Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 11
Phần 11: Hắc Hổ Đại Vương

Cách thôn Hoang Lĩnh hơn 30 dặm về phía bắc, trên thượng nguồn con sông là một cái hồ lớn, bên bờ hồ là một dãy kiến trúc sơn trại, có cọc gỗ dựng thành rào xung quanh, trong sơn trại chủ yếu là lều vải, gần trăm cái lều dựng thành vòng tròn, vây quanh một tòa nhà lớn khang trang dựng bằng đá và gỗ.

Trước tòa kiến trúc có dựng một lá cờ lớn thêu hình hổ, bên dưới có dòng chữ Hắc Hổ Trại, thủ lĩnh nơi này tự xưng Hắc Hổ Đại Vương. Hắc Hổ tên thật là Trình Hổ, vốn xuất thân quân nhân, thiên hạ loạn lạc, sau 2 năm ở trong quân doanh, hắn đào ngũ trốn vào rừng.

Hắn vô tình may mắn gặp một vị tán tu ẩn cư sơn dã, người này thấy hắn có duyên, giúp hắn khai khiếu, dạy hắn bước vào con đường tu hành, 3 năm sau hắn trộm bí kiếp tu luyện rồi bỏ trốn, sau đó tự mình tu hành. Hắc Hổ thu một đám côn đồ là dân lưu vong, tự xưng Đại Vương vào rừng làm cướp.

Bởi vì bị quan phủ truy bắt gắt gao, hắn dẫn hơn 200 thủ hạ rong ruổi tới vùng núi Hoang Lĩnh, thấy nơi đây hoàn cảnh thích hợp, quyết định dựng trại đóng quân ở đây. Bọn chúng thường xuyên ra ngoài chặn cướp, giết người, bắt nữ nhân mang về. Chúng dò la được bên trong núi có một thôn làng, nên giở trò xây đập ngăn nước bắt thôn dân phải cống nạp.

Sau khi bị Chu Cương Liệt đuổi chạy tan tác, tên Bạch Thử hèn mọn cùng tên đầu trọc mặt sẹo tên là Lý Đại dẫn tàn quân băng rừng trở về doanh trại, tên nào tên nấy mặt mũi bơ phờ, vẻ sợ hãi đọng sâu trong ánh mắt.

Trong trại lúc này bọn cướp đang tốp năm tốp ba tiệc tùng, uống rượu ăn thịt, tay ôm ấp nữ nhân. Những cô gái này là nạn nhân chúng bắt được từ những vụ cướp, cũng có vài nữ tử từ thôn Hoang Lĩnh bị bắt về đây.

Những nữ nhân này quần áo xốc xếch, có cô bị vạch toang vạt áo lộ hai bầu vú đầy vết bầm với hai núm vú thâm đen, có cô còn không có mảnh vải che thân, bị bọn cướp bắt trần truồng nhảy múa góp vui. Bọn cướp kẻ thì vừa uống rượu vừa tận hưởng nữ nhân bên dưới không ngừng bú liếm con cặc tanh hôi, có vài tên chịu không nổi cùng đè một cô gái ra thay phiên nhau cưỡng hiếp.

Những cô gái đáng thương thân thể ốm yếu, người đầy vết bầm do bị chúng hành hạ, bị chơi nhiều khiến đa số các cô núm vú và mép lồn đều thâm đen, chảy xệ xấu xí.

Thấy Bạch Thử và Lý Đại dẫn người về, một số tên quay sang hô to:

“A Mỏ chuột, mặt thẹo, hai tên khốn bọn mày sao đi lâu vậy hả?”

“Có bắt được Mẹ con Trần Thục chưa.”

“Chậc, nghe nói hai mẹ con nó vừa đẹp, vú to đít nở, chính là hàng tuyệt hảo a.”

“Đợi Đại vương chơi chán, sẽ tới phiên chúng ta hưởng thụ, Đại vương có một áp trại phu nhân với một đám thiếp ai nấy đều tươi ngon, lâu rồi chưa thấy ngài ấy vứt hàng mới cho chúng ta, mấy con hàng này chơi mãi lồn đều thâm xì, lỗ rộng đủ nhét cả chục con cặc vào rồi a.”

“Sao bọn mày đứa nào đứa nấy mặt như thấy quỷ vậy?”

Bạch Thử không quan tâm những lời dơ bẩn, hướng đồng bọn hỏi: “Đại Vương đã xuất quan chưa.”

“Vừa mới xuất quan, đang ở đại sảnh chờ bọn mày đem mẹ con Trần Thục về đấy.” Một tên lên tiếng.

Bạch Thử hướng đám thủ hạ vừa trở về nói: “Chúng mày nghỉ ngơi đi, Lý Đại theo tao đi báo với Đại Vương.”

Nói xong hai tên rời đi, bọn cướp ở trại tò mò kéo vài tên vừa trở về hỏi han. Sau khi nghe nói 8 đồng bọn bị một tên người rừng thần lực phi phàm đánh nát người, tên nào tên nấy xầm xì bàn tán, có tên tức giận vì đồng bọn bị giết, có tên thở phào may mắn vì không đi theo.

