Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 76
Phần 76: Hi Nguyệt Tiên Tử

Thành Đô, Vương đô của nước Sở, một toà thành nguy nga tráng lệ, tường thành cao dày, sông hộ thành bao vây, cũng như các toà kinh đô khác, Thành Đô chia làm ba lớp, phía trong tường vây là ngoại thành nơi dân cư bình thường sinh sống, cách một lớp tường là nội thành nơi tầng lớp quan lại, quý tộc và những kẻ có tiền sống, trong cùng là Vương Cung nơi thiết triều, cũng là nơi ở của Quốc Vương và hậu cung.

Các đời Sở Vương trước đã mở mang giang sơn, gầy dựng nên toà thành kiên cố này, nó không giống các Vương Quốc khác thường xây thành dựa vào địa thế hiểm trở, kinh đô của Sở quốc ngang nhiên nằm ở nơi đồng bằng trù phú, xung quanh là đất đai tươi tốt, sông lớn chảy xuôi.

Đơn giản vì đây là Sở quốc, kiêu hùng mạnh nhất thiên hạ hiện tại, lấn át cả Đế Đô Đại Chu, ai dám tấn công tới Thành Đô? Ai dám khiêu khích uy phong nước Sở.

Chu Cương Liệt hạ xuống cách Thành Đô khá xa, hắn bỏ tiền mua một con ngựa tốt, hắn định sẽ cưỡi ngựa vào kinh thành, thứ nhất là tránh kinh động tu sĩ trong thành, thứ hai là thăm thú ngắm cảnh dọc đường.

Phía ngoài Thành Đô có rất nhiều huyện trấn nhỏ, phong cảnh thiên nhiên vô cùng đẹp, có sông hồ, có đồng ruộng, có vài dãy núi, có thắng cảnh.

Trên đường không khỏi bắt gặp tu sĩ đang nô nức đổ về Thành Đô dự hội, có người đi một mình, có kẻ kết bạn mà đi.

Chu Cương Liệt cứ thế một đường cưỡi ngựa vừa đi vừa ngắm cảnh, xa xa, tường thành nguy nga đã hiện ra trước mắt, hắn cũng bất ngờ trước sự đồ sộ của ngôi thành trì này, so với nó, vương đô của Vân Lạc Quốc như cái lỗ mũi.

Trước cổng thành tụ tập rất nhiều người, tất cả đều im lặng xếp hàng ngay ngắn, bốn binh sĩ ngồi ghi chép lý lịch từng người vào thành, mấy ngày nay tu sĩ tề tựu đông đảo, phải kiểm soát gắt gao tránh gián điệp hoặc kẻ có ý đồ xấu lẻn vào.

Chu Cương Liệt cũng xuống ngựa, xếp hàng như mọi người, sau khi làm đủ thủ tục, hắn dắt ngựa qua cổng thành.

“Trước ở ngoại thành tìm chỗ ở rồi thu thập thêm tình báo”, hắn tìm người dân hỏi khách điếm tốt nhất ngoại thành, rồi theo chỉ dẫn dắt ngựa đi.

Kim Tiền Lâu, vừa là khách điếm, vừa là quán ăn lớn nhất thành ngoài, ông chủ là người nhà của một vị quan cao phẩm nào đó trong triều. Gần đây tu sĩ vào thành đông đảo, các khách sạn khác chật kín, chỉ có nơi này là còn phòng, Chu Cương Liệt đưa ngựa cho tiểu nhị, rồi thuê một phòng đắt nhất.

Căn phòng nằm trên lầu cao nhất, giường lớn đủ năm sáu người nằm, nội thất tinh xảo đắt tiền, bồn tắm lớn đặt ở góc phòng, cửa sổ nhìn ra ngoài có thể quan sát cả khu phố rộng lớn bên dưới.

Chu Cương Liệt ngã người lên giường, tính ngủ một giấc cho thoải mái, bỗng nghe tiếng gõ cửa dồn dập, cùng với giọng một nam nhân nào đó.

“Cốc cốc cốc… Người bên trong, mau mở cửa.”

