Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 182
Phần 182: Chơi xích đu cùng Hoàng Hậu

Sáng hôm sau, Chu Cương Liệt từ trong ôn nhu hương thức dậy, đầu hắn gác giữa háng Biện Trang Đài, Lạc Thủy với Tiểu Điệp ôm ở hai bên, Mạt Ly thì nằm trong ngực, đan điền thứ hai vẫn đang hấp thụ Hồng Phấn Chi Khí, nhưng vì các nàng ở đây chủ yếu là phàm nhân, Lạc Thủy cũng chỉ là Kim Đan sơ kỳ nên lượng khí thu được hơi khiêm tốn.

Đan điền Hồng Phấn của hắn chỉ mới thu được một ít, vẫn trong tình trạng khô cạn. Hắn tính rủ Hồng Loan cùng đi ăn sáng nhưng nàng nói đã tự nấu ăn cho phu quân rồi nên đành thôi.

Trong phòng, Quan Tùng ngồi thưởng thức tách trà sáng, Hồng Loan đã mượn nhà bếp của khách sạn trong vài phút để tự tay nấu đồ ăn cho hắn.

Chốc lát sau, nàng đã bưng lên hai bát mì và cháo nóng hổi, mùi hương tỏa ra hết sức đặc biệt, Quan Tùng buông ly trà ánh mắt đong đầy hạnh phúc, có một người vợ ngoan ngoãn hiền thục lại còn đảm đang như vậy hắn còn đòi hỏi gì hơn.

Hắn thì ăn mì, nàng thì ăn cháo, Quan Tùng nhấm nháp hương vị của bát mì, húp sạch cả nước lèo, chưa bao giờ hắn ăn tô mì nào có hương vị vừa ngon vừa độc lạ như vậy.

“Phu quân thấy sao?” Hồng Loan mỉm cười hỏi.

“Ừm, ngon, tài nấu ăn của nàng thật sự rất khá, quả là cô vợ mà ta yêu nhất.” Hắn đặt cái bát trống trơn xuống gật gù khen ngợi.

“Phu quân có biết thiếp nấu bằng cái gì không?” Hồng Loan tủm tỉm nhìn hắn đầy ý nhị.

“Bộ nàng có công thức gì đặc biệt sao? Ta ăn thấy ngon hơn hẳn mì đã từng ăn.” Quan Tùng cũng thắc mắc hỏi.

“Thực ra cũng không có gì, thiếp nấu nước mì cho chàng bằng số tinh trùng của chủ nhân hôm qua đã bắn vào trong lồn và đít của thiếp, kết hợp với cả nước dâm của thiếp nữa. Chàng thấy ngon lắm sao? Lần sau lại ăn tiếp nhé.” Nàng nháy mắt nhìn ông chồng mình đầy trêu chọc.

Quan Tùng nghe xong đứng hình mất mấy giây, hắn ăn sáng bằng mì được nấu từ hỗn hợp tinh dịch với nước lồn của tiền bối và vợ mình, tâm trí hắn khẽ run, lưỡi vô thức liếm liếm mép, sau đó nhìn vợ mình gật đầu.

“Được, lần sau ta muốn ăn hai tô.”

“Tuân lệnh phu quân, chàng có biết không, cháo này của thiếp chính là nấu hoàn toàn bằng tinh trùng của tiền bối, lúc sáng thiếp đã gom chúng lại rồi đem đi nấu đó, ngon lắm.” Nàng vừa nói vừa múc từng thìa nóng hổi đặc sệt đưa vào miệng nhấm nháp nuốt ngon lành.

Quan Tùng bó tay trước độ chịu chơi của vợ mình, nhưng có sao đâu, chỉ cần nàng vẫn yêu thương hắn, chỉ là đưa lồn cho nam nhân khác chơi thì đâu có vấn đề gì lớn.

Sáng nay Chu Cương Liệt vào cung thăm Hoàng Hậu, từ lúc hiếp dâm nàng ta gieo nô lệ ấn ký đã qua mấy ngày rồi hắn chưa đi gặp.

Hắn xe nhẹ đường quen ẩn thân đi vào hậu cung, Phúc Loan Cung vẫn như cũ, ba nữ chấp pháp cấp hóa Thần thay nhau tuần tra, cung nữ tới lui lo công việc của mình, Hoàng Hậu Trịnh Ngân Dao đang một mình ngồi trên cái xích đu dưới gốc đào cạnh bờ hồ.

Xích đu này có dây được treo lên cành đào, phía dưới nối với tấm gỗ phẳng được thợ mộc điêu khắc tinh tế, nàng ngồi trên đó tay vịn vào dây tự mình lắc lư, ánh mắt phượng bây giờ man mác buồn nhìn xa xôi.

