Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 143
Phần 143: Tiểu Điệp

Từ khi Sở vương Khương Lộc tuyên bố lập Ngọc Thạch Đảo làm quốc giáo, từ bỏ quan hệ với Liên Hoa Am, các chư hầu kế cận bắt đầu đề phòng.

Khương Lộc là kẻ có dã tâm, việc lập quốc giáo mới chính là hướng các lộ chư hầu khác tuyên bố hắn sắp đưa Sở quốc quay lại. Biên giới của các nước gần kề Sở quốc đều trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu, một số kẻ thức thời hơn thì tuyên bố thần phục dưới trướng Sở vương.

Đại Chu cũng có một vùng giáp biên với nước Sở, vì sợ Khương Lộc sẽ có dã tâm đánh úp Đế triều, chục vạn đại quân đã ở biên giới phòng thủ chặt chẽ.

Thành Phúc Ấp là cửa ngõ đầu tiên giáp ranh với Sở quốc, Đại Chu dù quyền lực bị chư hầu cắt xẻ nhưng suy cho cùng vẫn là Đế triều, nội tình vẫn còn đó, toà thành này vô cùng hùng vĩ, tường thành dày và cao, binh thủ thành tinh nhuệ.

Nếu Sở quốc dám đánh đến Đại Chu thì trước tiên phải vượt qua Phúc Ấp, điều này gần như không thể, Đại Chu là đế triều được chư hầu ủng hộ, nếu Sở quốc dám đánh thì các chư hầu khác sẽ hợp lực vây công.

Chu Cương Liệt dắt theo Mạt Ly bước vào thành, nơi này tuy là biên giới nhưng rất phồn hoa, dân cư đông đúc, phường chợ khắp nơi. Vì vừa đi vừa nghỉ, lại tà tà thư thái cho Mạt Ly ngắm cảnh nên mất nửa tháng hắn mới đến được đây.

Trước tiên ở đây thăm dò tình huống Đại Chu trước rồi quyết định đi đâu. Hắn thuê phòng tại khách sạn lớn nhất ở đây, rất rộng rãi sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi.

Sau đó dắt con bé kiếm tửu lâu có đông đúc tu sĩ, vừa ăn vừa để nghe ngóng tin tức.

Hắn gọi một bàn đồ ăn, Mạt Ly liếm môi thèm thuồng ăn nhanh như lốc cuốn, bên cạnh các bàn khác các tu sĩ đang say sưa bàn luận đủ thứ chuyện.

“Ngươi nghe tin gì chưa, Sở vương lập giáo mới, sắp sửa gây chiến rồi.”

“Tin của ngươi xưa rồi, Sở vương ngu ngốc kia từ bỏ quốc sư tu vi Địa Tiên để nhận lấy hai tên Tán Tiên, ngươi nói xem hắn có ngu hay không.”

“Haha, nếu vị quốc sư cũ kia mà tiếp tục phục vụ Sở quốc, nói không chừng hắn không cần đánh đã có cơ số chư hầu đầu hàng, đúng là bỏ lớn lấy nhỏ, ngu ngốc vô cùng.”

“Quốc sư kia sau khi rời Thành Đô đã hợp nhất cùng một môn phái tầm trung, tạo thành Tuyết Liên Cung, dạo trước còn tuyển mộ đệ tử rầm rộ nữa.”

“Nghe nói Bệ hạ vì lo sợ Sở vương bành trướng nên đã phái đại quân đến thành này dàn trận.”

“Cho Sở vương mười lá gan cũng không dám đánh đến đây, chư hầu khác dù yếu hơn cũng không phải để Sở quốc muốn làm gì thì làm đâu.”

Chu Cương Liệt nghe ngóng một hồi, không có tin tức nào có giá trị, hắn thở dài lắc đầu, ăn cho no rồi rời đi.

“Chắc phải đến kinh thành một chuyến xem sao.” Hắn vừa đi vừa nghĩ.

Bỗng tay hắn bị kéo lại, hắn quay sang, Mạt Ly giữ chặt tay hắn đứng yên ngó qua bên đường.

