Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 277
Phần 277: Ác mộng

Tối hôm đó, sau khi cùng Lãnh Trường Phong ăn tối đánh cờ xong, Chu Cương Liệt quay về tiểu viện của mình.

Hắn nằm trong bồn tắm thoải mái ngâm mình, bên cạnh là Lạc Thủy đang dùng cặp đào tiên bự chảng cọ tới cọ lui trên người, tay nàng nâng cái dương vật của hắn lên, đầu ngón tay xuất hiện thủy thuộc tính ngưng tụ.

Dòng nước nhanh chóng kết lại, sau đó xoay tròn trở thành một vùng lốc xoáy bằng nước nhỏ, tốc độ xoay càng lúc càng nhanh. Lạc Thủy sau đó đưa cái xoáy nước đó chụp vào đầu khấc của Chu Cương Liệt.

Hắn cảm giác dương vật mình đang được cọ xát co bóp cực kỳ sảng khoái, cứ như đang đút vào trong một cái âm đạo gái trinh vậy, vừa ướt át, khít chặt mà còn từng tầng từng lớp như hố đen muốn hút lấy tinh trùng của hắn vậy.

Đây là chiêu mà Lạc Thủy sáng chế ra, nàng này chuyển qua muốn sáng tạo vô vàn cách thức để phục vụ chủ nhân, cộng với thể chất lô đỉnh của mình tỏa ra mùi hương mê hoặc.

“Nghịch ngợm ghê nhỉ, để ta cho nàng một bài học.” Chu Cương Liệt suýt thì bị trò của nàng làm xuất tinh, hắn chữa thẹn bằng cách ôm chặt lấy eo thon sau đó nhanh chóng đưa dương vật vào trong động huyệt.

“Ưm… a… chủ nhân, sâu quá đi… ôi sướng…” Lạc Thủy cắn môi rên ư ử, vòng tay qua cổ hắn dâng lên môi thơm, hai người ở trong bồn tắm đẩy đưa, môi thì mút lấy nhau, dâm thủy của nàng trào ra hòa vào trong bồn tắm tỏa mùi thơm phức đầy nữ tính.

Chu Cương Liệt cảm nhận rõ động huyệt bên trong y hệt như cái vòi xoáy Lạc Thủy tạo ra lúc nãy, ra sức mà mút lấy lỗ tiểu của hắn muốn hút ra tinh dịch.

Hắn nắm lấy eo thon của nàng dồn lực nắc tới tấp, con cặc thứ hai mọc ra đâm luôn vào lỗ nhị, trên dưới cùng giáp công, hắn từ từ lấy lại thế thượng phong.

“Ôi da… đúng… là thế… chủ nhân… dập mạnh nữa đi, ấn vào tử cung em đi… ôi ôi… thích… nữa… muốn ra… sâu quá… sẽ ngất… sẽ chết mất… chật… chật quá… Á…”

Tiếng rên rỉ đứt quãng, nước dãi nàng chảy ròng ròng, hai động thịt bị giãn ra hết cỡ đón nhận từng cú chơi như trời giáng, áp lực nước trong bồn khiến hắn phải dùng nhiều sức hơn, hai người quần lấy nhau khiến từng con sóng lớn dâng trào.

Chốc lát, khi Lạc Thủy đã phun âm tinh đến lần thứ ba thì Chu Cương Liệt mới thỏa mãn bắn ngập vào hai lỗ của nàng, hai người rời khỏi bồn tắm tiếp tục đè nhau lên giường mà ân ái hiệp nữa.

Trời đã quá nửa khuya, Lạc Thủy sau một phen triền miên sung sướng thì đã thỏa mãn nằm trong lòng hắn mà ngủ.

Chu Cương Liệt nhắm mắt, thần thức lan tỏa đến tiểu viện kế bên, chính là chỗ Lãnh Nhược Hy ở. Tên tra nam Lâm Phàm kia cũng có mặt bên trong, quan hệ của cặp này đã tiến triển đến mức cùng ở chung một viện rồi, tuy khác phòng nhưng cứ đà này chắc không lâu nữa leo lên giường của nhau cũng là chuyện sớm muộn.

Lâm Phàm đang ngồi ở phòng riêng nhắm mắt đả tọa, vừa nghỉ ngơi vừa kết hợp tu hành. Bên phòng khác, Lãnh Nhược Hy lại đang nằm trên giường thoải mái lăn lộn.

Nàng này có vẻ hôm nay đi chơi với Lâm Phàm hết sức hài lòng nên cứ ôm lấy gối dài lăn qua lộn lại vẻ mặt hồng hồng đầy hạnh phúc. Điều đáng nói là khi ngủ nàng ta không ăn mặc kín đáo như lúc trước nữa mà trên người chỉ có quần đùi lụa mỏng và áo yếm trắng.

Da thịt Lãnh Nhược Hy lồ lộ, thân hình cao gầy đúng chuẩn dáng mình hạc xương mai, Chu Cương Liệt trộm nghĩ nếu mình đâm ba cái dương vật vào có khi nào thân thể mỏng manh của nàng ta chịu không nổi hay không.

