Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 102
Phần 102: Chu lang

Buổi tối, sau khi cùng các đạo cô trong Liên Hoa Am đọc xong kinh văn, thắp hương bái lạy tượng tổ sư, quốc sư trở về phòng riêng.

Nàng cởi bỏ đạo bào bên ngoài, chỉ mặc áo vải trắng và quần dài, ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt đả tọa, nhưng mãi không nhập định được, nàng khẽ thở dài.

“Ài… Tâm ma này thật là rắc rối, càng ngày càng mạnh mẽ hơn, tính thời gian thì cũng gần tới ngày rồi, không biết còn có thể chịu đựng được bao lâu, không lẽ Liên Hoa Am sẽ phải ảm đạm điêu tàn ở thời của ta sao?”

Nàng nhớ lại, quốc sư tên thật là Đãng Hồng Trần, là trẻ mồ côi năm đó được đạo thủ đời trước của Liên Hoa Am nhìn ra tuệ căn nhận làm đệ tử, nàng thiên phú tu luyện rất xuất chúng, thuộc hàng thiên kiêu đứng đầu, con đường tu hành cũng rất suôn sẻ, khi nàng đạt đến Tán Tiên sơ kỳ, sư phụ nàng nhường lại chức vị đạo thủ, rời Liên Hoa Am đi chu du khắp nơi tìm cơ hội đột phá.

Liên Hoa Am do sư tổ Liên Hoa bà bà lập nên, tôn thờ Đạo Tổ, khi Liên Hoa bà bà độ kiếp thành công phi thăng, chức vị đạo thủ truyền đời thứ hai, tới đời sư phụ nàng là đời thứ ba, nàng là đời thứ tư.

Lúc trước nhờ vào tài lực của Sở quốc nên Liên Hoa bà bà mới thuận lợi phi thăng, các đời đạo thủ Liên Hoa Am cũng từ đó trở thành quốc sư của Sở quốc, giúp Sở Vương chế trụ những kẻ tu hành, mở mang bờ cõi, sau bốn trăm năm Sở quốc có ngày hôm nay cũng là nhờ hợp tác bền vững với Liên Hoa Am.

Bây giờ nàng lại gặp kiếp nạn này, nếu không thể vượt qua, Liên Hoa Am coi như xong, mất đi vị thế đứng đầu giới tu tiên Sở quốc.

Đãng Hồng Trần não nề buồn bã, nàng không muốn đối mặt với tâm ma, chuyện này đã giấu kỹ, nhưng không biết tại sao Sở Vương lại biết được, ông ta mê đắm sắc đẹp của nàng, muốn nàng làm Vương Phi, hứa kể cả khi nàng không thể tấn thăng cũng sẽ không bạc đãi Liên Hoa Am, tôn thờ như quốc giáo vĩnh viễn.

Nàng vẫn cứ ậm ừ không trả lời, muốn tự mình vượt qua kiếp nạn.

“Haizz, mỹ nhân sao lại số khổ như vậy.” Trong phòng bỗng nhiên có tiếng nam nhân thở dài.

Đãng Hồng Trần giật mình, với thần thức Tán Tiên hậu kỳ của mình thế mà không phát hiện có kẻ đột nhập, nàng không hề do dự đưa tay chưởng về phía sau, một luồng thất thải quang mang xông đến đánh về phía phát ra âm thanh.

“Ôi ôi… sao lại hung dữ như vậy, vừa gặp đã ra tay đánh người rồi.” Kẻ đằng sau đơn giản phất tay, quốc sư giật mình, kẻ này tu vi cỡ nào lại có thể nhẹ nhàng hóa giải chưởng pháp của mình.

Nàng nhìn kỹ, thấy khuôn mặt hàm hậu với bộ râu đẹp quen mắt, đây không phải Chu đạo hữu ban sáng vừa tới bái phỏng sao?

“Chu… Chu đạo hữu, ngươi sao lại ở đây, ngươi vào đây bằng cách nào? Nơi này là phòng riêng của ta, mời các hạ mau rời đi.” Nàng đưa tay chỉ vào cửa, động tác đuổi khách, mặt lạnh băng.

“Ôi, ta có lòng đến giúp đỡ nàng qua khỏi kiếp nạn, nàng lại lạnh lùng như vậy đuổi ta đi, lòng tốt của ta đặt sai nơi rồi.” Chu Cương Liệt làm bộ dạng ảo não rầu rĩ, chân bước ra cửa theo hướng tay nàng chỉ.

“Ngươi nói gì ta không hiểu? Ta có kiếp nạn gì? Sao phải cần ngươi cứu giúp?” Đãng Hồng Trần nghiêm mặt hỏi.

