Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 294
Phần 294: Chuyện cũ của Lâm Vấn Thiên

Biệt viện của Ngũ Hành Đảo hôm nay yến tiệc linh đình, người hầu tới lui bận rộn sắp xếp, nhạc công thi nhau hòa tấu, dưới sân là một đám ca cơ đang biểu diễn vũ khúc.

Lâm Phàm là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, hắn vui vẻ hơn bao giờ hết, vừa phô bày được tư chất bản thân, vừa nhận lại được cha mẹ, tâm tình của thiếu niên buông lỏng thoái mái.

Bắc Cung Nhược Giai cũng đến, nàng khi nghe thấy Lâm Phàm ca ca lại là thiếu chủ của Mặc Ngọc Đảo thì tâm tình vui vẻ hơn, như vậy huynh ấy với mình xem như đã môn đăng hộ đối không sợ mấy lão già cổ hủ trong Cổ Đảo chê bai nữa.

Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai mỗi người ngồi một bên kẹp Lâm Phàm ở giữa thi nhau hiến ân cần hết rót rượu lại gắp đồ ăn đút cho hắn.

Hai nàng muốn tạo ấn tượng tốt cho gia đình của Lâm Phàm thấy mình là con dâu giỏi, Hà Vân Khánh cùng Hà Yên cứ liên tục đưa mắt đánh giá, rất hài lòng với hai nàng dâu này.

Yến tiệc tổ chức đến nửa đêm mới hết, Hà Vân Khánh cùng gia quyến trở về khu vực của Mặc Ngọc Đảo, Lâm Phàm vẫn phải ở lại đây, dù sao hiện tại hắn đã là thiên kiêu của Ngũ Hành Đảo.

Chu Cương Liệt trong tiệc rượu vừa uống vừa chống cằm suy nghĩ kế hoạch sắp tới, chắc sẽ dạo chơi Tây Hải ít lâu sau đó lên đường tìm tung tích Bồ Đề, thời gian đối với hắn cũng không gấp gáp gì.

Tại tiệc tối hôm nay, Lâm Vấn Thiên vì tìm lại được con trai mà vô cùng hưng phấn, hắn cùng Lãnh Trường Phong và Chu Cương Liệt nốc rượu thỏa thích không dùng bất cứ pháp thuật gì giải men rượu nên hiện tại đã say đứ đừ.

Hà Yên đỡ lấy phu quân của mình trở về phòng, giúp hắn thay quần áo, lâu lắm nàng mới thấy chồng mình vui vẻ như vậy.

Bản thân Hà Yên tâm trạng cũng thoải mái vô cùng, đã tìm lại được con trai, xem như trút bỏ được buồn phiền hai mươi năm, thời gian tới nàng nhất định phải bù đắp cho Lâm Phàm vì thiếu thốn tình cảm gia đình bao nhiêu năm qua.

Nửa đêm, khi toàn bộ Thập Vương Thành chìm vào im ắng, luồng hồn lực của Chu Cương Liệt xông ra ngoài tiến vào biệt viện của Mặc Ngọc Đảo.

Hắn đảo mắt nhìn lên giường, Lâm Vấn Thiên và Hà Yên đắp mền nghiêm chỉnh đã đi vào giấc ngủ.

“Để ta thăm dò kỹ xem ngươi có phải Lâm Vấn Thiên ta muốn tìm hay không, nếu đúng thì phải giúp ngươi và Quách Tương Như kia xum vầy mới phải, haha.”

Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp thi triển, linh hồn của Chu Cương Liệt nhanh chóng thêu dệt mộng cảnh.

Lâm Vấn Thiên trong cơn ngà say lảo đảo đi giữa một khoảng không vô định, trước sau đều không có gì ngoài yên vụ lập lờ.

“Ta đang ở đâu thế này?” Hắn xoay đầu nhìn quanh quất, không thấy gì, lại tiếp tục bước tiếp.

“Hức… huhu… huhu…” đột nhiên bên tai hắn văng vẳng tiếng thút thít ai oán.

“Ai?” Lâm Vấn Thiên đưa mắt cố tìm kiếm nhưng không hề thấy bất cứ thứ gì, hắn mất định hướng, tiếp tục đi về phía tiếng khóc kia.

“Huhu… huhu… hức…” giữa không gian u tịch giọng bi thương kia vẫn không ngừng vang vọng, dù có là Địa Tiên hậu kỳ như hắn cũng cảm thấy rợn người.

