Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 53
Phần 53: Xin đi làm đĩ

Chu Cương Liệt vừa đi, Vân Nhi công chúa đã trở về, nàng tắm rửa sạch sẽ, thay y phục công chúa rồi chạy đến cung của Kiều Trinh.

Vương Phi sau khi được chủ nhân chơi lên đỉnh ba lần, thoải mái ngồi tiếp tục đọc sách.

“Mẫu phi, con đến thăm người đây.” Vân Nhi vừa chạy vào vừa la lên, thái giám và cung nữ biết tính tình của cô công chúa này, cũng không cản lại.

“Hừ, xem con kìa, có công chúa nào tướng đi xấu như con không, phải nhẹ nhàng dịu dàng chứ.” Vương Phi nhìn con gái, mắng yêu.

“Con là võ tướng nha, không thèm yểu điệu lả lướt.” Vân Nhi sà vào lòng mẫu phi, ôm lấy eo. Nàng khịt mũi ngửi thấy mùi gì đó là lạ, nhưng không biết là gì, vô tư cho qua.

Thực ra đó là mùi dâm khí hai con người lúc nãy địt nhau còn vương lại, Kiều Trinh sợ con gái về bất chợt nên sau khi bị địt lên đến đỉnh ba lần, nàng không kịp tắm rửa, chỉ mặc lại quần áo, dưới váy nàng không mặc gì, một mảng lầy lội, nước lồn chảy ướt cả đùi.

“Mẫu phi, con có chuyện muốn nói.” Vân Nhi nhớ đến chuyện tiền bối nói. Kiều Trinh đã biết trước, nhưng vẫn giả vờ dịu dàng xoa đầu lắng nghe con gái.

Vân Nhi rót một ly trà, uống ừng ực, trà này sao có vị hơi lạ, nhưng nàng đang khát, không quan tâm, uống thêm hai ly nữa, nhìn con gái uống trà pha tinh trùng của chủ nhân ngon lành, Kiều Trinh mỉm cười hài lòng, Vân Nhi uống xong lại nói tiếp.

‘Mẹ biết đó, lúc này thế cục rất xấu, Vân Lạc đã mất hai huyện thành rồi, con xin phụ vương cho lãnh binh ra trận nhưng người không chịu, một mình mẫu phi vừa mới đột phá phải chống lại tu sĩ hai nước hợp sức rất nguy hiểm.

Lúc nãy con gặp Chu tiền bối ở quân doanh ngoài thành, con hướng ngài ấy lãnh giáo phương pháp nhanh chóng đột phá để có đủ sức giúp đỡ mẹ, ngài ấy cũng nói có một cách… có điều… nó… kỳ lắm…’

Nói tới câu cuối, Vân Nhi ấp úng, mặt đỏ hồng. Kiều Trinh cười hiền hậu, mặt bình thản nói.

“Có phải Chu tiền bối nói cần phải song tu hay không?”

Vân Nhi ngỡ ngàng, bật người dậy hỏi, “Mẹ, sao người biết, không lẽ Chu tiền bối cũng nói với mẹ về phương pháp đột phá đó?”

Kiều Trinh hững hờ, coi như chuyện bình thường:

“Không những mẹ biết, mà mẹ cũng làm rồi.”

Công chúa nhỏ như nghe không rõ, “Mẹ, người nói gì?”

Vương Phi nhìn con gái đang ngốc nghếch mắt mở to, mồm há hốc, bình thản nói từng chữ:

“Mẹ nói, mẹ biết phương pháp song tu này, và mẹ cũng đã cùng Chu tiền bối song tu rồi.”

Vân Nhi sững sờ, nàng lui lại mấy bước, nhìn kỹ mẫu phi của mình, đây có phải là mẹ mình không? Sao nàng nói chuyện cùng nam tử khác song tu mà mặt tỉnh bơ vậy?

“Mẹ, người đừng có đùa nữa.” Vân Nhi lắp bắp, nàng vẫn chưa tin.