Một bàn tay bỗng vịn vào lưng nàng sau đó đẩy cho xích đu bay cao hơn, Trịnh Ngân Dao giật mình quay lại xem ai to gan như vậy, nhưng khi thấy bóng dáng đã khắc sâu vào trí óc nàng đang đứng đó, Hoàng Hậu vừa mừng vừa khẽ run.

“Chủ nhân.” Nàng tính dừng xích đu lại đứng lên hành lễ cho đúng với thân phận nô lệ nhưng bị hắn ngăn lại.

“Sao lại buồn như vậy? Ai làm nàng không vui sao?” Hắn tiếp tục đẩy lưng nàng, xích đu bay cao hơn đón gió.

“Thiếp không có, chỉ là… chỉ là sau đêm đó chủ nhân mấy ngày rồi không thấy xuất hiện, thiếp cứ nghĩ ngài đã bỏ rơi thiếp ở đây luôn rồi.”

Nàng giọng đầy uất ức rầu rầu nói, nàng và hắn vốn chả có tình cảm gì, mọi sự nhu thuận đều đến từ Thuần nô bí điển, dính phải ấn ký của nó và bị chơi đến đổi màu thì nàng đã triệt để quy tâm, xem hắn như trời mà đối đãi, tuyệt đối nghe lời không dám cãi lại.

“Mấy ngày nay ta bận việc, lúc không có ta nàng cứ làm Hoàng Hậu uy quyền như thường ngày là được.” Hắn giữ xích đu lại, vòng tay từ phía sau ôm lấy nàng.

“Nhưng người ta nứng quá rồi, chủ nhân đêm đó làm thiếp không thể quên nổi con cặc khủng của ngài, tên quân vương phế vật kia thì chỉ biết mỗi Yến Phi lâu rồi chưa tới gặp thiếp, hay là chủ nhân cũng mang thiếp đi giống Thái Hậu nha, thiếp muốn ở bên hầu hạ ngài thật tốt.” Trịnh Ngân Dao xoay người ôm lấy hắn chặt cứng.

“Rồi ta sẽ mang nàng ra khỏi cung nhưng chưa phải bây giờ, nứng lắm hả, vậy để ta giải tỏa cơn dâm của nàng nhé.” Hắn vuốt mái tóc của nàng, nhìn khuôn mặt của nữ nhân quyền uy nhất Đại Chu này khiến hắn không kìm được, cúi xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Trịnh Ngân Dao cũng nhiệt tình vòng tay qua cổ hắn đáp lại, lưỡi nàng tiến vào miệng hắn, Chu Cương Liệt thuận thế mà mút lấy, hai người say sưa nút lưỡi, trao cho nhau hương tân ngọc dịch. Hoàng Hậu như không nhịn nổi nữa, nàng thoăn thoắt kéo dây đai lưng tụt quần hắn xuống.

Con cặc mà nàng thèm thuồng mấy ngày nay được giải thoát, nó vẫn sừng sững uy nghi như vậy vỗ vào má nàng. Nàng thèm khát khó nhịn, vội cầm lấy nó mà bỏ vào miệng bú mút. Vị cặc đầy cương dương khiến tâm thần nàng thanh thản lạ thường, như một liều thuốc kích thích tinh thần cực mạnh dành riêng cho nàng.

Những người ngoài kia vẫn chỉ thấy Hoàng Hậu đang ngồi đong đưa trên xích đu một mình, nếu họ mà thấy được quang cảnh thật sự chắc sẽ trở thành chuyện động trời nhất hậu cung kể từ khi Đại Chu lập quốc mất.

Hoàng Hậu nương nương uy nghi, khí chất quốc mẫu nghiêm trang, bản tính thì hiền lành nhân đức đối xử rất tốt với hạ nhân và dân chúng, vợ cả đứng đầu hậu cung của Chu Lập Đế đang vùi đầu vào háng nam nhân không phải bệ hạ, cặp môi đào há rộng cố nuốt con cặc sâu hết cỡ, đôi mắt phượng bây giờ trợn lên đầy đĩ thoã.

Chu Cương Liệt vừa tận hưởng cái miệng lồn của Hoàng Hậu nương nương vừa đưa tay xuống cởi đồ nàng ra, bộ váy phượng mà chỉ có mẫu nghi thiên hạ mới được mặc bây giờ bị hắn kéo cho xốc xếch, sau đó bị lột ra quăng bừa dưới đất.

Hắn tiếp tục cởi nốt áo trong, váy đỏ, quần lụa của nàng ra, bây giờ bên trên nàng mặc yếm vàng thêu cá chép, bên dưới là tiết khố trông khá là dày. Đây là phục trang cung đình cho nên có rất nhiều quy chuẩn nàng phải tuân theo, bình thường nàng đều ăn bận tuy đẹp nhưng kín mít, thân là Hoàng Hậu thì không được ăn mặc quá hở hang mát mẻ.

