Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 63
Phần 63: Vương Phi cùng Công chúa

Một đêm cứ thế trôi qua, đêm qua Kiều Anh và Tố Vân đều đi tiếp khách, là một vị thương gia giàu có tới từ Yên quốc và một vi quan lớn trong triều. Chu Cương Liệt ngủ một giấc sảng khoái, tinh thần và dương tinh khôi phục hoàn hảo.

Trong cung, Phát Hạo và bách quan đều đang ngóng trông động thái của Yên quốc, nếu Yên quốc xuất binh hỗ trợ thì chuyện đầu nhập vào Tấn quốc xem như không có, Vương Phi và Công chúa cũng không phải dâng hiến. Sứ giả Càn Quốc và Ninh Quốc cùng hai tên đạo sĩ kia tự tin nắm chắc phần thắng nên cũng không thúc giục, ở dịch quán chờ đợi triều đình Vân Lạc đưa ra quyết định.

Phát Hạo xấu hổ với vợ con nên mấy ngày nay không dám đến, chuyện Quốc Vương đồng ý dâng hiến Vương Phi và Công chúa để hòa hoãn cùng địch không biết vì sao đã lan truyền ra ngoài, dân chúng oán trách Phát Hạo nhu nhược vô năng, sự căm phẫn lan tràn khắp nơi.

Vân Nhi sáng nay vừa ăn sáng xong đã vội chạy tới cung của mẫu phi, nàng muốn khoe với mẹ chuyện mình đột phá Trúc cơ.

Bên ngoài đám cung nữ vẫn đang làm việc, thấy công chúa chạy vào thì đứng lên cung kính chào rồi tiếp tục công việc của mình.

Vân Nhi mở cửa phòng Kiều Trinh bước vào.

“Mẹ, đoán xem con có bất ngờ gì cho mẹ này, con đã…” nàng chưa nói hết câu, đã tròn xoe mắt ngớ người vì cảnh tượng trước mắt.

Mẫu phi của nàng đang ôm lấy cổ người đàn ông, cả hai trần truồng nhấp nhô trên ghế, mà người đó không ai xa lạ, là chủ nhân hôm qua vừa mới song tu với nàng cả ngày.

Vương Phi thấy con gái tới, hơi khựng lại một nhịp, Chu Cương Liệt nhìn qua, rồi tiếp tục ôm hông Kiều Trinh từ dưới thúc lên tới tấp.

“A… đừng… chủ nhân… con gái đang nhìn kìa… á nhanh quá… sâu quá… sướng… thiếp ra…” Vương Phi kích thích vì bi con gái thấy cảnh mình bị địt, nàng nhanh chóng lên đỉnh.

Vân Nhi chỉ hơi bất ngờ một xíu, hai người này mới sáng sớm đã quấn lấy nhau song tu rồi. Nàng cười cười đi đến gần chọc ghẹo.

“Hừ, mẫu phi mới sáng đã ở trong hậu cung gian dâm cùng nam nhân khác rồi, mẹ đúng là hư hỏng, lại còn rên rỉ to như vậy, để phụ vương biết được thì sao.”

Kiều Trinh vừa bị nắc vừa trả lời, “Á… ưm… ta mới không sợ bị hắn thấy, hắn chỉ là… kẻ yếu hèn… dâng vợ con cho giặc… á sướng… nếu hắn muốn để mẹ con chúng ta bị người khác địt… vậy để chủ nhân địt còn không tốt sao…”

Vân Nhi ánh mắt dịu lại, “Đúng đúng, con cũng không có người phụ thân tệ bạc như vậy, mẫu phi, hôm qua con cùng chủ nhân đã song tu, đột phá Trúc cơ rồi.”

“Ư ư ư… Trúc cơ… Vẫn chưa đủ… con cần phải mạnh hơn nữa… a… ui… mau lại đây, cùng chủ nhân tiếp tục song tu… sướng quá…” Kiều Trinh nấc lên vì phê, ngoắc tay muốn kéo con gái cùng lên hầu hạ.

