Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 47
Phần 47: Vương Phi đĩ dâm

Lý Kiều Trinh ngỡ ngàng nhìn cái dương vật cự đại sát mặt mình, nàng chưa bao giờ thấy cái dương căn nào to dài như vậy, so với nó, dương vật Phát Hạo Quốc Vương như đồ chơi trẻ con.

Nàng lắc đầu, nhắm tịt mắt lại, sao mình có thể so sánh dương vật của người đàn ông khác với chồng mình như vậy chứ.

Chu Cương Liệt giải một phần định thân cho nàng, cọ đầu khấc vào má nàng, quẹt qua mũi nàng, ấn vào bờ môi mọng, Kiều Trinh quay đầu đi, miệng mím chặt không chịu khuất phục, mắt nàng ngấn lệ.

“Tốt nhất nàng nên ngoan ngoãn nghe lời, đây sẽ là cơ duyên tốt đối với nàng, còn không, con gái nàng cũng không tệ nha…” Chu Cương Liệt buông lời đe dọa, trần truồng lững thững đi tới trước mặt Vân Nhi công chúa.

Kiều Trinh mở mắt nhìn thấy, hoảng hốt tột độ. “Không, đừng đụng tới con bé, van cầu ngươi.”

Hắn cười hề hề, “Chỉ cần nàng nghe lời, khuất phục trước con cặc của ta, ta sẽ tha cho nó.”

“Ngươi là đồ ma đầu ác độc, chết không được yên.” Kiều Trinh buông lời cay độc mắng hắn.

“Hừ, nữ nhân, dám mắng ta.” Chu Cương Liệt nâng cằm nàng lên, lấy cây gậy thịt vả vào mặt nàng.

“Mau chắm sóc nó, bằng không ta chơi cả hai mẹ con nàng.” Hắn ra lệnh, đưa con cặc tới trước miệng nàng.

Kiều Trinh bất đắc dĩ, khẽ chu miệng hôn lên quy đầu, sau đó run rẩy le lưỡi ra liếm nhẹ, nàng liếm láp một lúc, cảm thấy hương vị con cặc xộc vào mũi, cũng không tệ lắm.

“Há mồm ra, bú nó đi.” Chu Cương Liệt ấn đầu khấc vào môi nàng, Kiều Trinh xấu hổ há to miệng để quy đầu tiến vào. Nàng mút liếm, nút nhè nhẹ. Dần dần, nàng bắt đầu quen với con cặc này, bú liếm cũng điệu nghệ hơn, nàng liếm dọc thân cặc, ngậm lấy hai hòn dái to, rồi lại bú mút quy đầu, tay sục nhẹ.

Trong Điện Chính hòa, Quốc Vương và văn võ bá quan vẫn nâng cốc vui vẻ, nói cười say sưa, đâu có biết vị Vương Phi xinh đẹp của họ đang quỳ dưới háng vị Chu thần y kia mà bú con cặc của hắn.

Chu Cương Liệt ghì đầu nàng, đâm con cặc vào tận họng, Kiều Trinh mắt trợn ngược, nước dãi chảy ra, hắn bắn hết tinh trùng vào sâu trong cổ họng nàng, lúc rút ra, Vương Phi ôm miệng ho sặc sụa, tinh dịch nhiều quá trào ra cả mũi và miệng nàng.

Hắn bế lấy vị Vương Phi này lên, tới trước mặt Phát Hạo, ẵm nàng dạng rộng hai đùi ra, khoe trọn cơ thể ngay trước vị Quốc Vương, hắn từ phía sau, con cặc vẫn sừng sững sau khi bắn, đặt quy đầu vào đúng khe lồn nàng.

Kiều Trinh vừa lấy lại thần trí, hoảng hồn trước tư thế này, nàng đang bị một tên dâm tặc bế lên, hắn muốn đụ nàng trước mặt người chồng yêu quý của nàng.

“Không, xin ngài… đừng… đừng làm như thế… tha cho ta… tha cho ta… á… ư…”

Chu Cương Liệt không thèm quan tâm, “ót”, hắn mạnh bạo đâm một phát lút cán vào lỗ lồn nàng.