Hắn cảm thấy kỳ lạ, mình vừa vào thành, đâu có quen ai, sao lại có kẻ tìm đến tận cửa? Hay là trong thành có đại năng nhìn ra tu vi của hắn?

Yêu Dục nhìn ra hướng cửa, khinh bỉ quay đi, “Chỉ là vài tu sĩ tu vi không cao lắm, ký chủ yên tâm, trong thành này không có ai tu vi cao hơn ngài.”

Chu Cương Liệt yên tâm, đi tới mở cửa, phía bên ngoài đứng gần chục người, hắn liếc nhìn tên tiểu nhị đang bối rối đứng đó hỏi.

“Tiểu nhị, có chuyện gì ồn ào vậy?”

“A, khách quan, chuyện này…” tên tiểu nhị ấm úng không biết nói sao. Một tên thanh niên trong đám kéo hắn ra, chen vào.

“Đồ vô dụng, để ta nói, các hạ, tại hạ là đại đệ tử của Tiên Kiếm Môn, mong các hạ nể mặt, nhường phòng này cho ta.”

Chu Cương Liệt nhíu mày, cái gì đây, một đám ất ơ ở đâu ra lại đây đòi hắn phải nhường phòng tốt nhất này?

“Tiên Kiếm Môn? Thứ đồ gì?” Hắn đáp lại, giọng hơi gợi đòn.

“Ngươi.” Tên đại đệ tử kia tức giận, mấy tên khác ở sau phụ họa.

“Ở trong thành này mà lại không biết Tiên Kiếm Môn? Tên gấu đen này là người rừng ở đâu xuống vậy?”

“Nhìn qua không giống tu sĩ, chắc là tên phàm nhân sống nơi quê mùa nên không biết đến danh tiếng của Tiên Kiếm Môn.”

“Hừ, tên nhà quê lại đặt cái phòng sang nhất nơi này, Triệu huynh mau đuổi hắn ra ngoài đi.”

Tên tiểu nhị thấy đây là đám tu sĩ, không dám hó hé gì, tiến thoái lưỡng nan hướng Chu Cương Liệt nói nhỏ, “Khách quan, hay là tôi đổi cho ngài phòng khác, họ là đệ tử của mấy môn phái có tiếng đến đây tham dự Đại hội võ đạo, đều là những người tu tiên đó.”

Chu Cương Liệt đẩy tên ốm nhách này ra, trán nổi gân xanh, “Tu sĩ? Tu sĩ thì sao? Phòng này ta đặt trước rồi, không nhường nhịn cho ai hết, đừng ỷ mình là người có pháp thuật rồi muốn sao cũng được.”

Bọn bên ngoài nháo nhào, “To gan, dám mắng chúng ta, Triệu huynh mau xử lý hắn, đừng để Hi Nguyệt Tiên Tử đợi lâu.”

Tên đại sư huynh họ Triệu kia nhìn Chu Cương Liệt ánh mắt hung ác, tính rút kiếm bên hông ra thì ở sau đám người, một giọng nói dịu dàng pha lẫn lạnh nhạt phát ra.

“Các người thôi đi.”

Đám nam nhân kia im re, hai hàng người vội vàng tách ra, từ sau đám người đó, một thân ảnh yểu điệu bước đến.

Chu Cương Liệt không khỏi hơi mê đắm, đây là một nữ nhân hết sức xinh đẹp. Tóc đen xõa dài sau lưng, phía trên cài trâm ngọc tinh xảo, dáng người cao gầy thướt tha, bộ y phục được làm từ vải đắt tiền, trắng tinh như tuyết, đôi mắt phượng quyến rũ, đôi mi cong vút, lông mày lá liễu, phía dưới có khăn lụa che đi nửa khuôn mặt, làn da trắng mịn, đôi bàn tay ngọc, ngón tay thon thả.

Nàng đẹp theo kiểu băng thanh ngọc khiết, lạnh lùng không quan tâm mọi ánh mắt xung quanh, tới trước mặt Chu Cương Liệt khẽ gật đầu.

“Xin lỗi đã làm phiền đến các hạ.” Rồi nàng quay sang đám người Triệu sư huynh kia, không có biểu cảm gì lạnh nhạt nói.