“Ai đó? Mau ra đây, đừng giở trò ma quỷ.” Hắn quát lên cố dùng chân khí thổi tan sương mù nhưng không hề có tác dụng.

“Lâm… Lâm Vấn Thiên.” Một giọng nữ nhân mang đầy bi lụy nghe lạ mà lại quen thổi vào tai hắn.

“Rốt cuộc là ai?” Khuôn mặt nam tử trung niên ngày thường trầm tĩnh uy nghiêm hiện tại đã không còn, hắn nhíu chặt lông mày râu giật giật.

“Vấn Thiên ca ca, huynh không nhận ra ta sao?” Lúc này trước mặt hắn mây mù tan đi, một hình bóng nữ tử dần dần xuất hiện, nàng ngoài năm mươi, trên mặt đã xuất hiện nếp nhăn lão hóa nhưng nét đẹp thời xuân sắc vẫn còn đọng lại.

Đôi mắt sắc bén mạnh mẽ nhưng lúc này tràn ngập đau buồn, bờ môi tái nhợt, thân ảnh yểu điệu đứng tại chỗ quan sát hắn.

Tuy thời gian đã làm phai nhòa nhan sắc, nhưng hình bóng người con gái năm ấy đã sớm khắc sâu làm sao có thể quên được.

“Tương Như, là nàng Tương Như có phải không? Tương Như…” Lâm Vấn Thiên đưa tay chộp lấy nhưng hình bóng nàng bỗng tan như sương khói khiến hắn chỉ bắt được khoảng không.

Khung cảnh xung quanh bỗng chốc thay đổi, trước mặt Lâm Vấn Thiên là một ngọn núi tuyết nguy nga, phía trên là từng toà sơn phong với kiến trúc tinh xảo, một lớp quang tráo màu vàng như đại trận đang bao bọc.

Phía bên ngoài từng lớp tu sĩ kéo nhau vây xem, trước cổng sơn môn ghi ba chữ Tuyết Liên Cung. Đây là hình ảnh trận chiến ở Phiêu Tuyết Lĩnh mấy tháng trước.

Lâm Vấn Thiên nhìn rõ, trong từng luồng trận văn nguy nga, hai tên Địa Tiên sơ kỳ nhanh chóng bị diệt sát, một kẻ thân người ốm nhom cầm cây đao xương sống chém tới tấp vào đại trận, Quách Tương Như cố gắng chống đỡ nhưng bất lực, giọt nước mắt tiếc nuối lăn dài trên má sau đó nàng chìm trong từng tia lôi điện hình thần câu diệt.

“Tương Như…” Lâm Vấn Thiên gào lên, hắn hoàn toàn chỉ có thể bất lực đứng nhìn.

“Vấn Thiên, chàng tới tìm thiếp đó ư?” Giọng nàng lần nữa vang lên bên tai, xoẹt một cái cảnh vật lại thay đổi.

Lâm Vấn Thiên đưa đôi mắt mở to, mồm há hốc, thân thể như bị định thân cứng ngắc nhìn người con gái trước mặt.

Dung nhan đó trưởng thành hơn lúc hắn và nàng chia tay nhau, đây là hình tượng Quách Tương Như ngoài hai mươi thanh lệ tuyệt diễm, nhưng đó không phải điều làm hắn ngỡ ngàng.

Nàng đang hoàn toàn khoả thân, trên người không có mảnh vải lộ ra hết da thịt và những chỗ nhạy cảm, đầu nàng mang tai chó, cổ đeo vòng xích, một sợi dây thừng trói nàng ở tư thế rất bất nhã, cặp vú bị dây siết chặt, trên núm vú hồng hào xỏ hai cái khuyên. Nàng đang bò trên đất, phía sau mông là cái đuôi chó, phía trước gò mu âm hộ đầy lông rậm còn lộ ra một cái khuyên bấm vào âm hạch.

Trên khắp cơ thể nàng ghi đầy những chữ viết, nào là chó mẹ, đĩ, kỹ nữ, bồn chứa tinh, thịt tiện khí, dâm nữ, địt miễn phí, lỗ xả tinh, bô tiểu công cộng… còn có đánh dấu số lần bị bơm tinh trùng vào trong nữa.