Hắn lắc lắc đầu lấy lại tập trung, chờ đợi trong chốc lát thì Lãnh Nhược Hy cũng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Hắn cẩn thận thả hồn lực đi vào phòng, miệng lẩm bẩm kích hoạt huyễn thuật.

Thông qua hồn nhãn, Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp truyền tải cho hắn giấc mơ của cô nàng mỹ nhân này. Nàng ta đúng là mê mẩn Lâm Phàm đến cực điểm rồi, trong mơ cũng suy nghĩ đến hắn, hai người ngồi trong mái đình, phía trước là hồ thu trong veo với một đôi ngỗng đang tung tăng bơi lội. Cùng tựa đầu vào nhau ngắm hoàng hôn nơi xa.

“Ôi trời, đúng là nữ nhân mới yêu, đến giấc mộng cũng màu hồng đầy tình ái quyến luyến như vậy. Để ta thêm cho hai người chút màu sắc, sóng yên biển lặng quá thật không tốt.” Chu Cương Liệt cười nhếch mép búng tay.

Trong mộng cảnh, Lãnh Nhược Hy cùng Lâm Phàm đang tận hưởng hạnh phúc bên nhau thì bỗng phía xa một bóng hình nữ tử khẽ vẫy tay, cô gái kia không nhìn rõ mặt mày nhưng Lâm Phàm khi nhìn thấy vội vàng đứng phắt dậy giữ khoảng cách với nàng.

“Lâm Phàm, đệ sao vậy?” Lãnh Nhược Hy mở to mắt ngơ ngác nhìn thiếu niên mình yêu.

“Xin lỗi Nhược Hy, ta rất yêu nàng, nhưng ta đã có ước hẹn với Nhược Giai, không thể phụ bạc cô ấy, ta đi đây.” Lâm Phàm ánh mắt nhìn nàng đầy áy náy rồi quay lưng bước về phía hình bóng cô gái kia, không một lần ngoảnh mặt nhìn nàng.

“Không… Lâm Phàm, ta yêu đệ, đừng làm vậy với ta mà, huhu.” Lãnh Nhược Hy đưa tay ra cố níu lấy hình bóng nam nhân kia nhưng hắn vẫn bội bạc nắm tay nữ nhân, hai người sánh đôi rời đi.

“Hức… huhu… Lâm Phàm…” Lãnh Nhược Hy giật mình bật dậy khỏi giường, nước mắt đã ướt mặt, nàng ngơ ngác nhìn quanh.

“Là… là mơ sao? Phù…” mỹ nhân xinh đẹp vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, quả là một ác mộng kinh khủng, nàng nhớ rõ đôi mắt đầy vô cảm kia của Lâm Phàm khi bỏ nàng lại, nàng không muốn ở ngoài đời cũng gặp phải chuyện như vậy chút nào.

“Hừm, Lâm Phàm đệ là của ta, không nữ nhân nào có thể cướp hắn được, minh châu của Bắc Cung gia thì sao chứ, chỉ là một tiểu nữ hài hỉ mũi chưa sạch.” Nàng hừng hực quyết tâm chiến đấu vì tình yêu, phải đoạt lấy Lâm Phàm từ tay cô gái Bắc Cung Nhược Giai kia.

Chu Cương Liệt bên này thu hồn lực về, hài lòng gật đầu, hắn đã cố ý dệt cho cô nàng kia ác mộng đáng sợ, làm cho nàng cảm nhận nguy cơ. Vì hắn chưa từng thấy Bắc Cung Nhược Giai kia dung mạo ra sao nên mới thôi diễn bóng hình chứ không rõ ràng mặt mũi.

Sau đó chỉ việc ngồi xem Lâm Phàm tra nam kia xử lý tu la tràng này như thế nào, phụ nữ mà ghen tuông giành nam nhân thì kinh khủng lắm. Hắn chính là muốn xem kịch vui của bọn họ, sau đó mới lần lượt thu lấy các nàng lên giường.

Hai mỹ nhân đấu đá nhau tranh đoạt nam nhân sau đó lại cùng lên giường vểnh mông dâng lồn cho một người đàn ông khác chơi, đó là tràng cảnh hết sức thỏa mãn đối với hắn.

Nằm ngẩn ngơ suy nghĩ, hắn lại nhớ đến cô gái xinh đẹp thanh thuần bán cá chép kia, cô ấy là duyên tiền định với ta? Là người sẽ tác động cực lớn đến cuộc đời sau này. Ôi, thật là mong chờ được gặp lại nàng ấy.

Không hiểu sao khi nhớ đến nữ tử kia Chu Cương Liệt hoàn toàn không có một tia dục niệm nào, chỉ đơn thuần là sự nhớ nhung.

“Chà, không lẽ đây là thứ mà người ta gọi là tiếng sét ái tình.” Hắn chắp tay lên trán khẽ cười rồi xoay qua ôm lấy Lạc Thủy, dần dần chìm vào mộng đẹp.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300