Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 232
Phần 232: Chân tình của Tần vương

Tần Vĩ chờ khoảng nửa canh giờ thì cũng thấy được hình bóng mà hắn đã say đắm suốt hơn chục năm qua, nàng vẫn thế, cung trang trắng toát, mạn che mặt cùng với dải lụa bay phấp phới phía sau hệt như một nàng tiên thật sự.

Hắn vội đứng dậy, với nữ tử này hắn không quản lễ nghĩa quân thần cứ thế chắp tay vái chào, “Rốt cuộc Tần tiên tử cũng chịu gặp bổn Vương rồi, ta vui lắm.”

“Đại Vương chính sự bận rộn lại bỏ thời gian đến đây lo lắng cho ta, Mộ Uyển hết sức cảm kích.” Tần Mộ Uyển mỉm cười, giọng nói thánh thót như sơn ca, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành khiến Tần Tuyên Vương trái tim loạn nhịp, nàng rất hiếm khi nào cười nói với hắn như vậy.

“Hôm qua đến giờ yêu nữ kia có tấn công đến đây hay không?” Hắn vội hỏi.

“Nhờ hồng phúc của Đại Vương làm chỗ dựa cho Huyền Nữ Cung, yêu nữ kia sau khi đột phá vẫn không ra mặt, có thể nàng ta không dám đánh đến vương cung đâu.” Nàng ngồi xuống tự tay pha trà cho hắn.

Nhìn vị tiên tử ngày thường quen với sự lãnh đạm nay lại nhiệt tình đối đãi mình như vậy khiến Tần Vĩ dần sinh ra mơ tưởng, không lẽ tấm chân tình của mình đã động lòng nàng rồi.

“Tần tiên tử, chuyện hôm qua ta nói với nàng…” hắn bỏ lửng nửa câu, nhận chung trà thơm từ nàng.

“Xin Đại Vương chớ vội, chúng ta dù sao cũng tiên phàm cách biệt hai giới, ta không muốn bản thân và Huyền Nữ Cung bị thiên hạ dè bỉu vì nương tựa vào hoàng thất, nếu như thế những lời đồn của yêu nữ chẳng phải sẽ thành sự thật, danh vọng của ta và ngài đều sẽ bị ảnh hưởng, chuyện làm Vương phi này không thể được.” Nàng chậm rãi phân tích cho hắn hiểu lợi hại của việc cưới nàng làm phi.

“Bổn vương không quan tâm đến cái danh lợi hão huyền đó, ta tha thiết yêu nàng hơn cả bản thân, chỉ cần có thể cùng nàng, ta mất đi ngôi vị cũng cam lòng.” Tần Vĩ nghiêm túc tự tin nói, Tần Mộ Uyển nhìn vị quân chủ này, cảm tình đối với hắn có sự thay đổi, Chu Cương Liệt nói đúng, kẻ này tuy si tình ngu ngốc nhưng lại rất tốt với nàng, nàng không nên chê bai xa lánh hắn.

“Mộ Uyển hiểu tâm tình của ngài, ta hứa, tuy không thể trở thành vợ chồng, nhưng một ngày nào đó, ta sẽ cho ngài thứ ngài mong muốn.” Nàng kéo khăn che mặt ra, rút một cái trâm cài bạch kim trên tóc gói trong khăn tay đưa cho Tần Vĩ.

“Đây xem như minh chứng cho lời hứa, vì vương nghiệp ta khuyên ngài nên nạp người khác làm Vương phi, ta sẽ mãi ở đây làm bạn tri kỷ với ngài.”

Tần Vĩ sững sờ nhìn dung nhan hoàn mỹ mà hắn say mê bấy lâu, hơn mười năm nay, từ lần đầu gặp nàng hắn chỉ có thể ngắm được đôi mắt, nhưng cũng chính đôi mắt ấy đã khiến hắn say quên lối về.

Hắn luôn mong một ngày nào đó có thể nhìn trọn dung nhan, hôm nay rốt cuộc đã thành hiện thực, một khuôn mặt tuyệt hảo hơn tất cả những gì hắn tưởng tượng, mũi cao thanh mảnh, đôi môi đào đỏ mọng không cần son khiến người ta vô thức muốn cắn một cái, chiếc cằm thon gọn tôn lên dung mạo tiên thiên.