Chu Cương Liệt nhìn theo hướng cô nàng đang nhìn, một cô bé trạc tuổi Mạt Ly, quần áo rách nát vá tạm bợ, tóc tai rối bời, mặt mũi lem luốc, đặc biệt là đôi mắt bị một mảnh vải bịt kín.

Cô bé tay cầm gậy trúc, tay kia mang cái chén đất bị mẻ đang lần mò xin ăn. Người đi đường thấy cô gái đều bịt mũi né ra một bên, đi mỏi chân, cô nàng lại ngồi xuống bên đường, miệng lẩm bẩm cầu xin mọi người giúp đỡ.

Một tên du côn đi ngang qua, đưa ta phẩy phẩy trước mặt nàng, thấy cô gái không nhìn thấy, cười gian xảo rồi nhẹ nhàng chôm mấy đồng xu lẻ trong bát của cô, bỏ lại vào trong mấy viên đá.

Nghe tiếng bát vang lên leng keng, cô bé tưởng có người cho tiền, vội chắp tay cảm ơn, tên du côn hả hê bỏ đi, dân chúng thấy cũng không ai ngăn cản bênh vực, chỉ lắc đầu rồi mặc kệ.

Tên du côn đi ngang qua Chu Cương Liệt, bỗng hộc máu mồm lăn đùng ra giãy đành đạch, mọi người đi đường dừng lại bu quanh xôn xao, có nhiều người hả hê, đáng đời tên lưu manh, vài cắc lẻ của đứa trẻ ăn mày mù lòa mà cũng tham. Chắc chắn là bị trời phạt.

Mạt Ly nhìn hắn, lắc lắc tay, “Chủ nhân, cô ấy thật đáng thương, ngài giúp cô ấy được không?”

“Trên thế gian này có rất nhiều người đáng thương, ta đâu thể nào giúp hết được.” Hắn xoa đầu nàng cười nhẹ.

“Nhưng nhìn cô gái ấy con lại nhớ đến mình lúc trước, cũng nghèo khổ không có tiền, bị người ta bắt nạt không ai giúp đỡ, nếu không có chủ nhân, chắc giờ này con đã sớm chết rồi, con còn có đôi mắt, cô ấy lại mù lòa thật tội nghiệp, ngài giúp cô ấy có được không?”

Mạt Ly mắt rưng rưng muốn khóc, kéo áo hắn làm nũng, Chu Cương Liệt nhìn cô bé, ài, hắn cũng đâu phải kẻ tốt lành gì, sao cứ phải vướng vào mấy chuyện cứu giúp người như này.

Cô gái mù ngồi bên góc đường, sờ vào chén mẻ, cảm giác bên trong là đá chứ không phải tiền, nàng buông chén xuống, ôm mặt cúi đầu, nhưng nàng không thể khóc, một người bán bánh hấp gần đó thấy tội nghiệp đã cho nàng một cái, cô gái lại rối rít cảm ơn vui vẻ trở lại.

Cuộc sống của nàng rất đơn giản, chỉ cần mỗi ngày có đồ ăn, ngủ đường ngủ bụi ở đâu cũng như nhau, dù sao nàng cũng bị mù không thấy không biết những thứ sạch sẽ đẹp đẽ.

Nàng cúi đầu ăn bánh hấp, khuôn mặt dâng lên vẻ hạnh phúc, ăn xong lại đứng dậy chống gậy lần mò đi xin ăn tiếp, bỗng nàng va phải người nào đó, ngã dúi dụi.

“A, con nhóc bẩn thỉu ở đâu ra, làm bẩn cả bộ đồ của ta.” Người kia ánh mắt ghét bỏ nhìn nàng, tay phủi phủi áo.

“Xin thứ lỗi, tôi không nhìn thấy, xin lỗi rất nhiều.” Cô gái nhỏ như thói quen quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, người kia là một tu sĩ, thấy đứa nhỏ mù lòa cũng không thèm trách nữa, quay người bỏ đi.

Cô gái mò mẫm dưới đất tìm lại gậy và chén mẻ, vô tình lại sờ phải chân ai đó.

