Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 214
Phần 214: Uất ức

Quách Tương Như không hiểu môi dọc là cái gì, nhưng nhìn điệu bộ khả ố của tên dâm tặc này thì cũng không phải thứ gì tốt lành.

Chu Cương Liệt không thèm cởi quần áo, cứ thế vận công nhẹ một cái vải vóc trên người đều bị chấn nát, thân thể cường kiện nam tính bại lộ.

Quách Tương Như rất muốn nhắm chặt mắt không nhìn hắn, nhưng nếu nhắm mắt thì sẽ không thể biết hắn tấn công lúc nào, bởi vậy đành phải chằm chằm quan sát nhất cử nhất động của Chu Cương Liệt.

Hắn có vóc dáng hết sức cao lớn như một vị hộ pháp, màu da hơi sẫm, từng khối cơ bắp cuồn cuộn chắc khỏe, cả cuộc đời trinh nữ già của mình Quách Tương Như đời nào được ngắm nam nhân khoả thân gần đến vậy…

Nhất là cái hung khí giữa hai chân hắn, nó như cái gậy thịt thô to cỡ cánh tay, vừa dài vừa đáng sợ, đầu nấm sậm màu còn đang giật giật đòi hỏi.

“Ngươi… ngươi tính làm gì?” Nàng lắp bắp hỏi, mặt đỏ muốn bốc khói.

“Bây giờ nàng có hai lựa chọn, một là giúp ta dùng miệng chăm sóc nó thì lát nữa ta sẽ nhẹ nhàng với nàng, còn nếu như bướng bỉnh không nghe lời thì ta sẽ đè nàng ra hiếp ngay tại chỗ, sau đó dạy dỗ cho nàng biến thành nữ nhân thích bạo dâm y như A Khắc Thiên Kiều kia, lựa chọn đi.” Hắn bá đạo tiến đến nói.

“Hứ, đừng có mơ, ta không chọn lựa gì hết, ta…” Quách Tương Như mạnh miệng khinh bỉ, nhưng chỉ nói được nửa câu thì chợt ngưng, nàng nhớ lại đêm trước.

Nữ tử tên A Khắc Thiên Kiều kia vốn là kẻ thù đối địch của cung chủ Tuyết Liên Cung Hi Nguyệt, sau khi có được tên này chống lưng thì nữ tử lạnh lùng mà dâm đãng kia đã mở một cuộc báo thù tàn khốc lên những kẻ đã giết sư phụ trước của cô ta.

Lão tổ của Thái gia và Thủy Lưu tông bị giết, tất cả những kẻ liên quan không ai sống sót ngoài Hướng gia đã quy phục, A Khắc Thiên Kiều kia là thiên kiêu của Lâm Hạp cốc bị bắt giữ.

Không biết cô ta đã chịu phải thủ đoạn nào mà bị dạy dỗ đến ngoan ngoãn, còn trở thành kỹ nữ có sở thích bị bạo ngược, suốt ngày bị đám nam đệ tử trong Tuyết Liên Cung trói lại vừa hiếp vừa đánh đập đủ loại trò bạo dâm.

Nếu… nếu mình không nghe lời, cũng trở thành như vậy… Quách Tương Như không dám nghĩ đến, nếu mình mà là con điếm vừa bị cưỡng bức vừa bị đòn roi đánh đập, phải trần truồng trước mấy trăm tên nam nhân sau đó bò như chó cái dưới đất, coi việc khổ dâm là sở thích…

Giọt nước mắt khuất nhục lăn dài trên má, nàng từ từ thả lỏng cơ thể, bò đến chỗ tên ác ma kia, hai tay run run cầm lấy cái côn thịt cứng ngắc sau đó đặt một nụ hôn lên quy đầu.

