Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 274
Phần 274: Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp

“Ồ, đã sáu tháng trôi qua rồi sao? Cũng sắp đến đại hội Thập Vương rồi, dạo này thật là rảnh rỗi.” Chu Cương Liệt vươn người ngáp dài, dụi đầu vào giữa ngực Lạc Thủy mà hít hà mùi sữa thơm.

“Hihi, chủ nhân, nhột quá.” Nàng cười khúc khích ôm lấy đầu hắn, hai tháng nay nàng đã đột phá lên hóa Thần hậu kỳ rồi.

“Quay vòng quay luôn đi.” Hắn nhấn vào màn hình, cái mâm lại bắt đầu lăn tròn sau đó cây kim chỉ vào ô màu vàng.

“Chúc mừng ký chủ nhận được Huyễn Thuật Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp.”

“Ồ, lại một môn Huyễn Thuật, nghe tên cũng khá ngầu đó, nó có công hiệu gì?” Chu Cương Liệt gõ vào màn hình hệ thống, Yêu Dục lập tức xuất hiện.

“Mộng Giác Tiên Tung, Chưởng Trung Di Mộng, là một môn huyễn thuật sử dụng lực lượng linh hồn để thi triển, tác động vào giấc mộng, thao túng ảo cảnh trong mơ, nếu luyện đến cực hạn có thể khống chế lấy mộng cảnh của bất cứ ai.”

“Công pháp này chia làm ba tầng, thứ nhất là Dệt Mộng, tác động hồn lực vào giấc mơ của người khác, biến đổi nó theo ý của bản thân. Tầng thứ hai là Nhập Mộng, tự mình phân hồn tiến vào mộng cảnh trực tiếp tham gia vào giấc mơ. Tầng cuối cùng là hóa Mộng, mộng và thực thay đổi cho nhau, mộng như thực mà thực cũng như mộng, đạt đến tầng thứ này có thể ở trong mộng giết người không để lại dấu vết.”

Nghe tiểu tinh linh giải thích mà Chu Cương Liệt há hốc mồm, môn công pháp đỉnh như vậy, có thể tác động vào giấc mơ của người khác thậm chí thao túng biến hoàn cảnh trong mơ thành mọi chuyện mình thích, cảnh giới tối cao còn có thể giết người trong mộng.

“Ký chủ nên chú ý, Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp chỉ có tác dụng với người có hồn lực yếu hơn ngài. Và nếu ở trong mộng dùng hồn lực quấy phá có thể khiến người bị huyễn thuật tác động sinh ra tâm ma hoặc trở nên điên loạn.”

“Ta biết rồi, mau học đi thôi.” Chu Cương Liệt gật đầu, hệ thống nhanh chóng quán đỉnh công pháp này vào đại não của hắn, chỉ chốc lát hắn đã biết nên dùng huyễn thuật này như thế nào.

Hắn dùng thần thức quét một vòng chủ đảo, giờ này đã sáng, gần như toàn bộ mọi người đều đã thức giấc, Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp chỉ tác động lên người đang ngủ, thức rồi thì sao mà mơ được.

May mắn ở phía sau bếp có một lão già phàm nhân chuyên làm công việc đốt lửa, lão ta đã dậy từ lúc trời chưa sáng để làm việc, tới giờ đã hoàn thành nên đang trốn trong đống củi đánh một giấc ngon lành.

Chu Cương Liệt miệng lẩm bẩm đọc chú pháp, hồn lực tỏa ra hướng tới lão già kia, sau đó hắn từ đôi mắt linh hồn có thể thấy rõ phía trong đại não của lão ta đang diễn biến cái gì.

Lão già này đang mơ thấy mình là một kẻ có tiền, giàu có hưởng thụ, được ăn sung mặc sướng kẻ hầu người hạ.

“Ái chà, mơ tốt đấy chứ, để ta giúp ngươi có giấc mơ đẹp hơn nhé.” Chu Cương Liệt phì cười, chú văn theo hồn lực của hắn bay vào trong mộng cảnh, chẳng mấy chốc hình ảnh giấc mơ của lão già đã thay đổi.

Huyễn thuật Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp tầng thứ nhất Dệt Mộng, lấy tu vi Chân Tiên hiện tại Chu Cương Liệt cũng chỉ có thể thi triển được tầng đầu tiên này, hai tầng tiếp theo cần phải đột phá lên cao hơn.

Trong giấc mơ, mọi cảnh vật nhanh chóng đảo lộn, lão già đốt củi không còn thấy cuộc sống giàu sang nữa, hiện tại ông ta đang ngồi trên một chiếc giường.