“Cho tôi xin lỗi, tôi không cố ý.” Nàng rụt tay về lại cúi đầu lạy.

Chu Cương Liệt cùng Mạt Ly đứng ngay trước mặt nhìn nàng, lúc nãy nàng là sờ trúng chân hắn. Cô bé này dường như thường xuyên bị đánh chửi nên đã tập thành thói quen, hễ đụng trúng ai là lại quỳ lạy xin lỗi rối rít để khỏi bị đòn.

Hắn cúi người đỡ lấy cô bé dậy, cô gái run lên, co người ngồi xổm xuống ôm đầu.

“Xin đừng đánh Tiểu Điệp mà, là Tiểu Điệp không tốt, cho con xin lỗi, con không dám nữa.”

Nghe cô gái bé nhỏ sợ hãi nói như vậy, ánh mắt Chu Cương Liệt dịu lại, thở dài, “Ài, đúng là số khổ.”

Mạt Ly không quản cô bé kia cả người dơ bẩn, cúi người ôm lấy an ủi.

“Ngươi đừng sợ, chúng ta là người tốt, không đánh mắng gì ngươi đâu.”

Nghe giọng của người đồng trang lứa, cô bé kia dần bình tĩnh lại, Mạt Ly tiếp lời.

“Nè, chủ nhân ta có ý muốn cưu mang ngươi, ngươi có chịu đi theo chúng ta hay không?”

“Cưu mang? Ta chỉ là con nhỏ mù lòa, không được tích sự gì đâu, làm sao xứng nhận được cưu mang.” Cô bé cúi đầu hai tay đan vào nhau.

Chu Cương Liệt đi đến, cúi người xoa lên mái đầu rối nùi của nàng, “Đi theo ta sẽ được ăn no, không bị ai bắt nạt nữa, ta sẽ tìm cách chữa mắt cho con.”

Giọng của hắn như một luồng nước ấm chảy vào cơ thể, cô bé tuy không nhìn thấy, nhưng cảm nhận được sự ân cần, nàng vô thức tin tưởng, đưa tay về phía hắn. Hắn cười hài lòng, nắm lấy tay cô bé, lần đầu cảm nhận được hơi ấm bàn tay, cô bé xúc động muốn khóc mà không khóc được.

Cứ thế hắn dẫn theo cô bé cùng Mạt Ly rời khỏi chợ, dân chúng thấy cảnh đó xôn xao bàn luận, có người mừng thay cho cô bé đó, có người lại nghi hoặc tên này dẫn cô bé đi đâu, có khi nào hắn là kẻ buôn người hay không.

Đem cô bé Tiểu Điệp về khách sạn, chủ nơi này là một lão bản ăn mặc như viên ngoại, nhìn thấy cô bé cả người bẩn thỉu ông ta hơi nhăn mày, nhưng khi Chu Cương Liệt quăng cho một viên bạc bảo đem nước ấm lên phòng thì ông ta xoa tay vui vẻ lấy lòng không khó chịu nữa.

Lát sau bồn tắm đã được đổ đầy nước, hắn bảo Mạt Ly tắm rửa cho Tiểu Điệp sạch sẽ, rồi lấy đồ của Mạt Ly cho cô bé mặc tạm, hắn thì đi xuống lầu gọi đồ ăn đem lên phòng.

Khi đã bưng một bàn đầy đồ ăn ngon nóng hổi lên, thấy Mạt Ly vẫn còn loay hoay sau tấm vách ngăn.

“Sao mà tắm lâu vậy?” Hắn cất tiếng hỏi.

“Chủ nhân, đồ của con cô ấy mặc không vừa.” Giọng Mạt Ly mang theo chút bất mãn đố kị vang lên.

Hắn bước vào xem, ồ, nãy giờ hắn không có để ý, cô bé này tuy sống khổ sở ăn xin, mặc bộ đồ rách rưới rộng thùng thình, cơ thể thì gầy tong nhưng vòng một lại phát triển cực kỳ tốt. Giống như bao nhiêu dinh dưỡng dồn hết vào cặp ngực vậy. Quần áo của con nhóc vú lép nhà mình nàng không mặc vừa cũng đúng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300