Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 221
Phần 221: Thăm dò hai phe

“Muốn đua nhau thăng cấp Địa Tiên sao? Ta có thể lợi dụng điểm này.” Chu Cương Liệt xoa ria mép, mắt láo liêng gian xảo.

Qua những gì thăm dò được thì hắn cũng đã biết cách để tìm ra Vương Nhã Khuê rồi, Hắc Nha Tông là tổ chức Sát thủ và tình báo nên hoạt động khá là bí ẩn, tại các thành trì hoặc huyện trấn đều có phân bộ, chỉ cần tìm ra nơi đó là có thể lần đến tổng bộ nơi nàng ta nắm giữ.

Chu Cương Liệt rời khỏi tửu quán, dắt theo Lạc Thủy thong dong đi vào nội thành, vì Vương Cung là cấm địa nên để phục vụ dân chúng muốn đến Huyền Nữ Cung tế bái, Tần Tuyên Vương đã đặc cách cho xây riêng một cửa lớn dành cho người đến hành hương.

Từ nội thành hắn cùng mỹ nhân đi qua đại môn, bước lên 108 bậc đá, bức tượng khổng lồ nguy nga từ xa đã thấy rõ. Theo dân chúng hiểu biết thì nơi này thờ phụng Cửu Thiên Huyền Nữ, một vị chính thần có công lao rất lớn trong trận chiến giữa Xi Vưu và Hiên Viên Hoàng Đế hơn nghìn năm về trước.

Đệ tử nơi này theo thuyết giảng của Cửu Thiên Huyền Nữ nhập thế giúp đời, các nàng thường xuyên rời khỏi cung hành thiện tích đức, giúp dân đói khổ, diệt ác trừ tai.

Từ khi có Huyền Nữ Cung tọa trấn, đời sống dân chúng nước Tần ổn định hơn rất nhiều, mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, Tây hải biển êm sóng lặn cá tôm đầy ắp. Tần quốc lại nằm trong địa thế trời phú ít gặp phải chiến hoả bên ngoài như các chư hầu kia, người dân đều quy công lao về cho Huyền Nữ Cung, bởi vậy tín ngưỡng của họ đối với Cửu Thiên Huyền Nữ rất lớn.

Tần Tuyên Vương cũng nước lên thuyền lên được dân chúng ca tụng là một vị quân vương tốt nhất trong các đời quân chủ Tần quốc.

Tuy vẫn còn nhiều lời điều tiếng do Hắc Nha Tông chủ trương lan truyền về quan hệ mờ ám giữa Huyền Nữ Cung và vị Tần vương kia, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tín ngưỡng của vạn dân, trong nhà ai cũng có bàn thờ Cửu Thiên Huyền Nữ, mỗi tuần dân chúng đều đến đây thắp hương dâng lễ.

Chu Cương Liệt mang theo sự thưởng thức chắp tay sau lưng đi dạo từ ngoài quảng trường vào đến chính điện, nơi đây bày trí trang nghiêm, phía trên là tượng đồng của Cửu Thiên Huyền Nữ đang cưỡi Phượng điểu.

Hắn cũng không định la cà ở Ung Thành này quá lâu, phía trước còn một chặng đường dài, vậy nên trực tiếp thả lỏng khí tức.

Chỉ chốc lát khi hắn cùng Lạc Thủy đang đứng ngắm cây mai vàng bên cạnh chính điện thì một hình bóng đã vụt xuất hiện.

Nàng vẫn như vậy, dung nhan mỹ lệ được che bởi khăn lụa chỉ lộ ra đôi mắt thâm thúy trong sáng như nước hồ thu, cung trang trắng tinh, dáng hình đẫy đà với những đường cong khiến người ta muốn phạm tội.

Nhìn nàng với dải lụa tiên phất phơ quanh người khiến người ta liên tưởng đến bức tượng cao ngoài kia, một vị tiên tử hạ phàm phấn điêu ngọc trác không nhiễm chút bụi trần. Nàng không ai khác chính là Linh Hạc Tiên Tử Tần Mộ Uyển.