Từ bên ngoài, một nữ nhân trần truồng với thân thể thành thục nảy nở tiến vào, lão già mở to cặp mắt hí ra, mồm há hốc.

Nữ nhân này ông ta đã có dịp gặp một lần, vẻ đẹp của nàng luôn in hằn trong ký ức của lão ta, chính là vị đảo chủ phu nhân mặn mà cao quý. Tuy sống cùng một đảo nhưng nàng ta như phượng hoàng trên cành cao, kiêu sa quý phái, còn lão chỉ là một tên phàm dân may mắn được một công việc đốt củi thấp hèn dưới đáy xã hội.

Ông ta vô tình thấy được nàng khi một lần nàng đích thân vào bếp nấu đồ ăn cho đảo chủ, chỉ một lần đó đã khắc sâu hình bóng mỹ nhân phong tình vạn chủng này vào đầu lão.

Nhưng có đánh chết cũng không thể ngờ một ngày nàng lại xuất hiện trong giấc mơ của mình, ông ta đang ở trong một trạng thái kỳ diệu, biết rõ là mình mơ nhưng cũng không thoát ra được, mà ông ta cũng không muốn thoát, đâu phải lúc nào cũng có được giấc mộng như thế này chứ.

Vị đảo chủ phu nhân kia không hề ngại ngùng tiến đến gần ông ta, nàng dang tay ra để toàn bộ thân thể mạn điệu bại lộ trong mắt lão, cặp vú tinh hoa bự ngang đầu người, núm vú đỏ hồng chìa ra, phía dưới là cặp mông ngúng nguẩy lắc lư và cái mu lồn múp rụp rậm lông.

Nàng ôm lấy ông già, ôi, sao mà mơ lại chân thật đến vậy, sau đó nàng giúp ông ta cởi ra quần áo.

“Phúc lão, để nô gia hầu hạ ông nhé.” Khổng Gia Linh mở môi thơm, lời nói ngọt ngào lọt vào tai làm lão già run lên vô thức gật đầu.

Vị đảo chủ phu nhân này quỳ xuống nắm lấy đai lưng của ông ta kéo ra, con cặc tuy già cỗi nhăn nheo nhưng vẫn cứng ngắc chĩa ra. Nàng cười nhẹ lấy tay trêu đùa sau đó há miệng ra ngậm lấy.

“Hít… phu nhân… lão nô… lão nô sướng quá…” Phúc lão cảm nhận rõ cái dương vật của mình đang trong khoang miệng mềm mại của nàng ta, lưỡi Khổng phu nhân đảo liên tục đánh lên quy đầu.

Chỉ ít phút sau, lão già chịu không thấu nắm lấy đầu nàng đâm sâu vào cổ họng rồi bắn tinh.

“Ưm… ực… Phúc lão, tinh của ngươi đặc mà lại ngon nữa…” nàng há miệng cho ông ta thấy số tinh trùng bên trong sau đó nuốt ực xuống.

“Nào, đến đây, đụ vào lồn ta đi, hôm nay nô gia sẽ phục vụ cho ngài thật tốt.” Câu nói đầy tính khêu gợi làm ông già máu nóng dồn lên não, ông ta bất chấp nhào tới đè lấy vị phu nhân cao quý này xuống giường.

Lúc này cửa chợt mở, Lãnh Trường Phong bước vào, nhìn thấy vợ mình và lão già đang trần truồng quấn lấy nhau trên giường, khuôn mặt anh tuấn mất sạch vẻ điềm đạm, lông mày hắn nhíu chặt, râu dựng đứng quát lớn.

“Hỗn đản, gian phu dâm phụ, các ngươi dám tằng tịu nhau sau lưng bổn đảo chủ?”

“A, đảo chủ, lão nô… lão nô không dám… chuyện này…” Mặt Phúc lão tái xanh, trời ơi, chơi vợ người ta còn để bị phát hiện, phen này chắc chắn ông ta sẽ chấm dứt mạng già ở đây rồi.

“Hứ, phu quân, ngươi bất lực bỏ ta cô đơn bao nhiêu lâu nay, ta phải tìm những con cặc mới để an ủi tấm thân chứ, tất cả là lỗi của ngươi, ta dâng lồn cho người ta địt đó thì sao? Ta làm đĩ cho hàng nghìn nam nhân chơi đó, ngươi làm gì được ta.” Khổng Gia Linh thì không hề sợ hãi còn buông lời thách thức làm Phúc lão càng run rẩy hơn.

“Con đĩ? Dâm phụ, ngươi dám cắm sừng ta, loại đĩ điếm chó cái như ngươi giữ lại làm gì, cả hai chết đi.” Lãnh Trường Phong mặt đỏ kè tức giận tột độ vung tay làm đất trời như sụp đổ.

