân vĩ đại, ngày nào đó hắn sẽ làm được điều mà hắn muốn, khiến cả thế gian này đều như thôn Hoang Lĩnh, tất cả mọi người vui vẻ chìm đắm trong tình dục.

Mà vị chủ nhân của đám đĩ dâm kia đang ở xa tít ngoài Tây Hải nằm trên mây vắt chân thoải mái nhìn cảnh tượng bên dưới.

Vị phu nhân của đảo chủ Ngũ Hành Đảo Khổng Gia Linh đang ở giữa vòng vây của một đám hải tặc do một tên thuyền trưởng cấp hóa Thần cầm đầu.

Lần này nàng vào vai một nữ hiệp muốn trừ gian diệt ác nhưng sức lực yếu kém bị bọn hải tặc này bắt được, những tên nam nhân xấu xa hôi hám đè nàng xuống mà tranh nhau hiếp dâm, nàng bị chơi đã gần cả đêm, bị chúng vùi dập đến nỗi ngất lịm rồi.

Chu Cương Liệt vớt nàng ra khỏi lũ hải tặc, thuận tay một chưởng nhấn chìm chúng xuống đáy biển sau đó biến mất, hắn đưa nàng sau khi đã rửa ráy sạch sẽ về giường, bản thân cũng trở lại phòng ôm Lạc Thủy thơm tho ngủ.

Một tiếng âm thanh hệ thống đánh thức hắn vào sáng sớm.

“Ting, sáu tháng thời gian đã qua, ký chủ nhận được một lần quay vòng quay nhân phẩm.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300