Đôi mắt xinh đẹp mang theo ý cười, nàng vẫn nhớ như in tình cảnh ngày đó bản thân xui xẻo bị tên yêu quái kia lừa vào bẫy rập, cứ ngỡ sẽ cùng kẻ thù không đội trời chung là Vương Nhã Khuê chết chung một chỗ thì chính người đàn ông cao lớn này đã xuất hiện và ra tay cứu vớt.

“Tiền bối mấy tháng rồi không gặp, xin thứ lỗi vãn bối không tiếp đón từ xa.” Nàng chắp tay, giọng nói như oanh hót dễ nghe.

“Haha, chào Tần tiên tử, ta chỉ là đi vân du tứ phương nghe danh tiếng cực thịnh của Huyền Nữ Cung nên mới đến thăm thú mà thôi, không dám phiền đến tiên tử.” Hắn cũng khiêm nhường đáp lại.

“Tiền bối chớ nói lời xa cách, nếu không được ngài cứu thì ngày đó chắc vãn bối đã bỏ mình dưới tay yêu quái rồi, xin mới ngài vào trong dùng chén trà để ta tỏ lòng biết ơn.” Nàng hết sức dịu dàng đưa tay.

“Ồ, vậy thì phiền tiên tử.” Hắn gật đầu không từ chối mà đi theo, Lạc Thủy ôn nhuận theo phía sau.

Tần Mộ Uyển để ý đến vị mỹ nhân đẹp như thần nữ này, dung nhan của Lạc Thủy không hề thua kém gì nàng, lại an phận đi phía sau như hầu cận.

Bên trong phòng khách, Chu Cương Liệt ngồi trên ghế tay cầm chung trà uống một ngụm, phía bên còn lại Tần Mộ Uyển hấp háy mắt nhìn hắn.

“Ừm, trà ngon.” Hắn uống cạn chung khen ngợi.

“Tiền bối thích là được, xin cho vãn bối mạn phép hỏi ngài định đi đến đâu?”

“Ta tính sẽ ngao du đến bờ biển Tây Hải, có thể sẽ làm một chuyến đi ra hải ngoại, nghe nói Tây Ngưu Hạ Châu này từng có một vị tiên tên là Bồ Đề xuất hiện vài lần nên ta tính thử tìm kiếm cầu đạo.” Hắn không giấu giếm nói.

“A, vị Bồ Đề này vãn bối từng nghe nói qua, cũng nhiều lần chú tâm muốn tìm kiếm cơ duyên nhưng xui xẻo chưa từng gặp được, nghe nói chỉ cần nghe ông ấy giảng đạo một lần liền có thể quán thông đại đạo, con đường tu tiên phía trước sẽ thuận lợi hơn.” Tần Mộ Uyển gật đầu thở phào, khi cảm nhận được khí tức hùng mạnh của Chu Cương Liệt nàng dù rất kính trọng hắn nhưng vẫn có tâm đề phòng, nghe mục đích đến đây của hắn nàng đã an tâm hơn.

“Trên đường đi ta đã nghe rất nhiều về ân oán của Huyền Nữ Cung và Hắc Nha Tông kia, lúc trước ở Vô Phong Cốc ta thấy tiên tử và cô nàng tông chủ kia cũng không được thuận hòa.” Chu Cương Liệt bắt đầu dò hỏi.

“Hừm, nhắc đến cô ta làm vãn bối thêm bực mình, chúng ta từ khi khởi sự đến nay nhiều lần chạm trán nhau, ta lúc đầu chủ trương người không phạm ta ta cũng không phạm người, nhưng yêu nữ đó năm lần bảy lượt gây chuyện mới dẫn đến hận thù ngày hôm nay.” Tần Mộ Uyển bĩu môi làm bộ dáng bực bội.

“Trong cuộc tranh đoạt quốc giáo, cô ta không làm tốt việc thu thập tín ngưỡng lòng dân nên Tần vương mới chọn Huyền Nữ Cung của ta, ta là người tu hành làm sao có thể làm chuyện mê hoặc quân vương như cô ta nói cơ chứ.”

“Haha, Tần tiên tử chớ để bụng, cô ta là yêu nữ, mà yêu nữ thì đâu có chừa bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.” Chu Cương Liệt cười xòa.