Nàng đã làm ra quyết định, thà phải chăm sóc dương vật kẻ này, bị một mình hắn hiếp còn đỡ hơn trở thành đồ chơi cho hàng trăm nam nhân mà còn bị biến thành loại dâm phụ ngay cả chó cái cũng không bằng.

Chu Cương Liệt hết sức hài lòng vì lựa chọn của nàng, đúng là người sống lâu có kinh nghiệm, biết lúc nào nên hạ mình, nếu nàng mà có tính khí bốc đồng nóng nảy thà chết không chịu nhục thì sẽ càng thê thảm mà thôi.

Quách Tương Như nhìn cái thứ kinh tởm trước mặt, nàng bây giờ chỉ muốn mình mọc thêm hai răng nanh cắn đứt cái của nợ này cho bỏ ghét.

Nhưng đã lâm vào tình thế này bắt buộc nàng phải ráng nhịn, đôi môi xưa nay chỉ phát ra những lời ngọt ngào hoặc uy quyền của một đảo chủ bây giờ lại phải chạm vào dương vật nam nhân, nàng nhắm tịt mắt cố hôn lên, tay thì nắm lấy thân cặc đưa đẩy nhẹ.

“Dùng lưỡi của nàng đi, làm cho nó ướt, vừa liếm vừa ngậm vào, bú cả thân cặc và hai hòn dái ta nữa.” Chu Cương Liệt chắp tay sau đầu tựa lưng vào đầu giường lên giọng chỉ dẫn.

Quách Tương Như cắn môi tủi nhục làm theo lời tên cầm thú này, cái lưỡi đinh hương ướt át lè ra liếm lấy quy đầu, mùi cặc đàn ông đầy cương dương xộc đến khiến đầu óc nàng lâng lâng.

Nàng hết liếm láp rồi đến bú mút, miệng há to mới có thể ngậm được cái đầu rùa bự chảng vào, theo lời chỉ dẫn của Chu Cương Liệt mà dùng lưỡi đá lên, tách lỗ tiểu ra sau đó ra sức hút mút.

Tay bên dưới thì vừa sục mạnh thân cặc, tay kia bóp hai hòn dái, hắn còn bắt nàng phải cố mà ngậm cho sâu vào khiến Quách Tương Như suýt sặc chết khi đầu cặc chạm vào cuống họng.

Cứ thế đầu nàng vục giữa háng nam nhân mà ra sức bú liếm, không để nàng đợi lâu, Chu Cương Liệt không hề cố kìm nén, hắn thả lỏng tinh mang cho con cặc bắn hết tinh trùng ra.

“Ọc… khụ khụ… oẹ…” Quách Tương Như không lường trước được hắn bắn vào miệng mình, thế là nàng nuốt hết một mớ, số tinh dịch còn lại xuất hết lên đầu tóc mặt mày và cả lên bộ ngực bự của nàng.

“Đồ… đồ dâm tặc, sao không nói trước hả… khụ khụ…” nàng trách móc hắn, miệng vẫn cố nôn ra số tinh mà mình lỡ nuốt nhưng không thể.

“Tinh trùng của Chân Tiên là liều thuốc bổ mà nữ nhân ai cũng thèm, nàng đừng bỏ phí vậy chứ”, Hắn cười haha cà khịa.

Tiếp theo, Chu Cương Liệt bắt nàng ta không được che đậy đứng yên cho hắn xem, Quách Tương Như thấy dù sao cũng bị nhìn rồi, không cần thiết phải che giấu gì nữa nên cũng theo lời hắn thả tay xuống, toà thiên nhiên trắng hồng với những đường cong gợi cảm bại lộ trước mắt, Chu Cương Liệt say mê nhìn không rời mắt.

Cổ thon trắng ngần, xương quai xanh tinh xảo, cặp vú cỡ lớn một bàn tay bóp không hết, vòng tiếu yêu thon thả, cặp mông tròn lẳn vểnh cao, cặp chân dài miên man không tì vết.

