Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 187
Phần 187: Tam Yêu Hiên Viên Mộ

Chu Cương Liệt một đường ẩn thân đi sâu vào hoàng cung, Thủ Thư Lầu là một toà lầu các cổ kính được xây phía sau hậu cung, nơi này có chấp pháp đội tuần tra nghiêm ngặt không kém gì trong cung.

Một tên Tán Tiên trung kỳ ăn mặc như đạo sĩ ngồi yên như tượng đá trước cửa lầu, đây là đệ tử của Úc Thái được cử đến đây thủ vệ. Dù sao Thủ Thư Lầu có phong ấn cấp độ vượt qua Địa Tiên, phàm gian không có ai đủ khả năng lẻn vào.

Chu Cương Liệt đứng quan sát một hồi, bên ngoài toà lầu năm tầng này là một vòng quang tráo bao bọc, phía trong còn có pháp trận dày đặc, sát trận có thể diệt sát cả Địa Tiên.

Nhưng quả thật cấp bậc phong ấn này chỉ nằm giữa Địa Tiên tối đỉnh và Chân Tiên sơ kỳ, đúng là của một tên sắp phi thăng bố trí, Chu Cương Liệt nhân lúc thủ vệ lộ chỗ hỗng liền rạch một đường trên pháp trận rồi chui vào, tầng ngăn cách này sau đó liên tự động phục hồi như cũ không hề có dấu vết gì.

Bên trong là một dãy cạm bẫy và sát trận bố trí tinh vi, Chu Cương Liệt nhắm mắt tập trung tinh thần sau đó theo một quỹ đạo kỳ dị bước đi quanh co, vượt qua từng chút một, tuyệt nhiên không đạp phải bẫy rập nào, mớ trận pháp này còn lâu mới làm khó được Chân Tiên sắp đột phá trung kỳ như hắn.

Tầng một của Thủ Thư Lầu chủ yếu là tạp thư ghi chép lại lịch sử của Đại Chu cùng quá trình diệt Đại Thương lập quốc, Tầng thứ hai là nơi chứa bài vị và di vật của hàng loạt cái tên đã từng tham chiến trong trận Phong Thần, nhưng chỉ là phàm tướng tử trận, tuyệt nhiên không ghi lại bất kỳ cái tên tu sĩ nào.

Tầng thứ ba là hàng loạt giá sách đã phủ bụi, hoen ố màu thời gian, đây là những bí tịch công pháp mà Đại Chu thu thập được từ trận chiến, trong đại chiến Phong Thần, tám trăm chư hầu cùng hàng loạt môn phái bị kéo vào hạo kiếp đã ngã xuống rất nhiều, để lại truyền thừa tuyệt học rơi vào tay quân Chu.

Nhưng để Chu Cương Liệt thất vọng triệt để chính là chỉ có công pháp cấp bậc Địa Tiên trở xuống, Yêu Dục đã xem xét qua, không hề có vật gì đạt đến Chân Tiên chứ đừng nói tới những cảnh giới cao hơn.

“Kỳ lạ, theo ta biết thời đại Phong Thần các nhân vật lớn ngã xuống rất nhiều thậm chí có cả Thái Ất Ngọc Tiên và Đại La Kim Tiên, những công pháp, bí tịch, pháp bảo của họ ở đâu được?” Chu Cương Liệt vuốt râu thắc mắc.

“Ký chủ nghĩ nhiều rồi, những tiên nhân tử trận hầu hết đều được lên Phong Thần Đài vào tiên ban trở thành Chính Thần phục vụ Thiên Đình, họ đa số đều không được tính là chết nên vật phẩm thuộc về họ vẫn sẽ là của họ, dù các thế lực có thu được thì cũng giấu cho bản thân hoặc quy về Thiên Đình chứ sao có thể lưu lại phàm gian.”