“Nhưng… nhưng mẹ đang cùng chủ nhân… con…” Vân Nhi vẫn hơi nhút nhát.

Chu Cương Liệt vừa bắn vào lồn Vương Phi, vừa cười to nói.

“Không sao, song tu nhiều người thì càng có lợi, Vân Nhi, mau tới đây.” Hắn với tay bắt lấy eo nàng kéo vào lòng, hôn lên bờ môi hồng hào của nàng.

Vân Nhi không do dự nữa, hôn đáp trả lại. Kiều Trinh đứng dậy, thay chủ nhân lột sạch đồ con gái ra. Hai mẹ con trần trụi đứng trước mặt.

Chu Cương Liệt đặt Vân Nhi lên ghế dựa, banh hai chân nàng ra, há miệng húp lấy cái mu lồn láng mịn của nàng, Kiều Trinh thì cúi xuống bú liếm con cặc hắn, làm nó sạch sẽ.

Tiếp theo hắn đè Vân Nhi xuống, con cặc cứng ngắc đâm thọc sâu vào huyệt dâm, nắc như máy dập.

“Ư… ưm… a… chủ nhân, em phê quá… nữa đi… đụ mạnh nữa đi… mẹ ơi… con gái đang dâng cái lồn lên cho chủ nhân đụ nè…”

“Đúng vậy con gái, hai mẹ con ta đều là nô lệ tình dục của chủ nhân, là con đĩ của ngài ấy.” Kiều Trinh ôm lấy con gái, chu môi hôn lấy môi nàng, hai mẹ con nút lưỡi lẫn nhau, tay nàng bóp lấy cặp vú của Vân Nhi.

Chu Cương Liệt bên dưới ra sức dập đứa con gái, tay thì thò hai ngón móc lấy lồn người mẹ. Một lúc sau, hắn để Kiều Trinh và Vân Nhi nằm chồng lên nhau, hai lỗ đít hai lỗ lồn phô bày.

Hắn ở sau thay phiên nắc vào bốn cái lỗ thịt, hai mẹ con rên la ỉ ôi sướng khoái.

“Á mẹ ơi… Cặc chủ nhân to quá, nông hết cái lồn con ra rồi.”

“Chủ nhân, mau bắn vào đi, bắn hết vào lồn hai mẹ con thiếp, bắn tinh gieo hạt giống vào, để mẹ con thiếp có bầu luôn đi, cắm cho Phát Hạo mấy cái sừng, để hắn nuôi con hoang của ngài.”

“Đúng vậy, mau bắn hết vào trong đi chủ nhân, làm Vân Nhi và mẹ có thai của ngài đi, phụ vương… Ngươi bội bạc với chúng ta, vậy chúng ta dâng cái lồn cho nam nhân khác địt, sau này sẽ cho nhiều nam nhân nữa địt, để ngươi bị nam nhân cả Vân Lạc Quốc này cắm sừng.”

Chu Cương Liệt nghe hai nàng tuông ra những lời dâm đãng như vậy, hài lòng cười ha hả.

“Được, sau này sẽ để Vương Phi và Công chúa đi làm đĩ, cho nam nhân cả Vương quốc này chơi, đội nón xanh cho Phát Hạo, ta ra đây, nhận lấy hết đi.”

Hắn thay phiên bắn tinh ngập bốn cái lỗ của hai mẹ con, các nàng bị địt phun trào liên tục hơn chục lần.

“Nào, tiếp tục, hai nàng cùng ta đi cầu mưa cho Vương quốc.” Hắn ôm lấy hai mẹ con trần truồng bay thẳng lên mây.

Vân Nhi lần đầu từ trên cao nhìn khắp toàn thành, mắt nàng long lanh sáng rỡ, sung sướng vô cùng, sau này nàng phải tự mình bay đi khắp nơi, ngắm nhìn non sông vạn dặm.

