Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 235
Phần 235: Thẩm vấn

“Chủ nhân, thiếp thành Địa Tiên rồi.” Tần Mộ Uyển hớn hở, bao nhiêu áp lực đè nặng mấy ngày nay bỗng chốc tan biến, nàng nhào vào lòng Chu Cương Liệt đang đứng bên dưới.

“Ta nói được là sẽ làm được, nàng tin rồi chứ.” Hắn ôm eo nàng hài lòng.

“Hi, hay là ở đây làm một nháy xem như chúc mừng thiếp đột phá đi, người ta đã là Địa Tiên thể phách tăng mạnh, bảo đảm sẽ để chàng chơi tận hứng.” Tần Mộ Uyển nháy mắt mời gọi hắn.

Cái câu này sao nghe quen quá, lúc trước Vương Nhã Khuê cũng nói y chang như vậy, sau đó thì bị hắn địt cho tung lồn phải kêu khóc van xin, sáng ra đi còn không nổi, thể phách Địa Tiên gặp hắn cũng phải chạy dài thôi.

“Ăn mừng để từ từ, ta dẫn nàng đi gặp một người trước.” Chu Cương Liệt vịn eo nàng bay lên, Tần Mộ Uyển khá tò mò nhưng cũng không hỏi thêm, ôm lấy hắn sát rạt.

Hắn dẫn nàng về khách sạn, trên đường vẫn liên tục động tay động chân hết bóp vú lại mò lồn khiến dâm nữ nứng muốn chết.

“Chàng ở nơi này sao? Hay là dọn vào Huyền Nữ Cung ở luôn đi, chúng ta sẽ hằng ngày tha hồ song túc song phi với nhau.”

Chu Cương Liệt không đáp chỉ cười nhẹ dẫn nàng thoáng chốc xuất hiện trong phòng, Vương Nhã Khuê đang bực bội nằm sấp trên giường mà oán trách Chu Cương Liệt.

“A chủ nhân về rồi.” Lạc Thủy ở gian bên ngoài đang uống trà thấy hắn vội đứng dậy niềm nở chào mừng, nàng cũng gật đầu khẽ chào Tần Mộ Uyển, hôm trước hai người cũng đã từng gặp nhau.

Vương Nhã Khuê bật người dậy hùng hổ đi ra ngoài, vừa đi vừa lớn giọng oán trách hắn, “Chủ nhân, sao lại giúp tiện nhân đó đột phá, không phải ngài nên biến cô ta thành kỹ nữ vạn người đều có thể cưỡi hay sao…”

Nàng ngưng lời nhìn chằm chằm nữ tử đang bám cứng ngắc bên cạnh Chu Cương Liệt, Tần Mộ Uyển cũng ngây ra lăm lăm nhìn lấy nữ tử đối diện.

“Tiện nhân!!!”

“Yêu nữ!!!”

Hai nàng đồng thanh chỉ vào nhau, một khoảng lặng xuất hiện trong phòng, hai nàng nhìn nhau ánh mắt như muốn tóe lửa rồi đồng loạt quay sang Chu Cương Liệt hỏi.

“Chủ nhân, chuyện này là sao???”

Sau khi nghe kẻ thù của mình nói câu giống hệt, hai nàng lại quay về lườm nhau tiếp. Lúc này kẻ ngốc cũng đã nhìn ra vấn đề huống gì hai vị mỹ nhân thông minh hiểu chuyện này.

Tần Mộ Uyển vỡ lẽ hèn gì yêu nữ này đột phá nhanh vậy, té ra là còn dâng hiến thân thể cho vị chủ nhân dâm tà này trước cả mình, nàng cứ không hiểu tại sao sau khi đột phá yêu nữ kia không ngay lập tức tìm mình xử lý, cô ta đã theo làm tình nô cho chủ nhân rồi thì tất nhiên phải nghe lời hắn.

Vương Nhã Khuê cũng vậy, nàng bây giờ mới nhận ra, lúc Chu Cương Liệt bắt nàng khỏi Hắc Nha Tông thực ra không phải do tiện nhân kia xúi, là hắn bịa đặt để dọa nàng sợ khiến nàng chủ động yêu cầu làm tình nô của hắn.

Hai nàng tâm ý tương thông hiểu rõ chuyện của nhau, tất cả đều là kế hoạch của tên dâm tặc này hòng lừa các nàng vào tròng tự nguyện trở thành tình nô dưới háng hắn.

Cả hai bàn tay nắm chặt mím môi mím lợi liếc hắn, thấy tình huống không ổn, Chu Cương Liệt chợt nghiêm mặt, không nói lời nào vỗ vào mông đít mỗi nàng một cái thật mạnh.

“Các nàng nhìn vậy là sao hả? Muốn chống đối lại ta phải không?”

Hai vị mỹ nhân bị đánh đau điếng ôm mông cùng lui về phía sau, mắt vẫn nhìn hắn chằm chằm đầy phức tạp.

“Trách ta lừa các nàng sao? Thế giờ giữa chọn bị ta lừa mà các nàng trở thành cường giả cấp Địa Tiên với việc ta trực tiếp bắt lấy biến cả hai thành nô lệ thì các nàng muốn chọn cái nào?” Hắn ngồi xuống ghế gằn giọng nói, Lạc Thủy ở phía sau rót trà không xen vào.

Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đều tự mình suy ngẫm, Chu Cương Liệt nói đúng, với đẳng cấp Chân Tiên đó của hắn muốn hãm hiếp các nàng lúc nào chả được, nhưng hắn chọn cách nhẹ nhàng nhất ai cũng có lợi, hắn có được các nàng, các nàng có được thực lực mình ao ước.

