Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 215
Phần 215: Thế nào mới là hiếp dâm?

Quách Tương Như rất muốn đánh cái tên ác nhân này mặc dù biết đánh không lại, hắn đã cưỡng ép húp cái lồn của nàng ngon lành sau đó còn chê nàng là đồ dâm đãng nhiều nước, ai làm nàng ra nhiều nước như vậy chứ.

“Được rồi, đến lúc vào việc chính rồi.” Chu Cương Liệt vỗ vào mông nàng một cái khiến nàng muốn nhảy dựng.

Cuối cùng cũng đến lúc, nàng thầm mặc niệm hình bóng người yêu đã xa cách lần cuối, tấm thân này sắp bị người ta làm ô uế rồi.

Nhưng nàng chờ hoài không thấy động tĩnh gì, quay đầu nhìn Chu Cương Liệt, hắn cũng đang chắp tay sau đầu nằm nhìn nàng, hai đôi mắt trừng nhau.

“Nhìn cái gì? Còn không mau tự leo lên, ta muốn nàng ngồi trên.” Chu Cương Liệt hất hàm ra lệnh.

Quách Tương Như rất muốn khóc, nàng mếu máo không phải vì sắp bị hiếp, nàng là uất ức cực kỳ bởi vì cái tên dâm tặc này không chịu làm gì cả.

Nhìn tình trạng hai người nãy giờ có chút nào giống như nàng bị hiếp dâm hay không, tên ác ôn đó bắt nàng tự thân vận động, từ chủ động bú cặc, rồi ngồi lên cho hắn bú lồn, bây giờ lại ở phía trên tự đút vào.

Không phải cưỡng hiếp là nam nhân sẽ thô bạo đè nữ nhân xuống sau đó cưỡng ép bắt buộc tuân theo, rồi hắn từ phía trên dùng cái hung khí thô dài kia đâm vào người nữ hay sao?

Tại sao nàng thân là nạn nhân bị cưỡng hiếp nhưng lại là người nắm thế chủ động như vậy?

Nhìn bộ dạng ngậm ngùi chua sót của bà cô già sống lâu năm, Chu Cương Liệt phì cười, hắn chính là muốn ép nàng chủ động dâng hiến như vậy đó, trêu chọc một cô gái vốn có ý chí bất khuất rất vui nha.

Quách Tương Như bây giờ tựa như một tử sĩ bước lên đoạn đầu đài, thò cổ cũng một đao rụt cổ cũng một đao, nàng bất mãn đưa thân thể trần truồng ngồi lên hông hắn, tay nắm lấy con cặc cứng ngắc đó kề đầu khấc vào cửa mình.

Nhưng dù có cố tỏ ra mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, nàng trúc trắc mãi mà cái đầu cặc cứ lệch trái lệch phải không chịu chui vào.

Chu Cương Liệt đành phải đưa hai tay lên hỗ trợ, hắn gãi vào mu lồn của nàng khiến Quách Tương Như tê dại mà buông lỏng cơ thể, sau đó hắn tách hai múi lồn bên ngoài và mép bên trong ra, cái quy đầu được đặt chính xác vào vị trí.

Không đợi nàng kịp định thần, hắn nắm lấy hông nàng kéo mạnh xuống, đồng thời hạ thân hắn cũng hẩy lên.

“Ót… phựt…”

“Á trời ơi… huhu… đau… đau chết mất…” Quách Tương Như thét lên, miệng bài hãi khóc toáng như con nít.

“Hở? Nàng còn xử nữ???” Chu Cương Liệt cũng bất ngờ, không phải mấy trăm năm trước nàng đã có tình nhân là tên Lâm Vấn Thiên kia hay sao, hai người ở bên nhau mấy năm cùng trải qua hiểm địa các thứ, tự định chung thân, vậy mà chưa làm ăn gì? Nàng giữ thân thể trinh nguyên suốt hơn bốn trăm năm chờ tên kia về.

Như biết được nghi vấn của gã dâm tặc đã cướp đi đời con gái của mình, Quách Tương Như nén đau mím môi nói.

“Hừ, chúng ta yêu nhau hoàn toàn trong sáng, tương kính như tân, đối đãi nhau hết sức lễ độ, Lâm Vấn Thiên là người nhã nhặn thật thà không giống cái tên cuồng ma biến thái như ngươi gặp nữ nhân nào cũng ngủ đâu.”