“Đừng có giấu nữa, ban sáng ta nhìn qua là biết, nàng đây là hấp tấp đột phá Địa Tiên thất bại, khiến tâm ma sinh ra, xui cho nàng lại còn là tâm ma Dục, nó hành hạ nàng hàng tháng trong dục vọng, ta nói có đúng không?” Chu Cương Liệt làm phong phạm cao nhân nhìn nàng.

“Ngươi, sao ngươi biết, ngươi rốt cuộc là ai? Chắc chắn không phải Tán Tiên sơ kỳ, ngươi ẩn giấu tu vi.” Quốc sư mặt hơi hốt hoảng.

“Ta là cơ duyên mà nàng mong đợi, ta là thầy thuốc, không thể làm ngơ nhìn người bệnh chịu đau khổ nên mới tới đây cứu nàng, không ngờ nàng xem ta như người xấu xa đuổi đi.” Hắn bĩu môi làm dáng bị uất ức.

“Làm sao có chuyện tốt như vậy được? Hơn nữa hành hạ ta là tâm ma, không phải bệnh tật mà ngươi chữa, mà có chữa tại sao ban sáng không nói, nửa đêm nửa hôm lại lần mò vào phòng nữ nhân rình rập, ngươi không phải xấu xa thì là gì? Hay là ngươi biết được ta bị tâm ma dục quấn thân, biết rằng ta nếu thất thân sẽ bị phản phệ nên tới đây ý đồ cưỡng đoạt.” Đãng Hồng Trần nhìn hắn với ánh mắt nhìn kẻ dâm tặc nửa đêm xâm nhập phòng nữ tử.

Chu Cương Liệt mặt méo xẹo không biết nên nói thế nào, hắn quyết định làm người tốt cứu nàng thì bị nói là dâm tặc, biết thế đè nàng ra đút cho mấy phát.

“Ban ngày nhiều người mắt tạp, ta cảm giác có người len lén nghe chúng ta trò chuyện nên không đề cập đến, nàng phải hiểu với tu vi của ta, muốn làm thịt nàng thì nãy giờ chắc đã xong rồi, hơi đâu tốn nước bọt với nàng.” Hắn kiên trì giải thích.

“Nàng nghĩ kỹ xem, có nên tin ta không, nàng chịu đựng được bao lâu nữa? Ta chính là cơ hội mà nàng mong mỏi chờ đợi, nếu không nể mặt Nguyệt Nga nàng đừng mơ được ta cứu.”

Đãng Hồng Trần dần bình tĩnh phân tích thế cục, người này nói đúng, chỉ so một chiêu nhưng nàng biết mình không phải đối thủ của hắn, hắn cũng không có ý hại nàng, nàng bây giờ không còn đường để lui nữa, chỉ có thể tin tưởng vào cơ hội cuối cùng này.

“Vậy, ngài giúp ta bằng cách nào?” Nàng đổi cách xưng hô.

“Nàng tên là gì?” Hắn hỏi.

“Đãng Hồng Trần.”

“Ồ, cái tên rất đẹp, đẹp y như nàng vậy.” Hắn gật gù khen ngợi.

“Rốt cuộc ngươi là muốn giúp hay là muốn cua gái?” Nàng dậm chân tức tối.

“Cái gì cũng phải từ từ, nàng thật thiếu kiên nhẫn.” Cô nàng quốc sư này tính cách rất bốc đồng, có chút như thiếu nữ, hắn móc từ nhẫn ra một viên đan dược màu vàng sậm, nó tỏa ra dược lực nồng nàn, mùi thơm bay khắp phòng.

“Đây là Quán Đỉnh đan địa cấp, có thể giúp Tán Tiên hậu kỳ nhanh chóng bước vào quá trình chuyển hóa Linh khí thành Tiên khí, thăng cấp lên vào Địa Tiên mà không có tác dụng phụ nào.” Hắn lớn giọng khoe.

“Ực, lại có loại đan dược nghịch thiên như vậy?” Đãng Hồng Trần nhìn chằm chằm viên đan dược trên tay hắn, khẽ nuốt nước bọt thèm thuồng.

Nàng định đưa tay lấy thì Chu Cương Liệt rụt lại, nàng nhìn hắn đầy khó hiểu.

“Cho nàng cũng được thôi, nhưng có điều kiện.” Hắn vênh mặt lên nói.

“Hừ, biết sẽ không có cái gì miễn phí mà.” Nàng bĩu môi nhìn hắn.

“Điều kiện đơn giản, nàng trở thành đạo lữ của ta.” Hắn nói thẳng, không vòng vo.

“Đạo lữ? Ngươi nghĩ hay lắm, ta là đạo cô tu hành, không muốn có đạo lữ, đừng ỷ có đan dược rồi muốn ép ta, ta thà chết chứ không bao giờ bị người ta ép uổng.” Nàng liếc mắt nhìn Chu Cương Liệt khinh bỉ.