“Vãn bối chỉ muốn phát triển Huyền Nữ Cung cho tốt, không muốn đụng chạm thị phi, chỉ là cô ta quá đáng mà thôi.” Bộ dạng của nàng tiên tử này khi nhắc đến Vương Nhã Khuê kia hết sức khó chịu, nàng không giữ hình tượng tiên tử của mình nữa mà cứ như chính cung căm ghét tiểu tam vậy.

“Nghe nói ở Sở quốc có một vị tên là Đãng Hồng Trần mấy tháng trước từng dùng tu vi vừa đột phá Địa Tiên sơ kỳ phản sát bốn Địa Tiên khác, nếu vãn bối cũng có thực lực như cô ấy thì sẽ không phải nhịn nhục yêu nữ kia nữa.” Tần Mộ Uyển ánh mắt đầy ao ước, nếu nàng ta mà đột phá Địa Tiên thì việc đầu tiên làm sẽ là treo Vương Nhã Khuê lên đánh một trận cho bỏ ghét.

Nghe nàng này nhắc đến đạo lữ của mình Chu Cương Liệt cũng âm thầm cười khổ, Đãng Hồng Trần khi trước nếu không có hắn hết mực giúp đỡ thì chắc bây giờ đã trở thành chim trong lồng của Sở vương.

Hai người tiếp tục trò chuyện một lúc lâu, theo ý định thì cũng chưa vội ra tay với nàng, Chu Cương Liệt sẽ bắt đầu từ phía Vương Nhã Khuê trước. Đến chiều hắn mới cáo từ nàng ra về, hẹn khi khác lại đến luận đạo. Nàng cũng vui vẻ tiễn hắn ra ngoài.

Chu Cương Liệt để Lạc Thủy về khách sạn trước, nhan sắc của nàng quá mức gây chú ý, hắn dừng lại trước một sòng bạc ngoại thành, bên trong là các con bạc đang hô hào sát phạt, hắn ung dung đi đến chỗ lão già ngồi ngủ gà ngủ gật bên góc sòng bạc.

Thấy có kẻ đứng trước mặt mình, lão già ngước nhìn rồi ngáp dài nói, “Đánh bạc thì ra ngoài kia.”

“Hắc Nha.” Chu Cương Liệt búng một thỏi bạc vào tay lão ta rồi nói vỏn vẹn hai chữ, lão già nhìn bạc trong tay gật gật đầu rồi dẫn hắn đi vào trong.

Phía sau hậu viện sòng bạc để một cái bàn đá, bốn tên ăn mặc kín mít đang ngồi, lão già dắt hắn đi vào đây rồi lui ra.

“Ngươi muốn gì? Ám sát hay mua tình báo?” Tên dáng người mảnh khảnh liếc mắt hỏi.

Chu Cương Liệt không muốn tốn thời gian, khẽ búng tay khiến bốn tên áo đen định trụ, hắn đặt tay lên trán của tên mảnh khảnh kia tìm đọc tin tức, sau khi đã có được thứ mình muốn, hắn búng tay lần nữa rồi rời đi, bốn tên kia không hề cảm thấy gì khác lạ.

Lão già thấy hắn đi ra cũng không hỏi nhiều, rời khỏi sòng bạc, Chu Cương Liệt lại đến một toà kỹ viện cao cấp ở nội thành.

Hắn đang tìm hành tung của Vương Nhã Khuê, Hắc Nha Tông này hoạt động hết sức bí mật với nhiều tầng lớp, sòng bạc vừa rồi chỉ là một phân bộ nhỏ chuyên tiếp nhận yêu cầu từ khách nhân, sau đó sẽ mang đến phân bộ lớn hơn là ở kỹ viện này.

Từ kỹ viện hắn lại tiếp tục đọc ký ức, lần theo manh mối đến một sơn trang ngoài Ung Thành ba mươi dặm, nơi này chính là phân đà của Hắc Nha Tông tại kinh đô Tần quốc.

Từ ký ức của tên phân đà chủ hắn đã tìm ra được nơi Vương Nhã Khuê tọa lạc, cũng là tổng đà của Hắc Nha Tông tại một sơn cốc cách đây hai nghìn dặm.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300