Chu Cương Liệt vẫn không tin trên đời còn có tên ngu như vậy, mỹ nhân theo bên mình bao nhiêu lâu, có tình cảm sâu đậm như vậy mà hắn vẫn không ăn, để nàng ôm tấm thân trinh trắng chờ đợi.

Mà cũng phải cảm ơn tên ngốc đó, nhờ hắn mà vị mỹ nhân hải ngoại này giữ gìn thân xử nữ đến bây giờ trao lại cho Chu Cương Liệt, từ chỗ kết hợp giữa hai người một tia máu đỏ tươi chảy ra minh chứng cho lần đầu nàng trao cơ thể cho hắn.

Thể phách Địa Tiên đã giúp Quách Tương Như sớm hết đau, nhìn cái dương căn đang nằm đầy ắp trong lồn mình, nàng nhỏ một giọt nước mắt, cuối cùng cũng không thể giữ gìn cho tình lang.

Thấy nàng mất tập trung, Chu Cương Liệt nhẹ nhàng thu hông lại rồi hẩy một phát thật mạnh, quy đầu chạm mạnh vào tử cung khiến Quách Tương Như giật thót hét lớn.

“Còn không mau động đi, chờ cái gì nữa?” Hắn vỗ một tát vào mông in hằn luôn dấu bàn tay đỏ ửng, nàng làu bàu nguyền rủa cái tên đã đi hiếp dâm mà còn lười biếng này.

Theo chỉ đạo, nàng chống tay lên cơ bụng săn chắc của hắn sau đó nhấp nhổm lên xuống, lâu lâu lại sàng hông qua lại, cái của nợ vừa thô vừa dài này cọ vào từng tấc bên trong vách thịt âm hộ khiến mỗi lần nhịp là từng lần Quách Tương Như tê dại đến thấu tâm can.

Cái đầu rùa đụng chạm vào hoa huyệt liên tục, lồn nàng càng chơi càng khít như muốn xoắn nát cái thứ bại hoại bên trong ra.

Cảm giác vừa đau khổ, căm hận, cay đắng lại kèm theo những cơn sướng khoái như triều cường ập đến làm Quách Tương Như muốn điên lên, nàng cố mím môi không rên rỉ nhưng cổ họng vẫn ư ử mỗi lần bị dập.

Hai tay Chu Cương Liệt không để yên, hắn thò một tay lên bóp lấy vú sữa, nhào nhặn nó đủ thứ hình thù, nhéo cái núm vú đang cương cứng kéo ra, tay kia thì vẫn giữ chặt cái âm vật có hình xăm, bị hắn hết sờ mó, bú mút rồi còn cắn kéo ra đã làm hột le của nàng sưng đỏ lên chìa ra bên ngoài.

Những bộ vị nhạy cảm nhất đều bị công kích, Quách Tương Như nhấp nhô như cô gái cưỡi ngựa, miệng bất giác há rộng, lưỡi lè ra, hai mắt lim dim.

Chu Cương Liệt dời tay bám vào hông của nàng sau đó từ bên dưới lấy đà trợ giúp, khi nàng nhổm dậy thì hắn cũng rụt hông về, khi nàng ngồi xuống thì hắn hẩy cặc lên.

Từng cú nắc như vũ bão bắt đầu vùi dập tấm thân bé nhỏ của nàng mỹ nhân hải ngoại, vú nàng nảy tưng tưng theo nhịp.

“Á… ô… ô… ưm… không… để ta tự động… đừng mà… mạnh quá… sâu quá… có cái gì đó… đang raaaa…”

Giờ thì Quách Tương Như hiểu tại sao tên biến thái này lại muốn nàng tự giác hành động rồi, vì nếu để hắn ra tay thì mình sẽ bị chơi dồn dập chịu không thấu, từng cú giã mạnh bạo như muốn xuyên thấu tử cung nàng, lồn nàng bị kích thước của con cặc khủng nong hết cỡ ra, hai múi lồn bành rộng, lông lồn đã bị dâm thủy thấm ướt nhẹp.

Nàng đạt cao trào, dâm thủy từ tử cung trào ra tưới lên đầu nấm, Chu Cương Liệt cũng không giữ nữa, hắn vận chuyển công pháp khiến quy đầu nhọn thêm rồi chèn vào trong hoa tâm, xỏ tới phía trong tử cung, cảm giác huyệt dâm bị đội lên khiến Quách Tương Như lại hét lên ra thêm lần nữa, từ đầu cặc phun trào ra tinh dịch đặc sệt nóng hổi.