Khổng Gia Linh cười nhạt phất tay, bỗng dưng thiên địa an tĩnh, Lãnh Trường Phong ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

“Ác phụ, ngươi làm gì?” Hắn căm tức nghiến răng hỏi.

“Tất nhiên là tiên pháp chế ngự ngươi rồi, haha, phu quân à phu quân, nằm yên đó xem ta đội nón xanh cho ngươi như thế nào đi nhé.” Khổng Gia Linh cười mỉa mai.

Nàng sấn tới trước mặt Phúc lão, “coi ông kìa, đừng sợ, tên chồng bất lực đó không làm gì được chúng ta đâu, mau đi, tới địt vào lồn ta, chơi ta ngay trước mặt hắn.”

Nàng chạm nhẹ vào quy đầu của ông ta, con cặc vốn sợ hãi mà xìu xuống lại một lần nữa bỗng nhiên kích thích vươn lên, chưa hết nó còn nhanh chóng lớn và dài ra như cánh tay. Phúc lão chưa bao giờ thấy cặc mình đạt được độ khủng bố như thế này.

Đảo chủ phu nhân vô cùng hài lòng, nàng đẩy lão ta nằm xuống, bản thân kề mép lồn tới sau đó ngồi lên. Con cặc thô dài dần dần đâm vào âm hộ của nàng.

“Ôi trời… á… sướng… đúng rồi… kích thước này đúng là thứ ta muốn… phu quân yêu dấu, chàng nhìn có rõ không? Xem kỹ đi, vợ của chàng đang bị một lão già bần dân địt đây nè… ôi a…”

Khổng Gia Linh cứ thế ở tư thế cưỡi ngựa ngược nhún nhảy, con cặc vừa dài vừa lớn đâm từng phát lút cán chạm đến hoa huyệt, nước lồn vẩy ra ướt cả sàn.

Lãnh Trường Phong nằm trên đất mắt long lên sòng sọc đầy ác liệt nhìn cảnh vị nương tử của mình đang làm tình với lão già chết tiệt kia, hắn đau đớn khổ sở vô cùng.

Phúc lão thấy tình huống vô cùng tốt, thế là gan của ông ta lớn hơn, nắm lấy hông của Khổng Gia Linh phối hợp từ dưới nắc lên.

“Ôi trời… đúng rồi… dập mạnh lên… nữa đi, sướng quá… lồn thiếp đã ngứa quá… ưm… ân… phu quân, ông lão này tuy già nhưng cặc thật quá khủng, ông ta địt còn sướng hơn chàng gấp trăm lần… ô ô… chọc vào tử cung thiếp rồi… mau bắn đi… mau bắn đi… bạo tinh gieo hạt làm thiếp có chửa đi…”

Phúc lão chịu không nổi thế là đâm một phát cật lực rồi phun tinh xối xả vào tử cung của Khổng Gia Linh trước ánh mắt bất lực cay đắng của Lãnh Trường Phong.

Sau đó hai người tiếp tục ở trước mặt vị đảo chủ này bày đủ tư thế tiếp tục làm tình, thậm chí dí sát mặt hắn rồi phun tinh khiến hỗn hợp dâm dịch chảy từ lồn xuống đầu Lãnh Trường Phong.

“Bốp… bốp…”

“Phúc lão, mau dậy, lão già này dám lười biếng trốn ở đây ngủ hả?”

Phúc lão mơ màng tỉnh giấc, trước mặt nào phải là đảo chủ phu nhân mặn mà kiều diễm, rõ ràng là bà béo nấu bếp đang cầm cái muôi múc canh gõ vào đầu ông ta.

“Ớ… ơ… ta đang ở đâu đây?” Lão vẫn ngơ ngác nhìn quanh.

“Lão già, còn chưa tỉnh ngủ sao? Có tin ta quăng ông vào thùng nước vo gạo hay không? Mau thêm củi vào đi, ta phải nấu ăn rồi.” Mụ béo gõ thêm cho ông ta một cái, lúc này Phúc lão mới hoàn hồn.

“Chậc, thì ra là mơ, tiếc thật.” Lão ta gãi đầu đầy tiếc nuối rồi đi lấy củi. Tất cả những gì lúc nãy giờ hoàn toàn là mộng cảnh do Chu Cương Liệt dệt nên.

“Chà, huyễn thuật này thật lợi hại, ta lại có trò để chơi rồi, hê hê.” Hắn rút hồn lực về mỉm cười đầy đê tiện.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300