Tất cả tổng thể tạo thành một bức tượng vệ nữ xảo diệu mà tạo tác ban tặng. Chu Cương Liệt sấn tới đưa tay bắt đầu sờ mó.

Quách Tương Như rụt người về né tránh nhưng nhìn ánh mắt không vui của hắn khiến nàng sợ hãi, đành mặc cho quân hái, coi như bị heo ủi một phát đi.

Vì độ nhạy cảm của nàng bị dược thủy làm cho tăng cao nên khi bàn tay thô to của hắn lướt đến đâu thì nàng nổi da gà đến đấy, hắn sờ từ mặt xuống cổ, sau đó là cánh tay trần thon thả, rồi bóp cặp nhũ của nàng, nắm lấy núm vú mà kéo.

Quách Tương Như chịu không thấu, khẽ rên một tiếng, cơ thể nàng như có hàng trăm con kiến bò, hai đầu ti săn cứng lên, đôi tay tiếp tục khám phá xuống vòng eo, rồi vươn ra sau bóp lấy cặp mông nảy nở.

Cảm giác đàn hồi nơi tay khiến Chu Cương Liệt vô cùng thích thú, hắn sờ xuống đùi, rồi vòng ngược lên cái gò mu của nàng, hai ngón tay nghịch ngợm nhúm lông lồn khiến Quách Tương Như mặt đỏ như gấc hai đùi khép chặt lại.

Ngón tay hắn với vào trong cái khe hẹp giữa háng nàng, thấy biểu cảm mím môi mím lợi của nàng khiến hắn buồn cười.

Chu Cương Liệt nằm ngửa xuống, ngoắc tay ra lệnh Quách Tương Như dạng háng ra ngồi lên mặt mình, nàng lắc đầu nguầy nguậy liền bị hắn dùng vũ lực.

Hai tay hắn nắm lấy hai đùi nàng tách rộng ra sau đó ép nàng phải ngồi ngay ngắn lên, âm hộ nàng phơi hoàn toàn ra trước mặt gã nam nhân mà nàng ghét cay ghét đắng.

“Để ta cho nàng biết hôn môi dọc là như thế nào.” Hắn phá lên cười rồi há miệng đớp lấy lồn nàng.

Cảm giác khi chỗ kín bị người đàn ông không phải người mình yêu xâm phạm khiến bao nhiêu uất ức của Quách Tương Như trỗi dậy, nàng nhắm chặt mắt rấm rứt khóc huhu, nhưng cơ thể nàng lại phản bội lại cảm xúc của nàng.

Cái âm hộ bị miệng lưỡi điêu luyện cộng thêm sự kích thích gấp mấy lần làm cho âm tinh của nàng lũ lượt trào ra còn nhiều hơn nước mắt ở trên mặt.

Hắn chăm chú hôn lên đôi môi dọc, dùng lưỡi dài tách hai mép lồn đỏ hồng ra rồi chọc lưỡi vào, cái hột lựu với ấn ký nô lệ nho nhỏ đang chìa ra, hắn hết mút rồi lại ngậm vào miệng nút cắn.

Quách Tương Như vừa khóc vừa sướng đến trân cả người, cảm xúc nàng lẫn lộn, lưỡi hắn như con lươn luồn vào lỗ lồn nàng rồi ở trong đó vùng vẫy khuấy đảo.

Theo bản năng tay nàng giữ chặt đầu hắn cố hạ thấp hông dán cái lồn đang cực kỳ nứng của mình vào miệng tên dâm tặc, nàng muốn hắn sặc chết vì uống nước lồn của mình.

Cuối cùng nàng bị Chu Cương Liệt bú lồn đến cao trào hai lần. Hắn nhấc nàng qua một bên liếm liếm môi.

“Ối chà, nói bị hiếp dâm nhưng nước non trào ra suýt làm ta chết đuối, nàng đúng là con dâm nữ cố tỏ ra thành khiết mà.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300