“Á… nóng… đầy quá… mau rút ra… đừng ra bên trong… van xin ngươi đó…”

Lời cầu xin vô dụng, toàn bộ tinh dịch đã được xả vào trong, bụng dưới của nàng đầy ắp hơi cộm lên. Khoảnh khắc hắn rút cặc ra một cái bóc, nàng ngã nằm sóng soài trên giường, háng tách ra, lỗ lồn vẫn không khép lại được, tinh dịch từ bên trong tử cung bắt đầu chảy xuôi xuống.

Hình xăm trên hột le lập loè sáng lên một góc. Cả người Quách Tương Như giật giật, mắt trợn ngược, hai vú vì nằm sấp mà bẹp ra, Chu Cương Liệt ngồi dậy vỗ đít nàng một cái.

“Chưa xong đâu, ta phải địt đến khi nào nàng mất hết nhận thức quỳ xuống phục tùng ta thì mới thôi, nghe chưa con đĩ.”

Nàng run rẩy cả thân người, ác mộng chỉ mới bắt đầu thôi, hắn nâng mông nàng cao lên, hai đùi dạng ra, lộ hết lỗ nhị và cái lồn đầy tinh từ phía sau.

Bàn tay hắn vuốt ve cặp mông thịt đàn hồi, vỗ nhẹ mấy cái, sau đó đưa ngón tay đã được thấm ướt vào thăm dò cúc huyệt.

Quách Tương Như vẫn còn nằm bất động sau khi bị hắn bắn ngập lồn, vểnh mông lên mặc cho tên xấu xa giở trò.

Một ngón tay từ từ di chuyển vào trong từng chút một cho đến khi đâm lút cán, tiếp theo là hai ngón tay, lúc này nàng mới cảm nhận sự thốn đau ở cửa sau.

“Úi da, hỗn đản, ngươi làm gì? Mau rút tay ra… không, đừng mà… rát quá…” nàng ngúng nguẩy cái đít muốn thoát khỏi tay hắn nhưng Chu Cương Liệt đã giữ chặt không buông, hai ngón tay đã xâm nhập sâu vào.

Hắn vạch lỗ đít nàng rộng ra tiếp theo đó là trờ lưỡi tới, Quách Tương Như cảm nhận rõ cái thứ trơn trượt như cá chạch kia lòn vào lỗ nhị mình, cảm giác vừa rợn người vừa tê dại làm nàng rất muốn rên lớn.

Rồi cái gì tới cũng tới, Chu Cương Liệt ngồi dậy thay đầu lưỡi bằng đầu cặc, hai ngón tay vạch lỗ đít nàng ra rồi chọt vào.

Quách Tương Như không chịu nổi nữa hét toáng lên, lỗ hậu như bị người ta xé ra làm đôi, vừa đau vừa thốn, cặc hắn dài đến nỗi như muốn đâm ngược vào ruột của nàng.

“Đừng… huhu… mau rút ra, đau quá, ta chết mất… cầu xin ngươi đừng có đút vào nữa…”

Lỗ nhị của nàng đã được bôi trơn đầy đủ, Chu Cương Liệt chả thèm quan tâm những lời vô nghĩa, hắn tiếp tục nắm lấy hông nàng theo kiểu chó mà nắc vào cúc hoa.

“Hơ hơ… ngươi là đồ ác nhân, á… ta nguyền rủa ngươi…” Quách Tương Như vẫn mạnh miệng vừa rên xiết vừa mắng chửi.

“Hừ, ồn ào quá.” Chu Cương Liệt vỗ vào cái mông thịt của nàng bốp bốp mấy cái, phía dưới mọc lên hai cái dương căn, một cái chèn vào lỗ lồn, cái kia vươn dài xuyên qua khe vú rồi tọng vào mồm nàng.

“Ứ ứ… um… um… Huhu…” nàng bị con cặc thọc vào họng không thể nào mắng chửi được, rấm rứt khóc. Bên dưới thì bị hai con cặc cùng lúc ra vào.

Đây mới đúng là hoàn cảnh mà một cô gái bị hiếp dâm nên thấy.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300