Cô nàng này vừa bướng bỉnh, vừa cố chấp. Hắn lại dụ dỗ.

“Nàng nghĩ kỹ đi, nếu để tâm ma chiến thắng, nàng sẽ triệt để biến thành nữ nhân dâm đãng đam mê tình dục, thử tưởng tượng lúc đó nàng sẽ chấp nhận trao thân bao nhiêu nam nhân? Còn làm đạo lữ của ta, nàng vừa đột phá được Địa Tiên, tâm ma biến mất, ta còn có thể giúp nàng tăng tiến tu vi hơn nữa, nói cho nàng biết, ta là Chân Tiên hàng thật giá thật, nếu chỉ đơn giản thèm thân thể nàng, ta chỉ cần đợi nàng suy yếu rồi cưỡng hiếp thì nàng không thể thoát khỏi cảnh làm tình nô được, ta muốn nàng làm đạo lữ của ta chính là yêu thương nàng, không muốn nàng chịu kết cục xấu.”

Ánh mắt hắn tràn đầy nghiêm túc, một tia dịu dàng yêu thương khiến Đãng Hồng Trần vô thức tin tưởng. Nàng ngẫm nghĩ, hắn nói rất đúng, nàng không muốn biến thành bộ dáng kỹ nữ dâm đãng dâng hiến cho vạn người cùng chơi.

“Chân… Chân Tiên, tầng cấp phi thăng, sao có thể.” Nàng hít một hơi khí lạnh.

“Ta là Chân Tiên, thích đi du ngoạn khắp nơi mà thôi, sao nào? Nàng có đồng ý làm đạo lữ của ta không?” Hắn bá đạo chống tay hỏi.

“Được rồi, ta đồng ý còn không được hay sao, dù gì đánh cũng không lại ngươi.” Nàng xụ mặt ra vẻ uất ức.

“Ta nói được làm đạo lữ của Chân Tiên là niềm ao ước của bao nhiêu nữ tu, nàng lại điệu bộ như ta ăn hết của nhà nàng vậy?” Chu Cương Liệt vô cùng bó tay với cô nàng quốc sư tính tình ngang tàng bướng bỉnh này.

Hắn đưa viên đan dược qua, “Ăn vào đi, rồi ngồi xuống điều tức chuẩn bị đột phá, ta sẽ hộ đạo cho nàng.”

Đãng Hồng Trần nhìn viên đan dược, rồi nhắm mắt há miệng nuốt xuống, bộ dạng như thử thuốc độc. Nàng ngồi xuống khoanh chân, viên đan vào bụng lập tức hóa thành dòng nước ấm, chạy khắp kinh mạch xương cốt, lục phủ ngũ tạng.

“Ưm.” Cảm giác thống khoái khiến nàng rên lên vô thức. Nàng cảm nhận sự thay đổi, đan điền thức hải mở rộng nhanh chóng, linh khí bên trong lắng đọng lại dày đặc, rồi từ từ chuyển thành màu tím, khí tức của nàng dâng cao, động tĩnh gây ra rất lớn.

Chu Cương Liệt sớm bày trận ngăn cách, không ai có thể biết quốc sư đang đột phá, Đãng Hồng Trần cứ thế ngồi suốt hai canh giờ, nàng từ từ mở mắt, cảm nhận thể nội.

Nàng vui sướng phát hiện, đan điền rộng gấp nhiều lần, thức hải cũng vậy, trong đan điền tử khí lượn lờ, đây là tiên khí, tuy vẫn còn lẫn chung với linh khí nhưng nàng đã thành công đột phá Địa Tiên rồi. Tâm ma dục cũng đã biến mất, nàng hoàn toàn tỉnh táo.

Nhìn thấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ ngồi nhìn nàng, Đãng Hồng Trần chợt mỉm cười dịu dàng.

“Hồng Trần đa tạ ơn tái sinh của Chu lang, từ nay thiếp nguyện làm đạo lữ của chàng, nếu có nửa lời dối trá, thiên lôi đánh xuống.” Nàng khụy chân cúi người tạ ơn.

Chu Cương Liệt nắm lấy bàn tay nàng, vui vẻ cười, “Ta chỉ trông chờ có vậy, nàng yên tâm, ta sẽ yêu thương nàng hết mực, có được ta chính là cơ duyên lớn nhất của nàng.”

“Vâng, Chu lang.” Đãng Hồng Trần ôn nhu cúi đầu e thẹn, khác hẳn với cái tính ương bướng ngỗ nghịch ban nãy. Có vẻ sau khi đột phá, nàng đã biết được hắn thực sự là người tốt quan tâm nàng nên mới đổi tính.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300