Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 193
Phần 193: Yêu quái làm loạn

Buổi đêm, Chu Cương Liệt thẳng bước tiến vào hậu cung, Trịnh Ngân Dao đã ngồi chờ sẵn ở Phúc Loan cung.

Hắn bế lấy nàng lên, phất tay tạo ảo cảnh rồi rời đi. Trở về khách sạn, Hoàng Hậu vui vẻ kể lại Chu Lập Đế đã vui mừng thế nào khi biết quốc vận đã ngưng tụ nhiều hơn.

Cơ Tường Long lúc nãy còn ghé qua ăn cùng nàng bữa cơm xem như ân điển cho việc nàng giúp hoàng thất lấy được lòng dân nữa, không biết nếu thiên tử biết lòng dân ấy được tạo nên nhờ việc vợ hắn đứng giữa quảng trường mà trần truồng vọc lồn té đái cho dân chúng xem thì hắn còn vui nổi không.

Nhưng điều đó chả còn quan trọng, nàng đã thoát ly triều đình đi theo tiếng gọi của dâm dục, bỏ lại cả Trịnh gia, những năm nay nàng đã giúp gia tộc đứng trên đỉnh vinh quang rồi, đến lúc nàng sống cho bản thân.

Chu Cương Liệt cũng chưa vội rời đi ngay, nếu Hoàng Hậu vừa mất tích mà hắn đã vội cuốn gói lên đường sẽ bị hai tên già kia nghi ngờ, dù họ chả làm gì được hắn nhưng nếu bị nhắm tới cũng phiền.

Hắn dành cả đêm này cùng Thái Hậu và Hoàng Hậu, tưởng thưởng cho nàng vì đã yêu thương dân chúng nghèo khổ mà thủ dâm cho họ mở mang tầm mắt.

Trời gần sáng, quốc sư Úc Thái đang nhắm mắt nhập định, Cơ tổ thì ngủ khò bên cạnh, bỗng hắn mở mắt ra đứng bật dậy nhìn thẳng hướng hậu cung.

“Nguy, có kẻ đột nhập hoàng cung.” Thân hình tiểu hài đồng phóng lên cao rồi như sao xẹt bay đi, quốc sư cũng nhanh lẹ theo sau mặt đầy nghiêm trọng.

Từ phương hướng Phúc Loan cung, ba nữ hộ vệ nằm bất tỉnh, đám cung nữ trúng mê độc ngủ li bì, một bóng đen vụt ra, khí tức ẩn giấu đến tận cùng, trên vai vác một nữ nhân áo đỏ.

Hắn che giấu rất kỹ, dù có là Địa Tiên cũng không hề nhận ra hắn lẻn vào cung từ khi nào, nhưng dù cẩn thận cũng bị sơ sót, một nữ chấp pháp trước khi bất tỉnh đã kịp bóp nát lá bùa vàng mà Cơ tổ cho.

Trên quan tinh lâu tiểu hài đồng cảm ứng được nên đã nhào đến.

“Tặc tử ở đâu dám hành động ngang ngược, để mạng lại đây.” Tên nhóc quát lên, giọng lại ồm ồm như ông già, đôi mắt hắn chiếu xạ hồng quang, ngay lập tức kẻ đang ẩn thân kia hiện ra.

Là một tên thân người đầu chim có hai cánh như đại bàng, hắn để trần thân trên ngước mắt nhìn hai lão già trên trời.

“Yêu tộc?” Úc Thái nhíu mày, từ khi nào yêu tộc lại gan to bằng trời xông vào hoàng cung của Đế vương mà bắt cóc người như vậy.

“Hừ, hai lão già giảo hoạt, đừng mong bắt được bổn chim, cho ta xin nốt Hoàng Hậu nhé, bổn chim để các nàng sinh đủ bảy bảy bốn chín lứa chim non cho ta rồi sẽ trả lại.” Tên người chim này bị phát hiện cũng không hề tỏ ra hốt hoảng, cười dâm tiện phẩy cánh bay lên.

“Ngươi chạy đi đâu.” Úc Thái phất tay, một hư ảnh bàn cờ úp thẳng xuống giam cầm không gian xung quanh, sau đó từng quân cờ trắng đen nhắm thẳng vào đầu tên người chim mà đáp vào.

Tên người chim giảo hoạt nâng Hoàng Hậu trong tay giơ lên trời, “Hừ, ngươi dám ra tay nàng ta sẽ tan xương nát thịt ngay lập tức.”

“Vô sỉ, quả nhiên là yêu loại lòng dạ ác độc.” Úc Thái vội thu chiêu về sợ làm bị thương đến Hoàng Hậu.