“Á trời ơi… mau rút ra… đau quá… nó to dài quá… không vừa đâu… ngài xé rách ta ra mất… đừng… van xin ngài… làm ơn tha cho ta… hu hu…”

Kiều Trinh hét toáng lên, rên la bài hãi, tên dâm tặc này không hề biết thương hoa tiếc ngọc, hắn đâm con cu vừa dài vừa cứng thấu tận tử cung nàng, vừa đau đớn về thể xác, vừa nhục nhã vì bị người ta đụ ngay trước mặt chồng, nàng oa lên khóc huhu.

“Haha, sảng khoái, la to lên, hét to lên, có kêu rát họng cũng không ai cứu được nàng đâu. Mau nhìn, tên Quốc Vương này còn cười vui vẻ nâng ly khi nàng bị ta đâm vào lồn kìa.” Chu Cương Liệt khoái trá vì chiếm đoạt được vợ người ta.

Hắn tiếp tục nắc đều đều, kéo hông nàng lên rồi dập xuống liên hồi, Kiều Trinh vừa rên la, vừa khóc lóc van xin hắn.

Hắn đặt nàng nằm lên bàn, giữ lấy hông rồi ra sức dập liên tục, tay thò lên bóp cặp vú sữa bò của nàng. Tuy Kiều Trinh hận hắn thấu xương, nhưng phản ứng cơ thể thì trái ngược với tâm lý của nàng, đầu vú săn cứng, bên dưới tử cung bị va chạm liên tục, nước dâm tuông trào ra ướt đẫm khiến con cặc dù to nhưng vẫn ra vào mượt mà.

Kiều Trinh lúc đầu còn đau đớn, nhưng khi đã dần quen với kích cỡ con cặc hắn, nàng từ từ cảm thấy tê dại, rồi sung sướng, nàng cố gắng giữ bình tĩnh, mím chặt môi, nhưng vẫn rên ư ử trong cổ họng.

“Haha, tưởng nàng trinh liệt lắm, yêu thương chồng lắm, hóa ra cũng chỉ là con đĩ dâm đãng, coi nước nàng ra kìa, đỡ lấy này, ta sẽ ra hết bên trong lồn nàng.”

Nghe hắn nói, nàng hốt hoảng la lên, “Không, cầu xin ngài, đừng, đừng ra bên trong, tôi có bầu mất, đừng…”

Hắn đâm một phát lút cán, quy đầu chen vào tử cung, xuất hết tinh vào, Kiều Trinh hét lên trong tuyệt vọng, “Ra rồi, nóng quá, nhiều quá, huhu”.

Chu Cương Liệt bế nàng lên tới trước mặt Phát Hạo, “Mau nói, nói gì với chồng nàng đi.”

“Phu quân, thiếp xin lỗi, thiếp rất yêu ngài, nhưng hôm nay thiếp lại bị người ta cưỡng hiếp, hắn bắn vào trong thiếp, còn làm thiếp ra nữa, thiếp là con đàn bà hư hỏng không biết xấu hổ.” Kiều Trinh che mặt nói.

“Haha, đúng là con đĩ trời sinh nha, kể từ nay, nàng là nô lệ tình dục của ta, mau gọi chủ nhân.” Chu Cương Liệt khoái chí vì đạt được mục đích.

“Chủ… Chủ nhân…” Kiều Trinh quỳ dập đầu, điểm dâm dục trên đầu nàng đã đạt 60, cái ấn ký nô lệ sáng lên một góc.

“Hử, mới được một góc thôi sao, thế thì tiếp tục địt, địt tới khi nào nàng không thể sống thiếu con cặc nữa.”

Hắn đặt nàng bò dưới nền, tính từ phía sau đút vào chơi kiểu chó, Kiều Trinh sợ hãi, trần truồng bò về phía trước y hệt con chó cái, “Không, từ từ, đừng địt nữa, thiếp còn rát lắm.”

Thấy nàng muốn chạy, lại bò ra như chó, Chu Cương Liệt cười đê tiện, từ phía sau bắt lấy mông nàng rồi đút mạnh vào, Kiều Trinh hét lên, nước đái mất tự chủ phun ra thành vũng dưới sàn.

