Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 176
Phần 176: Thay đổi của Quan Tùng

Sáng sớm hôm sau, Lạc Thủy cùng Mạt Ly và Tiểu Điệp mở cửa phòng bước vào tính gọi chủ nhân và Biện Trang Đài dậy đi ăn sáng.

Cảnh tượng trong phòng làm cho ba nàng hết hồn hết vía, Thái Hậu nương nương nằm banh háng trên giường, mà cũng không thể gọi là giường nữa, nó giống như một cái bể chứa tinh trùng hơn.

Thân hình đẫy đà đang giật giật nấc lên từng đợt, bụng nàng trướng căng như bà bầu sắp đẻ, miệng, lỗ lồn và lỗ đít bị ba con cặc lấp đầy.

Chu Cương Liệt vừa lúc rút ba cái dương vật ra, một tiếng bóc như người ta khui chai rượu vang lên, Biện Trang Đài giãy đành đạch như cá mắc cạn, niệu đạo mở rộng xè xè đái ra.

“Mau, mau giúp nàng thoát bớt tinh ra, không thì nổ bụng đó.” Lạc Thủy chạy đến, Mạt Ly và Tiểu Điệp nghe vậy cũng hấp tấp xông qua.

“Trời ơi, hai người này chơi bạo đến cỡ nào vậy chứ, chủ nhân chơi như phá thế này còn gì là thân thể ngọc ngà của người ta nữa.” Lạc Thủy bĩu môi trách cứ.

“Hề hề, xin lỗi, ta với nàng ấy mãi mê quá nên không để ý.” Chu Cương Liệt gãi đầu, hai người địt nhau từ tối hôm qua đến giờ, đây là lần hắn xả tinh nhiều nhất từ trước đến nay, tu vi Chân Tiên cũng có chút đau lưng.

“Mạt Ly, Tiểu Điệp, mau khai thông lỗ dưới để tỷ ấy xả bớt thứ trong bụng ra kẻo nó nổ mất.” Lạc Thủy chỉ đạo, bản thân nàng thò hai ngón tay vào cổ họng đang há lớn của Thái hậu mà móc.

Mạt Ly vạch hai mép lồn Trang Đài ra, Tiểu Điệp dùng cả bàn tay thọc vào sau đó đút hai ngón tới tử cung nàng ta cố banh nó ra, lỗ đít bị các nàng lấy một cái ống trúc rỗng hai đầu nhét vào.

“Óc ách… ọc ọc… oẹ…” từ cả miệng mũi, lồn và đít của Thái hậu từng dòng tinh trùng đặc sệt trào ra như thác lũ, Mạt Ly còn lấy tay ấn lên cái bụng đang căng tròn của Thái hậu tạo áp lực ép cho các lỗ phun nhanh hơn.

Biện Trang Đài bất tỉnh nhân sự mắt lật lên trắng dã mặc cho mấy nữ muốn làm gì thì làm, nàng này là điển hình cho việc chơi bất chấp mạng sống, nếu Chu Cương Liệt không áp chế bản thân có khi nàng trở thành người phụ nữ đầu tiên bị hắn địt chết đấy chứ.

Căn phòng lộn xộn vương vãi đầy dấu vết của cuộc hoan lạc, cái giường lớn dính đầy hỗn hợp tinh dịch, dâm thủy và cả nước tiểu.

Chu Cương Liệt phất tay tẩy sạch sẽ, gom đống nhầy nhụa kia tưới vào ba cái cây dương căn. Hắn mang một bồn tắm lên, ba nữ xúm lại giúp Thái Hậu tẩy rửa cơ thể, đào móc số tinh dịch còn bên trong ra.

Đâu đó xong xuôi, để lại Biện Trang Đài nằm nghỉ ngơi, nàng đã ăn no tinh trùng đến trướng cả bụng rồi không cần phải ăn sáng nữa.

Sau bữa ăn hắn dẫn ba nữ đi dạo phố, mua sắm thêm vài thứ, quần áo hôm qua bị đốt cháy cũng được mua mới, đám nam nhân lé mắt mà nhìn ba vị mỹ nữ diễm lệ, nhất là Lạc Thủy, nhan sắc của nàng quá thu hút, khi nàng chọn quần áo vải vóc trong tiệm còn có vài tên lấp ló bên ngoài nhìn lén.