“Haha, vô sỉ làm sao qua được nhân tộc các ngươi, mau cút cho bổn chim, ta chỉ tạm thời mượn nàng ta thôi, khi nào chơi chán sẽ trả lại, còn tặng kèm cho Thiên tử Đại Chu một thằng cu chim con nữa.” Người chim há mỏ cười khặc khặc đắc ý.

“Làm sao bây giờ?” Úc Thái đến cạnh Cơ tổ nhìn chằm chằm kẻ địch.

“Yêu loại này được đằng chân lân đằng đầu, chắc chắn Thái Hậu cũng là nó bắt, nếu để nó thoát thì lần sau chắc chắn nó sẽ lại mò đến, không biết khi nào sẽ gây hại cho bệ hạ. Phải diệt trừ nó, nếu tình huống quá xấu, buộc phải hy sinh Hoàng Hậu thôi.” Cơ tổ khoanh tay nhíu mày giọng lạnh lùng nói.

Đang lúc hai người còn do dự thì người chim kia vươn hai sải cánh ra, xoay tròn cơ thể tạo thành một vòng xoáy rồi nhắm vào một góc bàn cờ mà phá ra, ầm… bàn cờ vỡ vụn, tên người chim cười ha hả rồi bay đi.

“Không tốt, nó mạnh đến vậy? Mau đuổi theo.” Cơ tổ phóng lên không trung, hai mắt tỏa quang hoa chiếu rọi. Động tĩnh lớn đã khiến những cường giả khắp kinh thành phát giác, từng người nhảy lên nóc nhà quan sát, Võ Thành Vương cùng mấy vị Tán Tiên khác nhào lên hỗ trợ quốc sư.

Chu Cương Liệt nằm dài trên mái nhà khách sạn, dưới thân là Hoàng Hậu nương nương đáng lẽ phải ở trên vai con chim kia đang cật lực uốn éo hông nhấp nhổm, hắn vừa giữ hông nàng nắc ngược lên vừa cười nhạt, “Hừ, cho các ngươi đuổi theo.”

Người chim thoát vây không ham chiến, nó giương cánh dài mấy sải đập mạnh rồi phóng đi nhanh như chớp, thoáng chốc đã rời khỏi phạm vi Vương Thành.

“Không thể để ý nhiều nữa, nếu Hoàng Hậu chết ta sẽ tự mình đi thỉnh tội, phải diệt đi yêu loại gây họa này.” Cơ tổ phất tay, hai chưởng phô thiên cái địa ập xuống, người chim kia nhanh nhẹn luồn lách tránh né.

Quốc sư thở dài, từng luồng sáng trên người ông ta phát ra tạo thành từng quân cờ trắng đen hạ xuống, Võ Thành Vương cùng đám Tán Tiên cũng bộc phát toàn lực vung chưởng hỗ trợ.

Cơ tổ chiếu con mắt về phía người chim khiến nó bị khựng lại chốc lát, chỉ nhiêu đó thời gian là đủ để các loại công kích đổ xuống đầu nó.

“Các ngươi ỷ đông người bắt nạt bổn chim, ta không chơi với các ngươi nữa.” Con người chim kia rú lên trước khi ăn trọn mấy đòn công kích, cảnh tượng như ngày tận thế, ngọn núi sát Vương Thành bị lực lượng mấy vị Tán Tiên và Địa Tiên san bằng thành bình địa, may mà ở đây không có thường dân nào.

Khói bụi tán đi, chỗ con chim kia đứng trống trơn không có gì, ngay cả mảnh áo hay tro cũng không. Đám người ngơ ngác tản ra tìm kiếm xung quanh.

“Chết tiệt, nó chạy mất rồi, aaaaa…” Cơ tổ giậm chân tức tối, họ lại lần nữa để con yêu quái kia đắc thủ, Hoàng Hậu đương triều đã bị nó bắt mất.

Quốc sư cùng những tán tiên khác nhìn nhau, phen này Đại Chu lại gặp sóng gió ngập đầu rồi.

Chu Cương Liệt mở mắt ra, “Đã xong, qua mặt được họ rồi, về phòng thôi, chơi thêm ít ngày rồi chúng ta sẽ rời đi.” Hắn vỗ mông Hoàng Hậu một cái rồi bế nàng lên vừa nhấp vừa đi vào phòng.

Tất nhiên chả có con chim quái nào bắt Hoàng Hậu đi cả, hắn trước khi đem nàng ra khỏi cung đã để lại hậu thủ, canh lúc đêm tối khiến đám cung nhân ngủ say, giả vờ bất cẩn để một nữ chấp pháp kịp bóp nát bùa báo động, sau đó là ảo cảnh một con yêu quái chim vác lấy Trịnh Ngân Dao chạy đi, khi ăn phải một tràng công kích thì hắn giải trừ đi ảo ảnh thế là quái chim kia biến mất.