Hắn run run đưa tay nhận lấy tín vật, thời khắc này Tần Vĩ dù có chết tại chỗ hắn cũng cam lòng, đã thấy rõ dung nhan người hắn yêu nhất, lại được nàng trao cho tín vật.

Đầu óc hắn tự nhiên sáng suốt, đúng vậy, nàng ta tiên tử trên cao, hắn là quân vương chốn hạ giới, nếu nên duyên vợ chồng sẽ có nhiều dị nghị, khi hắn già chết thì nàng vẫn sẽ sống thọ, nhưng nếu hai người trở thành tri kỷ, nàng đã hứa sẽ thỏa mãn nguyện vọng của hắn, tức là nàng chấp nhận làm nhân tình bí mật, ngày nào đó sẽ trao thân cho hắn.

Ôi, tấm chân thành bấy lâu của vị quân chủ si tình đã được đền đáp, hắn mạnh dạn đứng dậy nắm lấy bàn tay ngọc của nàng, điều mà mười năm qua Tần Vĩ không bao giờ dám.

“Được, ta nghe lời Mộ Uyển, ta sẽ chấp nhận liên hôn với công chúa Tấn quốc, nhưng nàng sẽ mãi là người ta yêu nhất, chỉ một câu hứa đó của nàng, ta chết cũng không sờn.”

Nàng vẫn vui vẻ nhìn hắn đầy tình ý không phản cảm hắn động chạm tay mình, “Được, sắp tới Mộ Uyển sẽ bế quan cố trùng kích Địa Tiên, ngài hãy trở về vương cung cưới Vương phi đi, ta hứa sau khi trở thành Địa Tiên sẽ cho ngài toại nguyện.”

Chỉ một câu hứa đã cướp đi trái tim đấng quân vương của một trong bảy đại chư hầu, Tần Vĩ hớn hở ôm lấy khăn tay gói trâm bạch kim vào lòng cáo từ rời đi.

Tần Mộ Uyển tiễn hắn ra tới tận quảng trường, Tần Vĩ chưa bao giờ hạnh phúc như hôm nay, hắn quyết định, từ nay phải trở thành một vị quân chủ tốt, khiến Tần quốc hùng mạnh hơn, trở thành điểm tựa của Huyền Nữ Cung.

Tần Mộ Uyển nhìn bóng lưng mặc mãng bào hiên ngang đi xuống dưới bậc thang, hai đùi nàng khẽ khép chặt, hức, suýt nữa thì cái máy rung trong lồn rơi ra, đùi nàng đã sớm chảy lênh láng tinh dịch và dâm thủy lúc nãy chủ nhân ác ôn bắn vào, chỉ cần Tần Tuyên Vương nán lại xíu nữa chắc nàng phun nước lồn tại chỗ luôn mất.

Chu Cương Liệt từ phía sau tiến tới đứng sánh đôi với nàng, tay hắn quàng qua vai thò xuống nhào nặn vú sữa.

“Haha, nàng xem hắn ta vui chưa kìa, thấy không, chỉ cần giữ quan hệ tốt đẹp với tên quân chủ này thì tương lại Huyền Nữ Cung của nàng sẽ càng thịnh vượng hơn.”

“Thiếp hiểu rồi, nhưng chàng nói sau này để thiếp hầu hạ hắn ta là sao chứ, thiếp chỉ thích mỗi cặc của chàng thôi.” Nàng bĩu môi oán trách hắn.

“Rồi nàng sẽ thấy sự sung sướng khi được nhiều con cặc khác nhau cùng phục vụ thôi.” Chu Cương Liệt vừa véo đầu ti của nàng vừa thản nhiên nói, điểm dâm dục của nàng tuy đã đạt 80 nhưng vẫn chưa đủ để nàng chịu cùng nam nhân khác làm tình, nhưng sẽ không lâu nữa đâu, chỉ cần vài ba hôm điều giáo nàng sẽ ngoan ngoãn mà trở thành cái bồn chứa tinh công cộng thôi.

Tần Mộ Uyển liếc xéo hắn, mông thì vểnh lên để Chu Cương Liệt vén váy, bên dưới nàng không mặc gì cả, lỗ lồn lỗ đít cắm hai cái dương vật giả đang rung bần bật, lúc nãy ngồi nói chuyện với Tần vương nàng phải cố kìm nén lắm mới không rên lên, nước nôi chảy ướt nhẹp.