“Mẹ nói thật, ta đã cùng Chu tiền bối song tu, ngài ấy giúp ta tấn thăng rồi, bây giờ ta đã Trúc Cơ trung kỳ.” Kiều Anh kiên trì nói.

“Sao… sao lại như thế, sao mẹ lại song tu với ông ấy… mẹ… không phải mẹ rất yêu phụ vương sao? Sao mẹ có thể làm hành động phản bội ấy?” Nàng sợ người hầu bên ngoài nghe, nên cố nén xúc động ghìm giọng xuống, mắt ướt nhẹp.

‘Mẹ rất yêu phụ vương con, và cả con nữa, vì vậy mẹ không muốn Vân Lạc Quốc mất, mẹ phải mạnh hơn nữa, để bảo vệ phụ vương con, bảo vệ con, bảo vệ cả đất nước này.

Lúc Chu tiền bối nói ra phương pháp, mẹ cũng rất đắn đo, mẹ từng cự tuyệt, nhưng nếu không làm theo cách này, với tu vi vừa đột phá Trúc cơ của mẹ thì không thể làm gì hết, mẹ bất lực, song tu là con đường duy nhất sáng để cứu lấy chúng ta.

Có thể mẹ đã phản bội phụ vương con, mẹ là kẻ dâm loàn đi tìm người đàn ông khác, nhưng mong con hiểu, tất cả là vì quốc gia này.’

Kiều Trinh nghiêm túc, giữ chặt con gái, tay run rẩy, nước mắt trào ra ướt đẫm, Vân Nhi nhìn vào ánh mắt ấy, vẫn là đôi mắt hiền từ, dịu dàng của mẹ, nay có thêm một tia phẫn uất, không cam lòng.

Nàng cũng bật khóc, ôm lấy Kiều Trinh, thì ra là thế, mẫu phi không phản bội phụ vương, mẹ là vì gia đình, vì quốc gia này mà hy sinh tấm thân ngọc ngà, cam chịu song tu để tăng tu vi, nàng đã hiểu lầm mẫu phi.

“Mẫu phi, con sai rồi, con không dám trách mẹ nữa, mẹ làm đúng, con sẽ không nói chuyện này cho bất cứ ai.”

Kiều Trinh hài lòng lau nước mắt trên mặt còn gái, “Con hiểu cho mẹ là tốt rồi, con cũng đừng hận thù gì Chu tiền bối, ngài ấy không ép mẹ, chỉ đưa ra phương pháp, chính mẹ đã chọn song tu.”

Vân Nhi gối đầu lên đùi mẫu phi, “Con cũng đâu có trách gì tiền bối, ngài ấy là thế ngoại cao nhân, đâu có phải kẻ dâm tặc, ngài ấy cũng nói với con chuyện song tu, bảo con cứ suy nghĩ, không hề ép uổng gì con cả.”

“Vậy, con lựa chọn thế nào?” Kiều Trinh dò hỏi.

“Mẫu phi đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ rồi, con sẽ suy nghĩ thêm, nếu mẫu phi có thể một mình diệt được bọn tu sĩ bên kia thì con không cần phải song tu với tiền bối.” Vân Nhi nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói.

“Đó là lựa chọn của con, mẫu phi sẽ hết lòng ủng hộ.” Kiều Trinh hiền từ xoa đầu con gái.

Vân Anh ở lại tâm sự với mẫu phi một lát rồi ra về, khi nàng vừa đi khuất, Kiều Trinh thở ra một hơi, lẩm bẩm.

“Chà, mình diễn xuất cũng không tệ, kế tiếp phải làm sao để thu phục con gái yêu thì phải coi bản lĩnh của ngài rồi chủ nhân.” Nàng cười dâm liếm môi.

Chu Cương Liệt đi lang thang khắp nơi, xem có bắt gặp mỹ nhân nào nữa không, nhưng người đẹp thì đâu có dễ bắt gặp, hắn lủi thủi về Kiều Anh Lâu.