Chu Cương Liệt ngứa mắt kéo luôn cả hai mảnh vải cuối cùng xuống, để nàng chính thức trần truồng ngồi lộ thiên. Họng nàng mở rộng ra, đã ngậm con cặc hắn đến tận gốc, quy đầu chui qua thực quản chạm đến dạ dày luôn rồi.

Hắn lấy thế rồi giữ đầu nàng, đâm thụt liên tiếp, cổ họng nàng bị cặc hắn nong ra, nhìn từ bên ngoài có thể thấy rõ hình dạng con cặc đang thò thụt nơi yết hầu.

Mẹ con nhà Thái Hậu và Hoàng Hậu này tuy không cùng máu mủ nhưng cái sở thích đụ cuống họng chắc chắn giống nhau, và cái thói chỉ cần sướng là bất chấp sinh mạng cũng vậy, dù nghẹt thở sắp chết nhưng nàng vẫn cố vùi đầu đâm thật sâu vào, Chu Cương Liệt phải rút ra để nàng lấy lại hơi.

Lát sau, hắn dập một cú lút cán rồi bắn hết tinh hoa vào dạ dày nàng, Trịnh Ngân Dao hơi thở nặng nề, khi hắn rút cặc ra thì nàng cũng ọc ra cơ số tinh dịch từ miệng mũi.

Chưa kịp để nàng định thần, Chu Cương Liệt đã thò ngón tay vào lồn nàng mà vọc, nàng đi hết từ cơn sướng này đến cơn sướng khác, nước nôi lênh láng dưới đất.

“Chủ nhân, địt thiếp đi, thiếp xin ngài, chơi vào lồn đít thiếp đi, thiếp nứng quá.” Nàng bám vào người hắn cố hít hà mùi hương từ con cặc tỏa ra.

“Được, theo ý nàng.” Hắn chợt nhớ đến chi tiết một bộ phim heo từng xem ở kiếp trước, hai nhân vật cũng địt nhau trên xích đu như này.

Theo hắn sắp xếp, Hoàng Hậu ngồi trên xích đu, hai chân dạng rộng hướng lỗ lồn lỗ đít về phía trước, hắn thi triển pháp thuật giúp nàng ngồi vừng không té, sau đó hắn đẩy xích đu, Trịnh Ngân Dao theo cái tư thế dâm đãng bị đưa lên cao sau đó hạ xuống bay về phía Chu Cương Liệt đang đứng sẵn.

Hắn mọc ra thêm một con cặc, hai cái dương căn trên dưới chĩa thẳng đứng, hắn căn rất chuẩn, khi xích đu mang theo Hoàng Hậu trở lại thì hai con cặc đâm chính xác vào hai lỗ thịt đang mở sẵn chờ đợi của nàng.

“Ót.” Vì lực quán tính rất mạnh, cặc hắn một phát đâm lút cán cả hai lỗ.

“Á trời ơi… ngài đâm sâu quá, thủng lồn thiếp rồi…” Hoàng Hậu thét lên, Chu Cương Liệt hẩy hông đẩy một cái, hai con cặc rời khỏi động huyệt, Trịnh Ngân Dao lại bị xích đu đẩy lên cao.

Cứ thế hai người đẩy đưa liên tiếp, cái xích đu càng lúc càng bị hắn đẩy cao hơn, lực dập xuống cũng mạnh hơn, có mấy phát cặc hắn xỏ qua cả cổ tử cung mà dính chặt vào trong.

Nước lồn Hoàng Hậu nhiễu nhão khắp dưới đất, khi đã chơi chán, Chu Cương Liệt dừng xích đu lại để nàng nằm yên rồi ra sức dập vào.

“Ối… á… hơ… ân ân… Chủ nhân, chủ nhân, thiếp sướng, thiếp thèm cặc… dập mạnh nữa đi chủ nhân… Cặc… thiếp yêu cặc… thiếp không thể sống thiếu cặc nữa… huhu… thiếp ra… ra nữa… aaaaa…”

Âm thanh nàng thét lên vang vọng, thấy nàng vừa ra Chu Cương Liệt không chỉ không giảm tốc độ mà hắn còn dập nhanh hơn như cái máy.

Bên dưới xích đu nước lồn đã đọng thành vũng, hai người cứ thế quất cắm nhau giữa thanh thiên bạch nhật, hắn chơi nàng suốt cả canh giờ sau, bắn tinh vào lồn nàng hai phát.

Giờ này hình như Chu Lập Đế vẫn còn đang thượng triều cùng bách quan, hắn tạo ảo cảnh xung quanh sau đó bế lấy Trịnh Ngân Dao đang thở hồng hộc đi về Điện Thái Uyên.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300