Kế hoạch rất hoàn mỹ, Quốc sư và Cơ tổ đều nghĩ là do yêu tộc tham luyến nhan sắc Thái Hậu và Hoàng Hậu mà ra tay, mọi tội lỗi đều đổ cho con người chim kia.

Sáng sớm, kinh thành náo loạn trước thông tin đêm qua yêu quái tập kích hoàng cung đã bắt đi Hoàng Hậu, Thái Hậu lúc trước cũng là bị nó bắt, dân chúng xôn xao, đám dân nghèo hàng tháng nhận phát chẩn thì buồn rầu lo lắng, mới hôm qua Hoàng Hậu còn đứng trao cho họ từng phần lương thực, trần truồng hẩy lồn, thủ dâm rồi đái cho họ xem thế mà giờ đã bị yêu quái bắt đi.

Trong Điện Thái Uyên, Chu Lập Đế mặt đen như đít nồi ngồi đó, bá quan cúi thấp đầu không ai dám hé môi.

“Từ lúc Chu Vũ Vương lập quốc đến nay, có vị Quốc quân nào chịu nhục nhã như trẫm chưa? Trong thời kỳ ta cai trị, yêu quái tấn công tận vào hoàng cung, trước bắt Thái Hậu, sau còn bắt cả Hoàng Hậu của ta, trẫm đã thành trò cười cho cả thiên hạ chư hầu rồi.” Cơ Tường Long đập bàn quát lớn.

“Bệ hạ, yêu quái giảo hoạt, tu vi lại quá cao cường, ngay cả Quốc sư và Cơ tổ hợp lực cũng không giữ lại được nó, mong bệ hạ bớt giận.” Võ Thành Vương chắp tay nghiêm nghị nói.

“Ta sẽ tự mình bố trí trận pháp quanh Hoàng cung, đảm bảo không có ai có thể lọt vào mà thoát khỏi cảm giác của ta nữa, bệ hạ chớ nóng lòng.” Cơ tổ nhỏ con đứng bên cạnh hờ hững nói.

“Ta phải giải thích thế nào với Trịnh gia, với dân chúng đây, nếu vì chuyện này mà quốc vận của trẫm mất…” Chu Lập Đế không dám nói nữa.

“Bệ hạ yên tâm, chỉ cần ngài cho Trịnh gia đủ lợi ích xoa dịu họ, còn quốc vận thì không cần lo lắng, Hoàng Hậu dù được lòng dân nhưng toàn bộ hoàng đạo long khí đều quy về hoàng thất, không thể bị xói mòn được.” Úc Thái vuốt râu nói.

Đến chiều, bố cáo được đưa ra, nói rõ chuyện yêu quái hùng mạnh tấn công hoàng cung bị quốc sư và Cơ tổ đánh đuổi, Hoàng Hậu vì hộ giá cho Thiên tử mà bị bắt đi, Chu Lập Đế hạ lệnh săn giết yêu tộc ban bố khắp các chư hầu, muốn trả thù cho Hoàng Hậu. Việc phát chẩn cứu tế hàng tháng vẫn sẽ được tổ chức bình thường.

Dân chúng xôn xao, những nạn dân thì thở phào, tuy sẽ không được nhìn Hoàng Hậu lõa thể ngồi vọc lồn nữa nhưng vẫn được cho lương thực tiền bạc là được rồi.

Chu Cương Liệt bưng tách trà húp một ngụm, Cơ tổ liếc mắt nhìn hắn, “Tối qua động tĩnh lớn như vậy, đạo hữu sao không ra tay tương trợ chúng ta?”

“Ài, ta sức lực có hạn, là người vân du tứ phương rất hạn chế động chạm thị phi, giúp các ngài rồi lỡ yêu quái kia đợi ta rời khỏi kinh thành rồi tập kích ta thì sao? Xin thứ lỗi đã không giúp.” Chu Cương Liệt lắc đầu nói.

Hắn đến quan tinh lâu thăm dò xem hai tên già này thế nào, quả nhiên đã có người chim kia gánh tội nên hai kẻ này không hề nghi ngờ gì hắn nữa.

“Ta cũng sắp phải rời khỏi Vương Thành rồi, đến đây chính là từ biệt các ngài.”

“Ơn chỉ giáo cờ đạo chúng ta sẽ không bao giờ quên, đạo hữu lên đường mạnh khỏe.” Úc Thái chắp tay gật đầu.

Cơ tổ thì chống cằm hạ cờ lẩm bẩm, “Ta trù cho tên người chim đó bắt nốt mấy nữ nhân của ngươi đi, dám ngồi nhìn không chịu giúp chúng ta.”

Chu Cương Liệt và Úc Thái chỉ có thể lắc đầu cười khổ trước tên tiểu hài đồng trẻ trâu này.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300