“Cảm tạ mọi người đã quan tâm, nhưng Hi Nguyệt không muốn tranh giành, ta ở phòng bên kia là được rồi, các người mau rời đi thôi.”

Tên Triệu sư huynh kia bước lên, mặt nịnh nọt lấy lòng cúi người, “Hi Nguyệt Tiên Tử là cao quý bậc nào, sao có thể ở phòng hạng hai như thế được.”

“Việc ta ở đâu không cần các người lo lắng.” Nàng giọng lạnh như băng liếc mắt. Tên kia rụt cổ về.

“Vậy chúng ta xin cáo từ, tránh đường đột Tiên Tử, hẹn khi khác gặp.” Hắn chắp tay lui ra, cả đám nhốn nháo cáo từ rồi xuống lầu, trước khi đi, họ nghiến răng nghiến lợi nhìn tên hán tử râu xồm đang đứng trước cửa kia như để nhớ kỹ mặt.

Chu Cương Liệt chả quan tâm bọn chúng, hắn đang mê đắm trước vẻ đẹp của Hi Nguyệt, nàng cũng không thèm nhìn hắn lần thứ hai, theo tiểu nhị vào phòng của mình.

“Chà, người vừa đẹp vừa lạnh lùng, khí chất rất giống mấy nàng tiên tử ta hay đọc trong truyện nha.” Hắn vuốt râu, ánh mắt đầy chinh phục, con mồi mới đã xuất hiện rồi.

Hắn ngoắc tay gọi tên tiểu nhị kia tới, nhìn tướng tá cao to của Chu Cương Liệt, tên kia cũng rúm ró sợ hắn giận mà đánh mình.

“Khách quan có gì dặn dò ạ.”

Chu Cương Liệt khoác vai hắn hỏi, “Nói ta nghe tình hình lúc nãy là chuyện gì?”

“Dạ vâng, mấy người kia là tu sĩ của các môn phái, gia tộc ở nước Sở, họ kết bạn mà đi, đặc biệt là Tiên Kiếm Môn kia khá có tiếng tăm ở nơi này, bọn họ cũng là người theo đuổi vị Tiên Tử kia, tôi không biết lai lịch của cô ấy, bọn họ đến đây đòi phòng sang trọng nhất cho cô ấy, muốn lấy lòng người đẹp, khi nghe nói phòng này đã cho ngài thuê, họ hùng hổ kéo lên đây đòi ngài nhường phòng. Là chúng tôi thất trách làm phiền khách quan nghỉ ngơi, xin thứ lỗi.” Tên tiểu nhị hơi sợ hãi giải thích.

Chu Cương Liệt vỗ vai hắn, không trách móc gì thêm, để hắn rời đi tiếp tục làm việc.

“Khách quan, ta nhắc ngài trước, bọn họ đều là kẻ tu tiên, không dễ đối phó, ngài cẩn thận một chút.” Hắn còn tốt bụng quay lại nhắc nhở rồi mới đi.

Chu Cương Liệt trở về phòng, nằm lên giường êm ái, đầu đầy hình bóng nàng tiên tử tên Hi Nguyệt ấy.

“Chậc, lâu lắm mới gặp một cực phẩm khiến ta nổi lòng muốn chinh phục như vậy, tiên tử thanh lãnh kiêu ngạo lạnh lùng, không nhuốm bụi trần, nếu có kể kéo nàng sa đọa hồng trần thì thích thú cỡ nào.”

Yêu Dục ngồi lên trán hắn, “Nàng ta cũng chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, ký chủ muốn làm thịt lúc nào chẳng được.”

“Hứ, nếu chỉ dùng vũ lực cưỡng hiếp thì còn gì là vui thú, ta muốn tự tay dần dần kéo nàng xuống, biến tiên tử lạnh lùng cao ngạo kia dần dần trở thành kỹ nữ, chó cái thèm khát tình dục quỳ dưới chân ta mới thú vị chứ.” Hắn nhếch mép đầy gian xảo.

“Hừ, ký chủ thật lắm trò.” Yêu Dục tuy chê trách, nhưng lại rất tán dương vị ký chủ này, hắn rất biết cách hưởng thụ tình dục, rất phù hợp trở thành Giới Chủ.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300