“Tương Như, không… ngươi không phải Tương Như, ngươi là ai? Tương Như của ta sao lại ở trong hình dạng này?” Lâm Vấn Thiên lần đầu thấy một người đàn bà có thể dâm đĩ đến mức như thế, mà khuôn mặt rõ ràng là Quách Tương Như, hắn nhất thời sốc không dám nhìn vào sự thật.

“Vấn Thiên, thiếp là Quách Tương Như đây mà, chàng không nhận ra hay sao? Thiếp chờ chàng đã hơn bốn trăm năm nay rồi.” Nàng ngẩng đầu nhìn hắn cười hạnh phúc, khuôn mặt xinh đẹp cộng với cái hình tượng chó mẹ dâm đãng trái ngược hoàn toàn với nhau.

“Không lẽ nàng sau khi chết đã đọa vào Địa Ngục chịu cực hình như này? Nàng báo mộng cho ta sao? Đây rõ ràng là mộng mà.” Lâm Vấn Thiên lấy lại bình tĩnh muốn cúi xuống chạm vào người Quách Tương Như nhưng nhìn thân thể nàng nhơ nhuốc toàn tinh dịch tanh hôi hắn lại rụt lại.

“Có thể kể cho thiếp nghe chàng đã làm gì suốt mấy trăm năm qua không? Sao không về tìm thiếp?” Quách Tương Như vụt một cái biến mất sau đó lại xuất hiện, lần này nàng ăn mặc váy áo bình thường, dáng vẻ mỹ nhân tuyệt sắc đưa mắt nhìn hắn đầy tình ý quan tâm.

Lâm Vấn Thiên bất chợt nhớ lại ký ức đã phủ bụi sâu kín mấy trăm năm, Quách Tương Như luôn nằm trong tâm trí hắn, vẫn là nàng tiểu thư xinh đẹp mà hắn gặp lúc niên thiếu.

Dù sao đây cũng là mơ, hắn cũng không ngại giấu giếm nỗi lòng của mình.

‘Ài, sau khi chia tay nàng ở Đông Hải, ta mang một thân chí hướng tuổi trẻ đi chu du khắp nơi, đến Trung thổ, sau đó qua Tây Hải, nhưng hứa thì dễ làm mới biết khó, ta thân cô thế cô, chỉ là một tán tu trẻ không có gì trong tay.

Ta tranh đoạt tài nguyên, ráng sức phát triển bản thân, nhưng so với các thiên kiêu kia có thế lực chống lưng thì chả là cái gì. Hai trăm năm trước, ta ở Tán Tiên trung kỳ bị địch nhân đuổi giết trọng thương sắp chết. May mắn nhờ một cô gái cứu mạng, nàng ấy là Hà Yên đích nữ của đảo chủ Mặc Ngọc Đảo.

Lúc đầu ta chỉ mang theo sự cảm kích muốn trả ơn, nhưng dần dà đã bị tính cách của Hà Yên làm cảm động, nhạc mẫu rất yêu thương đứa con gái nên cũng đồng ý nhận người con rể này, ta trở thành hiền tế của Mặc Ngọc Đảo.

Nhờ vào tài nguyên của thế lực Thập Vương, ta nhanh chóng đột phá liên tiếp, cách đây hai mươi năm mới có đứa con trai đầu tiên với Hà Yên, sau khi gặp biến cố bị tập kích mất con, bốn năm sau ta có đứa con gái thứ hai.

Trong mấy trăm năm qua ta không lúc nào quên được nàng, Tương Như, nhưng ta không dám quay về, ta không có mặt mũi nhìn nàng. Ta cho người tìm hiểu tình huống của nàng, biết nàng vẫn đang chờ ta, nhưng ta thì đã sớm phản bội, ta không thể phụ Hà Yên, ta… ta không biết phải làm thế nào.

Mấy tháng trước, ta hay tin nàng chết ở nước Sở, lúc đó… ta chỉ muốn ngay lập tức vượt Tây Hải báo thù, nhưng… ta không làm được, ta đau đớn lắm…’

Lâm Vấn Thiên một hơi nói ra hết toàn bộ nỗi lòng, hắn đã quỳ mọp xuống, nước mắt quân tử chực trào, hắn vẫn yêu Quách Tương Như, nhưng chí khí thời trai trẻ bị hiện thực xã hội vả đau điếng, hiện tại hắn đã có gia đình viên mãn, còn nàng thì bỏ mạng tại trung thổ, cay đắng làm sao.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300