Yêu Dục xuất hiện, ngồi trên vai hắn, giọng đầy châm biếm:

“Hừ, ai lúc trước nói dùng thực lực để chơi gái, lười dùng mưu kế xảo quyệt, vậy sao hôm nay ký chủ không đè cô công chúa kia ra chơi luôn ngoài quân doanh, lại còn hợp mưu với Vương Phi lừa đảo nàng ta.”

Chu Cương Liệt khinh khỉnh trả lời: “Cứ dùng vũ lực hiếp dâm hay chơi thuốc kích dục thì chán lắm, lâu lâu phải đổi cách thu phục gái chứ, để Vương Phi dâng con gái lên cho ta đụ không kích thích hơn à.”

“Ký chủ đúng là đồ đã dâm tặc còn ra vẻ đạo mạo.” Yêu Dục cười khinh bỉ nhìn hắn.

Khi hắn về tới nơi thì đã quá giờ trưa, Kiều Anh cho người làm thức ăn thịnh soạn mang lên, Chu Cương Liệt cũng hào phóng đem vài thỏi vàng lúc trước Phát Hạo trả công đưa cho nàng, coi như chi phí ăn ở.

“Nô gia là người của chủ nhân, ngài không cần phải trả tiền nha.” Kiều Anh từ chối. Chu Cương Liệt dúi vào tay nàng.

“Coi như đó là ta góp công cho khách điếm này, là chủ nhân thì không hà tiện được, với lại còn nhờ nàng cho hai mẹ con Tố Vân ở đây nữa.”

Kiều Anh cũng vui vẻ cầm lấy. Bàn ăn được dọn ra, Chu Cương Liệt cùng Tố Vân, Tiểu Yên và Kiều Anh cùng thưởng thức. Trong bữa ăn, Tiểu Yên cứ liếc nhìn đũng quần hắn, liếm mép thèm thuồng.

“Hừ, con bé này tuổi còn nhỏ mà dâm tính rất lớn nha, vài năm nữa có khi trở thành thiên hạ đệ nhất kỹ nữ của Vân Lạc thành này luôn”, Chu Cương Liệt cốc đầu nàng một cái, Tiểu Yên vui vẻ ăn cơm.

Ăn uống no nê, Chu Cương Liệt nằm trên đùi Kiều Anh để nàng ráy tai, Tiểu Yên thì ngồi bên cạnh xoa bóp chân cho hắn. Chà, cuộc sống an lành này thật muốn hưởng thụ hoài nha.

Tố Vân bỗng đến bên cạnh, quỳ xuống, Chu Cương Liệt chưa hiểu chuyện gì.

‘Chủ nhân, sáng giờ thiếp và Kiều Anh muội đã thảo luận rồi, thiếp cũng muốn như Kiều Anh, phát triển cơ ngơi này. Thiếp sẽ làm hoa khôi đầu bài của Kiều Anh Lâu. Học nhảy múa, đàn ca, khi cần thiếp sẽ như Kiều Anh tiếp đãi các khách nhân giàu sang quyền quý.

Bởi vậy hôm nay, thiếp xin phép chủ nhân, cho thiếp đi làm đĩ, phục vụ đàn ông, dùng thân thể này kiếm tiền, trả ơn cho chủ nhân và Kiều Anh muội muội.’

Nghe Tố Vân nói, Chu Cương Liệt hứng thú vô cùng, một thục phụ quê mùa, bỗng chốc vịt hóa thiên Nga, nay lại chấp nhận đi làm kỹ nữ, hắn ôm lấy Tố Vân, cười hài lòng.

“Được, ta không phải kẻ có sở thích chiếm giữ nữ nhân, các nàng tuy là nô lệ của ta, nhưng cũng là nô lệ của nam nhân toàn thiên hạ, có thể thoải mái câu dẫn, quyến rũ bất cứ ai, cho họ chơi tùy ý. Ta cho phép nàng đi làm đĩ.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300