“Đúng là ngang bướng, các nàng có nghe qua chuyện Đãng Hồng Trần ở Sở quốc lấy tông môn cấp Địa Tiên sơ kỳ phản sát ba môn phái hải ngoại với bốn Địa Tiên có hậu kỳ tối đỉnh chứ? Các nàng nghĩ nàng ta vì sao có thực lực đó?”

Không để hai nàng đoán, hắn tiếp lời luôn, “Đãng Hồng Trần cũng là nữ nhân của ta, chính ta đã giúp nàng ấy bày trận giết bốn Địa Tiên kia, cũng là ta cứu nàng ấy khi đột phá Địa Tiên thất bại.”

Nghe Chu Cương Liệt nói, hai nàng khẽ run lên, thì ra câu chuyện phía sau Sở quốc là do vị chủ nhân này làm ra, như vậy đã rõ ràng rồi.

“Người ta cũng có ý kiến gì đâu, xem như thiếp ngu dại bị lừa, trở thành tình nô của chủ nhân cũng tốt mà.” Vương Nhã Khuê cười lấy lòng tiến tới ôm chân hắn.

“Chủ nhân có ơn với thiếp, lại không hề thiên vị nếu không cả Huyền Nữ Cung đều sẽ không sống sót nổi, thiếp nguyện làm nô cả đời cho chàng.” Tần Mộ Uyển điệu đà bước đến ôm chân còn lại.

Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi, các nàng chọn cách chấp nhận, dù sao ở bên vị chủ nhân này hưởng thụ sự sung sướng của tình dục khiến hai nàng đã không còn đường lui nữa, nhất là Tần Mộ Uyển, lồn nàng đã dâng cho không chỉ Chu Cương Liệt mà còn có mấy tên ăn mày xa lạ ngoài kia hưởng thụ rồi.

Hai nàng đối diện nhìn nhau sau đó hứ một cái quay đầu đi.

“Chủ nhân sao lại đưa cô ta về đây?” Vương Nhã Khuê hỏi.

“Chủ nhân sao lại để thiếp gặp cô ta?” Tần Mộ Uyển cũng cùng lúc đưa ra nghi vấn.

“Chẳng phải các nàng có ân oán cần giải quyết sao, hôm nay ta đứng giữa làm người liên thông cho hai nàng, có gì bất mãn nhau thì cứ nói rõ đi.” Hắn xoa đầu hai nàng sau đó bảo Lạc Thủy lấy hai cái ghế để các nàng ngồi đối diện nhau.

“Thiếp thì có gì cần nói với tiện nhân giả tạo này chứ, chưa xé lồn cô ta ra là may rồi.” Vương Nhã Khuê bĩu môi.

“Cô ta năm lần bảy lượt xúc phạm thiếp, nếu có cơ hội thiếp sẽ xát muối ớt vào lồn cô ta.” Tần Mộ Uyển chả thèm giữ hình tượng tiên tử văng tục luôn.

Hai nàng tiếp tục đối chọi nhau, nếu không có Chu Cương Liệt ngồi giữa chắc đã lao vào mà khô máu luôn rồi. Hắn làm mặt lạnh vỗ hai tay vào nhau.

“Đủ, Mộ Uyển, Nhã Khuê nói năm xưa nàng dùng nhan sắc và tình cảm để lừa sư huynh của cô ấy phản bội lại Hắc Nha Tông mang theo bí kỹ và pháp bảo chạy đi Tây Hải có đúng vậy không?”

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, trước sự quan sát của cấp tiên nhân hầu như không có sự dối gạt nào có thể thoát qua được.

Tần Mộ Uyển nhíu mày tỏ vẻ suy nghĩ, sau đó lắc đầu, “Thiếp không biết sư huynh của yêu nữ này là ai hết.”

“Ngươi đừng có xạo, sư huynh ta tên là Vương Bắc Thần, năm đó cũng là một thế hệ thiên kiêu có danh tiếng sao ngươi không biết được, chủ nhân, cô ta rõ ràng muốn chối tội.” Vương Nhã Khuê đanh giọng chất vấn, thấy Chu Cương Liệt nhìn mình, Tần Mộ Uyển tiếp tục ngẫm nghĩ sau đó khẽ vỗ tay.

“Vương Bắc Thần sao? A, nhớ rồi, năm đó đúng là có biết một kẻ tên Vương Bắc Thần, chúng ta từng gặp nhau tại một lần tụ hội tu sĩ trẻ tuổi ở Ung Thành, đúng là hắn nằm trong nhóm những người rất có danh tiếng thời điểm đó, được mấy nữ nhân khác ngưỡng mộ vô cùng.”

“Sau đó thì sao? Nàng và Vương Bắc Thần đó có phát sinh những chuyện gì?” Chu Cương Liệt hỏi.

“Không có nha, thiếp lúc đó chỉ đại diện Huyền Nữ Cung có mặt, tu vi cũng mới là Kim Đan hậu kỳ chưa lọt vào nhóm thiên kiêu trẻ, thiếp ở tụ hội đó cũng có vài nam tử buông lời tán tỉnh nhưng Huyền Nữ Cung xưa nay không kết bạn với nam nhân nên thiếp ngó lơ, trong những người nam nhân đó cũng không hề có Vương Bắc Thần, mà dù có thì thiếp chắc chắn sẽ không nói chuyện, hai môn phái xưa nay hiềm khích rất lớn, người ta chả dại gì liên quan đến hắn.”

Tần Mộ Uyển thật thà kể lại hết mọi chuyện, ở tại tụ hội tu sĩ trẻ tuổi nàng và Vương Bắc Thần không hề có tiếp xúc gì với nhau.

Chu Cương Liệt quan sát hồi lâu rồi đưa ra kết luận, “Lời nàng ấy nói là thật.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300