Tiếp theo hắn giữ nguyên tư thế đó, ra lệnh nàng tiếp tục bò về phía trước, hắn thì lơ lửng phía sau không ngừng đút vào lồn nàng.

Kiều Trinh phải vừa bò vừa bị địt từ cạnh bàn của Quốc Vương bò ra tận cổng Điện Chính hòa, nơi các quan tầng thấp nhất. Nước lồn nàng chảy lênh láng, nhiễu dọc theo đường.

“Vương Phi có lời nào nói với bá quan văn võ không?” Chu Cương Liệt thỏ thẻ bên tai.

“Các vị, ta là Lý Kiều Trinh, là Vương Phi của Vân Lạc Quốc, thê tử của Phát Hạo Quốc Vương, ta là một con đĩ, một cái bồn chứa tinh, nô lệ tình dục của chủ nhân, ta muốn cặc, ta thèm cặc, các vị hãy nhìn xem, chủ nhân đang chơi cái lỗ lồn dâm đãng của ta này.” Kiều Trinh giọng đầy dâm mị.

Chu Cương Liệt bế nàng lên, tiếp tục địt từ ngoài cửa điện địt vào tới gần Phát Hạo. Trên đường đi, nàng liên tục cao trào, hắn cũng bắn vào lỗ lồn nàng bốn phát, ấn ký nô lệ chuyển thành màu hồng được hơn phân nửa.

Lúc này, Kiều Trinh đang ngồi chồm hổm trên bàn của vị Tể Tướng, hắn ngoài năm mươi, râu tóc lấm tấm bạc, đang hướng vị quan kế bên nói chuyện.

Chu Cương Liệt thọc ba ngón tay vào lồn nàng móc lia lịa, Kiều Trinh rất nhanh lên đỉnh, nước lồn phun trào, rơi vào chén rượu của Tể Tướng, vị lão thần già cỗi này vô tư không biết, bưng chén nước lồn lên uống cạn, vị hơi lạ nhưng vẫn ngon.

Tiếp theo, hắn lần lượt bế nàng đến bàn của các vị bá quan, cho mỗi người một ly nước dâm, họ uống nước lồn Vương Phi một cách ngon lành. Tới bàn của cha con Phủ doãn Nam Văn Tái, Chu Cương Liệt cười đê tiện rồi lệnh cho Vương Phi đái vào ly rượu của hai cha con.

Nam Văn Tái và Nam công tử không hề hay biết, bưng rượu lên uống, mùi vị rất lạ, hơi khó uống, nhưng đây là ngự tửu Quốc Vương ban, dù khó uống cũng không dám phun, hai cha con lặng yên nuốt sạch nước tiểu của Vương Phi.

Chu Cương Liệt tiếp tục địt nàng thêm mấy lần nữa, hắn xuất tinh vào rượu trái cây và đồ ăn của Vân Nhi công chúa, nàng vô tư thưởng thức, vị hơi lạ nhưng rất là ngon, Kiều Trinh bây giờ chả còn đầu óc đâu mà quan tâm con gái yêu nữa.

Hắn lại phá trinh đít nàng, bơm cơ số tinh dịch vào, nô lệ ấn ký đã hoàn toàn đổi màu, ánh mắt Vương Phi dại ra, nàng đã triệt để thuần phục con cặc hắn, điểm dâm dục đạt 100 tuyệt đối.

Lúc này, nàng nằm trần trụi giữa yến tiệc, tinh trùng và dâm thủy ướt đẫm, khuôn mặt đĩ thõa ngất lịm đi.

“Xong, con đĩ Vương Phi này đã hoàn thành thuần hóa.” Chu Cương Liệt hài lòng cười dâm.

Hắn bước tới, ra lệnh, “Từ nay nàng là nô lệ của ta, bình thường nàng vẫn là Vương Phi cao quý, nhưng nếu ta ra lệnh, nàng sẽ là con đĩ, con chó cái dưới chân ta, hiểu chưa.”

Kiều Trinh hổn hển trả lời: “Vâng, thưa chủ nhân.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300