“Ta đã quan sát qua, cả tầng bốn cũng không có thứ gì vượt qua Chân Tiên cảnh, chủ yếu là những môn công pháp và pháp bảo phỏng chế được truyền thừa lại. Ví dụ Cảm tâm nhãn của Cơ tổ kia thực chất là học hỏi từ Huệ Nhãn của Nhị Lang Thần.” Yêu Dục đảo mắt một vòng, lời nói của nàng làm hy vọng nhặt được bảo vật của hắn tiêu tùng.

“Ài, toàn thứ rác rưởi ta lấy làm gì chứ, quá là tốn công.” Chu Cương Liệt bĩu môi.

“Thực ra cũng có thứ tốt nha, ký chủ mau lên tầng năm.” Yêu Dục ngồi lên đầu giục hắn.

Chu Cương Liệt cũng nghe lời nàng mà tiến vào tầng năm, nơi này được bố trí ba pháp trận chồng chất lên nhau, một trận giam cầm, một trận tụ hồn và một trận trói buộc.

Chu Cương Liệt nhanh chóng vượt qua, trên lầu năm này rất trống trải, chỉ có ba cái tháp đá cao ngang ngực cùng ba bức tượng. Một cái điêu khắc hình hồ ly, một tượng hình phi điểu và một tượng hình chiếc đàn tỳ bà.

“Đây là cái gì?” Chu Cương Liệt tiến tới, trông ba cái tháp đá và tượng kia chẳng khác gì những mặt hàng điêu khắc bình thường, không hề có gì thần thánh.

“Ký chủ xem qua Phong Thần vậy ngài có biết vì sao Trụ Vương thua trận mất nước hay không?” Yêu Dục hỏi.

“Không phải vì bị quân Tây Kỳ cùng với chúng thần tiên liên thủ lật đổ sao, ta nhớ còn có Thánh Nhân ra tay nữa.” Chu Cương Liệt trả lời.

“Trong số các Thánh Nhân tác động đến cuộc chiến Phong Thần có một người có vai trò chủ chốt, chính người này đã khiến Trụ Vương từ một Nhân Hoàng cai trị Đại Thương vô cùng tốt, ngồi hưởng thái bình, muôn dân an cư lạc nghiệp, chư hầu quy thuận biến thành hôn quân vô đạo, chính là Nữ Oa Nương Nương.”

“Đế Tân Trụ Vương trong đảnh lễ Nữ Oa thấy được tiên nhan của nàng qua bức tượng đã tức cảnh sinh tình làm một bài thơ khắc lên cột miếu Nữ Oa.”

‘Trướng phượng rèm loan thực bất phàm…

Đất nung vàng dát khéo điểm trang.

Dáng mày cong cong hơn núi biếc…

Xiêm y phấp phới tựa dáng lành.

Hoa lê dính mưa tranh kiều diễm…

Thược dược trong sương sinh quyến rũ.

Nếu tượng đẹp ấy có thể động…

Rước về Trường Lạc hầu quân vương!’

“Nữ Oa Nương Nương là Thánh Nhân, mắt có thể quan sát chúng sanh, trong điển lễ của mình lại bị Nhân Hoàng phàm tục làm bài thơ trêu chọc như vậy, khi biết được đã nỗi giận đùng đùng ra lệnh cho Tam Yêu Hiên Viên Mộ tiến vào Triều Ca mê hoặc Trụ Vương khiến hắn bỏ bê triều chính, tàn ác vô đạo biến thành một hôn quân, từ đó cũng làm quốc vận Đại Thương giảm sút, hoàng đạo long khí tề tựu về với Tây Kỳ.”

“Mà sau khi Đại Thương sụp đổ, Tam Yêu Hiên Viên Mộ kia bị cả thiên hạ gọi là đại họa hại nước hại dân, Nữ Oa cũng bỏ mặc, cuối cùng ba nàng biến mất. Dân gian đồn đãi, có người nói các nàng đã bị các thần tiên tru diệt, có người lại nói các nàng đã trốn thoát.”

Yêu Dục như cô giáo dạy sử phổ cập kiến thức một hơi, Chu Cương Liệt ngồi bó gối nghe say sưa, sau đó chợt giật mình.