Sau khi trở về, hắn để các nàng về phòng còn mình thì gõ cửa phòng Quan Tùng. Hồng Loan nhanh chóng ra mở cửa niềm nở đón hắn vào, Chu Cương Liệt giữ nguyên vẻ khí khái đạo mạo hiên ngang, Quan Tùng đang ngồi tu hành tính đứng lên chào thì bị hắn đưa tay ngăn lại.

“Không cần để ý lễ tiết, đang trong lúc tiềm tu không nên phân tâm sẽ dễ gặp vấn đề, ta vừa đi ra ngoài sắm ít đồ nên sẵn tiện ghé qua xem xét cho Hồng Loan mà thôi.”

Quan Tùng gật đầu nhắm mắt tiếp tục vận công hấp thụ tiên linh thạch, Chu Cương Liệt đưa một bọc đựng hai bộ váy áo xinh đẹp và mớ trang sức quý giá cho nàng.

“Tiền bối cứ tặng như vậy hoài, tiểu nữ không ngại nhận nhưng phu quân thì sợ sẽ làm phiền ngài đó.” Hồng Loan xụ mặt nói.

“Ta cho mà không lấy ta mới giận đó, chút tiền tài này ta vẫn có thể bỏ ra nha, đừng nghĩ ngợi nhiều, mau tiến đến để ta xem mạch.” Chu Cương Liệt giả vờ lườm nàng khiến Hồng Loan ngoan ngoãn gật đầu ngay.

Vì để thử nghiệm xem lực lượng quy tắc đã ảnh hưởng đến nhận thức của Quan Tùng như thế nào, hắn bạo gan kéo tay nàng sát vào người, một tay hắn vẫn đưa lên bắt mạch, tay kia áp vào lưng nàng sờ soạng.

Hồng Loan lén liếc mắt nhìn chồng, thấy hắn không có phản ứng mới thở phào, hành động này mấy hôm trước hai người đã làm rồi, chỉ sợ động chạm thân mật quá khiến phu quân phản cảm mà thôi.

“Ừm, rất tốt, đan điền thức hải đã phục hồi ổn định, có thể tiếp tục tu hành đột phá rồi, sau này cần phải chú trọng song song việc nâng cao tu vi và rèn luyện thể chất.” Hắn gật đầu ra vẻ hài lòng nói.

Hồng Loan vâng dạ nghe theo, Chu Cương Liệt đưa ra một khoả Tiên linh thạch lệnh cho nàng ngồi xếp bằng, hắn thì ở đằng sau đặt hai tay lên lưng nàng điều động chân khí, Hồng Loan theo chỉ dẫn của hắn vận chuyển pháp môn hấp thụ tiên linh khí, hắn thì trợ giúp nàng đưa số năng lượng đó quán thâu cả cơ thể.

Nàng chìm đắm trong tu hành, bàn tay Chu Cương Liệt thì không an phận, hắn sờ loạn trên lưng, vai, sau đó tiến xuống eo nàng.

Quan Tùng vừa hoàn thành một lần tu luyện, hắn mở mắt ra, trước mặt là cảnh nương tử Hồng Loan ngồi xếp bằng vận chuyển công pháp, Chu tiền bối thì ở phía sau trợ giúp, hắn để ý tay của ngài ấy bây giờ đang đặt dưới sườn của thê tử, chỉ cách bầu vú nàng có vài phân.

Nếu là người đàn ông khác nhìn thấy cảnh này dù rộng lượng cũng sẽ khó chịu, nương tử mình bị người đàn ông khác ôm eo sờ đến gần ngực thì dù có lý do gì cũng khó chấp nhận được, quan niệm nam nữ thụ thụ bất tương thân xưa nay vẫn vậy.

Nhưng không hiểu sao Quan Tùng lại cảm thấy chuyện này dường như rất bình thường, tiền bối là người đạo đức chỉ đang giúp thê tử hắn tu hành thôi, động chạm chút có sao đâu.

Hồng Loan trong vô thức cũng để thân mình dựa gần Chu Cương Liệt hơn, Quan Tùng lặng lẽ ra ngoài mua đồ ăn để hai người trong phòng tiếp tục tu luyện.

Khi hắn quay lại thì đã thấy Hồng Loan tựa vào người tiền bối sát rạt, hai bên áo ngoài của nàng rơi xuống lộ ra bờ vai trắng ngần.

Chu Cương Liệt thì đang đưa tay xoa xoa bụng của nàng, Quan Tùng khẽ nhướng mày, thâm tâm hắn cảm thấy cảnh tượng này của hai người hình như quá thân mật, nó đã vượt qua phạm trù giúp đỡ tu hành thuần túy rồi.