Bạch Thử và Lý Đại đi tới đại sảnh, nơi này bình thường là nơi tổ chức tiệc tùng hoặc bàn bạc làm ăn của cả trại. Giữa sảnh đặt một chiếc ghế lớn lót da hổ ngồi một hán tử lưng hùm vai gấu, tóc ngắn, râu ria xồm xoàm, để trần thân trên, hai bên có hai nữ tử xinh đẹp bóp vai, dưới chân một nữ tử trần truồng quỳ mọp để hắn gác chân, một cô gái khác cũng trần trụi quỳ bên cạnh, đầu nhấp nhô không ngừng ra sức bú liếm con cặc thô đen của Hắc Hổ.

Liếc thấy hai tên thủ hạ đắc lực trở về, hắn cất tiếng hỏi:

“Thế nào rồi, bọn thôn dân đó có chịu ngoan ngoãn chưa? Mẹ con Trần Thục kia đâu.”

Lần đó thấy nhan sắc Trần Thục và A Mỹ, hắn mới biết trên đời còn tuyệt sắc giai nhân như vậy, hắn muốn ngay lập tức bắt hai nàng về mà đè xuống, thỏa mãn con cặc đói khát, để hai mẹ con cùng vểnh mông hầu hạ hắn, hắn sẽ mạnh mẽ chơi cả hai mẹ con, để họ khuất phục trước con cặc to bự của hắn, rên rỉ dâm đãng hầu hạ hắn. Nhưng vì sắp bế quan đột phá quan trọng, hắn tạm gác lại, lệnh Bạch Thử và Lý Đại nửa tháng sau đem hai nàng về.

“Bẩm Đại Vương, không bắt được.” Bạch Thử lí nhí trả lời.

Hắc Hổ nhíu mày, hàm râu run run tức giận quát:

“Sao lại không bắt được? Hai tiện nhân đó trốn rồi à? Hay là bọn vô dụng chúng mày không đánh lại lũ dân đen bần cùng đó?”

“Đại vương bớt giận, chuyện là như vầy…”

Hai tên run rẩy thay nhau kể lại toàn bộ mọi chuyện.

Nghe xong, lông mày Hắc Hổ còn nhíu chặt hơn, trợn mắt đầy tức giận. Hắn phất tay cho hai cô gái trần truồng lui qua một bên.

“Đại Vương, có khi nào tên đó cũng là người tu hành như ngài không?” Bạch Thử hèn mọn hỏi.

“Khả năng này không cao lắm, mấy năm qua tao chỉ gặp một người tu hành duy nhất là lão già sư phụ kia của tao, theo lời kể của bọn mày, tên đó dáng người cao to, mặc một cái quần bện lá, không giống những kẻ tu hành luôn chú ý hình tượng tiên phong đạo cốt. Mày nói tên đó dùng nắm đấm giết 8 người, đó không phải thủ đoạn người tu tiên sẽ làm, tao nghĩ đó cơ bản chỉ là một tên người rừng, bởi sống lâu trong rừng nên có sức như hổ lang thôi. Bọn nhát chết tụi mày bị dọa sợ mất mật rồi.”

“Được rồi, bọn mày lui ra nghỉ ngơi đi, mai theo tao xuống thôn, để tao xem thằng người rừng đó bản lĩnh như thế nào.”

Bạch Thử và Lý Đại vâng dạ lui ra.

“Đến”, Hắc Hổ vẫy tay gọi các cô gái trở lại, hôm nay hắn đột phá tu vi, vui mừng xuất quan, đáng lẽ được chơi hai mẹ con Trần Thục ăn mừng, cuối cùng bị một tên hoang dã phá đám. Hắn đè hai cô gái gầy gò đáng thương xuống, trút hết bực dọc lên hai nàng, hắn mạnh mẽ thay phiên cắm con cặc thô dài lông lá bù xù vào hai cái lỗ lồn nhỏ nhắn của hai cô gái tội nghiệp, hắn đút lún cán, đầu khấc xuyên cả qua tử cung hai nàng, nắc dồn dập. Hắn tưởng tượng hai cô là mẹ con Trần Thục, hung hăng phát tiết.

Hai cô gái nhỏ đáng thương vừa rên rỉ, vừa đau đớn cầu xin tha thứ, vú hai nàng bị bóp tới tím tái, mu lồn bị đụ sưng húp, chưa thỏa mãn, hắn còn đâm vào hai lỗ đít khô ráo nắc liên tục khiến hai nàng đau đớn ngất lịm vì chảy máu. Xong việc, hắn bắn từng dòng tinh đậm đặc lên người cả hai, sẵn tiện hắn xả hết nước đái lên người hai nàng.

“Thằng người rừng, mày chờ đó cho tao, tao sẽ cắt dái mày, rồi địt tung lồn hai mẹ con Trần Thục trước mặt mày để xem mày bảo vệ chúng nó như thế nào.”

Hắc Hổ tức giận gầm rống.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300