“Ý ngươi trong ba bức tượng này là…”

‘Phải, bên trong chính là phong ấn Hiên Viên Tam Yêu, Hồ Ly Tinh, Trĩ Kê Tinh và Tỳ Bà Tinh, sau khi quân Chu tiến vào Triều Ca, Trụ Vương tự thiêu mà chết, các nàng bị chúng thần vây giết, tưởng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn nhưng thượng phụ Khương Tử Nha có đức hiếu sanh đã đứng ra xin tha cho họ.

Ba nàng tuy được tha chết nhưng thành quả tu hành bị đánh tan, hồn phách và thân xác bị tách rời giam cầm ở đây, chúng thần sau khi đã giúp Chu phạt Trụ liền về Thiên Đình, trả lại nhân gian không còn Chân Tiên nữa, việc thủ hộ giam cầm Tam Yêu cũng giao cho một tướng lĩnh cấp Địa Tiên.

Vị Địa Tiên kia trước khi phi thăng đã bố trí phong ấn toà lầu các này lại, giam cầm các nàng mấy trăm năm.’

Nghe Yêu Dục nói mà Chu Cương Liệt thở dài đầy tiếc hận, ài, ba nàng này tuy gây họa cho dân gian nhưng cũng là người số khổ, chuyện các nàng làm từ đầu là theo lệnh của Nữ Oa Nương Nương, Thánh Nhân có lệnh các nàng chỉ là yêu chúng dưới trướng không thể trái lời, nhưng sau khi đạt được mục đích diệt đi Đại Thương Nữ Oa liền vứt bỏ các nàng mặc sống chết, tuy không bị tiêu diệt nhưng giam cầm ở đây bốn trăm năm thì khác gì cái chết đâu.

Yêu Dục như hiểu được ý nghĩ của hắn, “Suy nghĩ và hành động của Thánh Nhân làm sao có thể hiểu được, có thể Nữ Oa cũng không thích những chuyện ác độc ba nàng đã làm khi dụ dỗ Trụ Vương, hoặc chỉ đơn giản không muốn dính nhân quả khi quốc vận phản phệ.”

“Làm thế nào để cứu các nàng ra đây”, Hồ Ly Tinh Đát Kỷ xưa nay rất nổi tiếng với nhan sắc họa quốc ương dân, Chu Cương Liệt rất muốn xem nàng đẹp đến cỡ nào, cộng thêm hai vị muội muội Trĩ Kê Tinh và Tỳ Bà Tinh nữa.

“Trong tượng là nhục thân của các nàng, nó sớm đã bị hủy rồi, ký chủ chỉ có thể cứu hồn phách sau này tìm cách tái tạo thân thể cho ba nàng.” Yêu Dục chỉ về phía ba cái tháp đá.

“Ký chủ dùng bí ẩn che đậy thiên cơ sau đó phá đi ba tháp đá này, hồn phách của các nàng bị phong ấn bên trong.”

Chu Cương Liệt nghe theo lời Yêu Dục mà làm, dùng lực lượng bổn nguyên che dấu nhân quả sau đó vỗ mạnh vào tháp đá, chúng lập tức vỡ tan, ba luồng sáng bay ra đậu trên tay hắn, là ba viên ngọc sáng lóa.

“Đây là Tụ Hồn Châu, hồn phách ba nàng chính là được lưu ở bên trong, ký chủ tạm thời cất đi, sau này tìm được phương pháp tái tạo nhục thân thì có thể phục sinh cho các nàng.”

Hắn thu lấy ba viên ngọc vào tay áo, ở đây chẳng còn cái gì, Chu Cương Liệt nhanh chóng rời khỏi, Thủ Thư Lầu vẫn im lìm không có động tĩnh gì, mọi chuyện hắn làm đều được bí ẩn che giấu, không một ai có thể bói toán hay cảm ứng được việc Hiên Viên Tam Yêu đã được cứu ra ngoài.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300