Chu Cương Liệt ở trên mây lại đè hai người ra lạp xả một trận, hắn đụ các nàng đủ loại tư thế, tiếng rên rỉ vang vọng bầu trời, nước lồn các nàng như thác lũ trào ra, tưới một cơn mưa xuống thành Vân Lạc.

Cơn mưa nước lồn tưới khắp nơi, nhiều người dân may mắn hôm đó được thưởng thức vị dâm thủy, nước đái và cả sữa tươi của Vương Phi và công chúa.

Chu Cương Liệt tiếp tục đem hai mẹ con tới thư phòng, Phát Hạo đang trầm ngâm ngồi đó, hai bên có hai hàng quan viên ngồi. Họ vẫn đang chờ thư từ Yên quốc. Có cung nữ qua lại rót trà.

Hắn ôm lấy từng người, vừa đụ vừa dâng cái lồn lên trước mặt vị Quốc Vương và bá quan ở đây.

“A… phụ thân… ưm… ưm… mau nhìn này… con gái và mẹ đang làm đĩ cho người ta chơi… phụ vương thật vô dụng, vợ và con mình mà cũng không giữ được, để chúng ta phải đi làm chó cái… bồn chứa tinh cho đàn ông thiên hạ đụ…”

“Phát Hạo, phu quân tốt… sau này ta sẽ để cho nam nhân toàn thiên hạ ai cũng được đụ cái lồn Vương Phi này ngoại trừ ngươi, ngươi không xứng, ta sẽ ăn mọi con cặc, nhưng con cặc nhỏ như trẻ con của ngươi thì không.”

Hai nàng mặc sức buông lời sỉ nhục Phát Hạo, Chu Cương Liệt bế lấy hai nàng, móc lấy lỗ lồn, phun nước lồn vào ấm trà và ly trà của các bá quan.

“A… các vị bá quan vất vả vì dân vì nước, xin hãy thưởng thức trà pha từ nước lồn của mẹ con thiếp, còn Phát Hạo, hắn không xứng, hắn ngay cả dâm thủy của chúng ta cũng không được uống.” Kiều Trinh ỉ ôi mắng chửi phu quân mình.

Cuộc truy hoan kéo dài tới tận đêm, Chu Cương Liệt hết đụ, lại dẫn hai mẹ con Vương Phi trần truồng đi dạo khắp nơi, hai nàng mang tai chó, lỗ đít cắm đuôi giả, bò như hai con chó cái dưới đất.

Đi ngang qua khu nghèo khổ nào đó, thấy có mấy tên dân đen đang vạch quần đái bậy, Vương Phi và Công chúa liền chạy tới trước mặt, dùng miệng và cơ thể hứng hết nước đái, uống xuống từng ngụm, tắm trong thứ nước khai vàng khè, mấy tên hán tử không hay biết mình vừa vinh hạnh cho hai người phụ nữ quyền lực nhất quốc gia uống nước đái.

Chu Cương Liệt bắt được hai con chó đực to lớn, để các nàng giữa cổng nội thành bị hai con chó nắc, chúng đụ lấy lỗ lồn, rồi dính lẹo bắn ngập tinh trong tử cung hai nàng.

“Mẫu phi, chúng ta đang bị chó đụ, a… thà để chó nắc chứ không để phụ vương chơi… chúng ta là chó cái dâm đãng…”

“Đúng… Á ư… cặc chó thích quá… còn to dài hơn của phụ vương con nữa, hắn ngay cả con chó cũng không bằng.”

Kiều Trinh và Vân Nhi triệt để sa đọa, điểm dâm dục sớm max trị số, cả ngày hôm nay các nàng ra không đếm được bao nhiêu lần. Khi Chu Cương Liệt mang các nàng về tới cung, cả hai đã trợn ngược mắt ngất lịm, cả người nhơ nhuốc toàn tinh dịch, nước tiểu, lỗ lồn lỗ đít trào ra tinh đặc của cả người lẫn chó.

Hắn vô cùng hài lòng rời khỏi cung.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300