Nhưng trí não hắn lại dâng lên suy nghĩ khác, bản thân hắn không thể giúp vợ mình tăng thêm thực lực, tiền bối có lòng giúp đỡ, tuy động tác của ông ấy có hơi động chạm da thịt vợ mình nhưng đó có thể là do công pháp của ông ấy cần tiếp xúc trực tiếp, hắn không nên nghi ngờ mới phải.

Suy nghĩ này khiến Quan Tùng cảm thấy hành động của nương tử và tiền bối hình như cũng không còn quá đáng nữa.

Hồng Loan mở mắt ra, phu quân nàng đang ngồi trên bàn nhìn mình, nàng cảm nhận có gì đó phía sau, lúc này mới giật mình vì bản thân đang dựa sát vào người Chu tiền bối, bàn tay ngài ấy còn đang xoa bụng nàng.

Nàng hoảng loạn, đang tính đứng dậy nhưng bị Chu Cương Liệt ấn chặt xuống tại chỗ.

“Tiền bối ngài đang làm gì? Phu quân, không phải như chàng thấy đâu.” Hồng Loan đầy sợ sệt vội vàng hướng chồng giải thích.

“Này, nàng cứ ngồi yên xem nào, tiền bối đang giúp nàng tu hành mà sao cứ loi nhoi vậy chứ? Lỡ xảy ra vấn đề gì thì sao?” Chưa đợi nàng nói gì Quan Tùng đã nhíu mày nạt ngang.

Hồng Loan như không tin vào tai mình, nàng và Chu tiền bối đang tựa vào nhau sát rạt, tay ngài ấy còn sờ mó khắp vòng eo và bụng dưới của nàng. Dù cho đây có là trợ giúp tu hành thì vẫn là tư thế vô cùng bất nhã mà không có cô gái đã có chồng nào lại chịu làm.

Là một người đàn ông thì khi thấy vợ mình cùng người đàn ông khác trong tư thế này cũng sẽ phản cảm khó chịu. Nhưng Quan Tùng chồng nàng hình như cho là chuyện bình thường.

Chu Cương Liệt vừa xoa vừa truyền chân khí, Quan Tùng thì vừa nhai bánh vừa xem, Hồng Loan không ngờ phu quân nàng lại suy nghĩ thoáng như thế.

Lúc này Chu Cương Liệt thu tay về, Hồng Loan cũng thuận thế đứng lên, nàng vẫn lấm lét nhìn chồng và tiền bối.

“Ừm, mọi thứ đã bình thường trở lại, Hồng Loan đã có thể tiếp tục đột phá rồi, lúc nãy ta vận chuyển công pháp giúp kinh mạch của nàng khai thông, từ nay sẽ dễ dàng học tập và thi triển chiêu thức hơn rồi.” Chu Cương Liệt chắp tay sau lưng nói.

“Đa tạ tiền bối đã giúp đỡ nương tử ta.” Quan Tùng gật đầu cảm ơn.

Thái độ của hai người vẫn rất bình thường, Hồng Loan thở phào cúi người cùng chồng tiễn tiền bối rời đi.

“Ngài ấy thật tốt với vợ chồng chúng ta, sau này nàng nên thân cận với tiền bối hơn, đừng có tỏ ra lúng túng như hồi nãy, tiền bối chỉ chạm vào nàng một xíu có mất miếng da nào đâu mà sợ.” Quan Tùng quay sang khiển trách vợ.

Hồng Loan khá bất ngờ khi chồng mình nói như vậy, nàng thì sợ mình và Chu Cương Liệt thân mật quá sẽ khiến phu quân ghen, nhưng chàng ấy lại rất rộng lượng còn bảo nàng hãy thân thiết hơn với tiền bối. Từ khi nào chồng mình đổi tính như vậy rồi, nhớ hồi xưa có tên tu sĩ chỉ mới nhìn nàng bằng ánh mắt dâm tà đã bị phu quân móc mắt ném cho chó ăn rồi.

Tuy không biết vì sao, nhưng đây là chuyện tốt, nàng có thể ở bên cạnh tiền bối thân mật hơn.

Chu Cương Liệt rất hài lòng với tác dụng của quy tắc, tiếp theo chính là từ từ nâng cao giới hạn của Quan Tùng, hắn tự tin chỉ ít lâu nữa thôi chính tay người này sẽ bế lấy vợ mình dâng lên cho hắn địt.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300