Hắn rút hai cái đồ chơi ra, thay thế bằng hai con cặc thật của mình, hai người trước sau địt nhau, Tần Vĩ đã đi xuống đến dưới xe ngựa, hắn ngước nhìn lên vẫn thấy Mộ Uyển đứng nhìn mình thì vô cùng cảm động, nàng đã thực sự động chân tình với hắn rồi, còn đứng tiễn hắn lâu như vậy.

Tần Mộ Uyển ở trên này bị địt cho tung cả lồn đít, rên xiết ầm trời, khuôn mặt đĩ thoã, may mà Chu Cương Liệt đã tạo ảo cảnh che đậy, nếu không mấy nữ đệ tử phía sau chắc ngất xỉu khi thấy cung chủ của mình giữa thanh thiên bạch nhật vểnh lồn cho đàn ông chơi mất.

Hắn bế lấy nàng vừa nắc vừa quay lại phòng, về đến nơi cũng là khi hắn xuất tinh. Mộ Uyển bò dưới háng hắn vừa liếm láp vừa ngẩng mặt, lúc này nàng mới hỏi.

“Chủ nhân, công pháp song tu của chàng đâu, chàng hứa sẽ bắt đầu giúp thiếp đột phá sau khi phá thân cơ mà?”

“Thì bây giờ giúp đây, hôm qua kỹ nữ nhà nàng cứ mè nheo đòi ta chơi cả đêm có kịp truyền thụ công pháp đâu.” Hắn cười xòa sau đó truyền dạy Âm Dương Hợp Hoan Công cho Tần Mộ Uyển.

Mất một lúc để nàng lĩnh ngộ hết công pháp, nàng gật gù hài lòng, đây là môn song tu cả nam và nữ đều có lợi, không thải bổ, không tà đạo, rất hợp ý nàng.

“Chủ nhân, mau thử công pháp đi, thiếp lại nứng nữa rồi nè.” Nàng một tay nâng vú, chân dạng rộng ưỡn cái mu lồn lắm lông ra, tay kia vạch mép thịt khoe cái âm hộ đã ướt sũng ra mời gọi hắn.

Chu Cương Liệt bó tay với nàng này, thân là tiên tử vạn dân kính ngưỡng mà hành vi không khác gì đĩ điếm lúc nào cũng nứng lồn.

Nàng thích thì hắn chiều, hai người lại cuốn lấy nhau, vừa làm tình vừa song tu kết hợp. Tiếng rên rỉ, âm thanh da thịt va chạm lại vang lên khắp phòng, hai người địt nhau từ đầu giờ chiều đến tận tối mịt.

Tần Mộ Uyển sau khi uống vào đan dược phục hồi tí sức lực mới quan sát thể nội, công pháp song tu quả nhiên kỳ diệu, vì làm tình với Chân Tiên nên tiên khí của Chu Cương Liệt đã theo công pháp quán thâu vào cơ thể giúp nàng, đan điền thức hải được tẩm bổ nhanh chóng phát triển.

Nàng tự tin nếu kết hợp song tu với tiên linh thạch thì trong ba ngày sẽ đột phá, còn có viên đan dược tăng tỉ lệ thành công nữa, nàng hết sức hài lòng âu yếm nhìn vị chủ nhân đã ban cơ duyên cho mình.

Nàng rất muốn nhào lên tiếp tục cùng hắn ân ái nhưng cơ thể đã chịu hết nổi, hôm qua tới giờ bị ba con cặc bạo dâm liên tục, mu lồn nàng đã sưng húp, hột le lòi ra chĩa thẳng, bụng cũng bị bắn đến no ứ rồi.

Chu Cương Liệt cũng biết ý, không làm tình nữa, chuyển qua thuần hỗ trợ cho nàng, hai người bên trong tụ linh trận, nàng lấy ra tiên linh thạch hấp thụ, hắn đặt tay lên bụng dưới giúp nàng kiểm soát nguồn năng lượng lớn di chuyển nó đến tất cả các nơi trong cơ thể tẩm bổ.

Chỉ cần luyện đến khi đan điền của nàng có thể dung nạp được tiên khí thì xem như đủ điều kiện đột phá Địa Tiên.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300