Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 252
Phần 252: Trên đường trở về

Tần Mộ Uyển cùng Vương Nhã Khuê quay trở về trên mây ngũ sắc, Chu Cương Liệt hài lòng tán thưởng, “Các nàng làm rất tốt, không khiến ta thất vọng.”

“Sư phụ là lợi hại nhất.” Hai thiếu nữ Thanh Tâm và Băng Tâm cao hứng vô cùng nhào đến ôm lấy Tần Mộ Uyển, vẻ mặt hết sức tự hào.

“Chờ có kiêu ngạo, lực lượng đó là do chủ… tiền bối giúp đỡ, không phải sức mạnh chân thật của ta, không được vì vậy mà tỏ ra hống hách biết chưa.” Nàng khẽ cười cốc đầu hai đứa đệ tử cưng một cái.

“Đệ tử biết rồi, khi trở về nhất định chuyên tâm tu hành sớm ngày được như sư phụ.” Hai nàng này đúng là song sinh, làm cái gì cũng rất đồng thanh.

Vương Nhã Khuê sau khi trả thù thành công hết sức cao hứng, nàng muốn nhào đến ôm lấy vị chủ nhân này mà âu yếm nhưng ngại còn có hai cái đuôi kia đang dòm ngó nên thôi.

Chu Cương Liệt biết ý phất tay tạo ảo cảnh qua mặt Băng Tâm và Thanh Tâm sau đó hai tay ôm lấy hai vị tiên tử, hôn lên môi các nàng mỗi người một cái.

Hai vị mỹ nhân lúc nãy sát phạt quyết đoán, ra tay cường thế bao nhiêu giờ lại như tiểu nữ tử e lệ nằm trong vòng tay nam nhân dâng lên môi thơm.

Hắn liếc xuống bên dưới, Phi Ảnh Môn đã hoàn toàn bị xóa sổ, xác người không toàn thây vương vãi khắp mặt biển, vài ngọn núi và đảo bị ảnh hưởng trận chiến mà tan nát, may mắn những khu vực phàm nhân sinh sống được vị cao tăng Kim Cương Đảo A Du Đà kia bảo vệ nên không có ai thương vong.

Hắn nheo mắt ngó thấy nhiều tu sĩ cấp thấp đang thoăn thoắt qua lại trên chiến trường thu thập nhẫn, túi trữ vật của đám người đã chết, có kẻ còn trực tiếp nhào vào trong sơn cốc nơi đại bản doanh của Phi Ảnh Môn mà gom hết bảo khố tiền tài dược liệu, môn phái này giờ đã chết sạch coi như vườn không nhà trống, là miếng mồi ngon để nhưng tu sĩ kia chia nhau cắn xé.

“Thời này cũng lắm kẻ hôi của thật.” Chu Cương Liệt cảm thán, hắn cũng chả thèm quan tâm lắm đến tài sản, bọn Tán Tiên rách này thì có được cái gì đáng để lọt vào mắt hắn chứ.

Để lại chiến trường hoang tàn và một đám người hôi của, hắn điều khiển mây ngũ sắc bay về phía đất liền, đã tới lúc đưa các nàng về đại lục rồi.

Ở một nơi khác, ba vị Địa Tiên A Du Đà, Trịnh Thời Thiên, Kim Mao Sư Vương mang theo Nam Cung Vẫn đang bất động bay nhanh về Thập Vương Thành.

“Ta vẫn chưa hiểu tại sao hai nữ nhân đó lại có được tiên pháp kinh khủng khiếp như vậy? Nếu là ta chắc cũng không khá hơn tên này là bao.” Kim Mao Sư Vương ồm ồm cảm thán.

“Hai vị tiên tử đó trước sau đột phá không cách nhau bao lâu, ta nghĩ có cao nhân nào đó ở trung thổ đã ra tay hỗ trợ, tiên pháp phong ấn trong ngọc bội kia chắc cũng do người kia cho, vậy nên các nàng mới can đảm đánh vào Tây Hải.” Trịnh Thời Thiên ánh mắt đầy tinh anh nói.

“Thiện tai, biết có ngày hôm nay thì trước đừng sân si, đây xem như bài học dành cho ngươi vậy.” A Du Đà nhìn Nam Cung Vẫn hấp hối trong tay mình khẽ lắc đầu niệm một câu Phật hiệu.

“Còn hơn một năm nữa mới tới kỳ tranh đấu bầu minh chủ, nhưng Tiềm Long Các đã đứng trước bờ vực lụn bại rồi, ta nghĩ nên tập hợp các lộ môn phái lại tổ chức thi đấu sớm hơn một chút. Với tình trạng của lão già Nam Cung này không thể làm minh chủ được nữa đâu.” Trịnh Thời Thiên vuốt thẳng tóc mai nói.

“Đồng ý, lần này bổn vương phải để thiên kiêu của yêu tộc chúng ta thể hiện.” Kim Mao Sư Vương gật đầu ngay lập tức.

“Bần tăng sao cũng được.” A Du Đà nhắm mắt không phản đối. Ba người tiếp tục nhanh chóng quay về.

Chu Cương Liệt thể hiện sự hào phóng của một tiền bối, cho hai thiếu nữ Băng Tâm và Thanh Tâm rất nhiều loại đan dược khác nhau, còn dạy cho các nàng cách vận chuyển chân khí, đả thông kinh mạch và vài pháp thuật cơ bản.

Hai tỷ muội song sinh này rất lễ phép, ngộ tính cũng rất cao, dạy đâu hiểu đó, hắn còn cho các nàng mấy khối tiên linh thạch, lập tụ linh trận để hai nàng ngồi tu luyện.

Dụ cho hai tiểu nữ nhi này ngoan ngoãn nhập định xong hắn mới phất tay tạo ảo cảnh mà thỏa sức ân ái với sư phụ của chúng được.

Quảng đường trở về không cần gấp gáp như lúc đi, Chu Cương Liệt cùng chúng nữ vừa dạo chơi ngắm cảnh, thi thoảng ghé vào một đảo nào đó nghỉ ngơi ăn uống, khoảng thời gian còn lại thì dành để hoan lạc với nhau.

Hôm nay, Tần Mộ Uyển đang dạy cho hai đệ tử tâm pháp của Huyền Nữ Cung, Chu Cương Liệt nằm thoải mái được Vương Nhã Khuê hì hục cưỡi trên người mà nhấp nhô, bé trà xanh như một nàng kị sĩ, con cặc của hắn thò thụt dưới háng nàng.

Nhìn vị tiên tử nhã nhặn đang ân cần dạy dỗ hai đồ đệ thân yêu của mình, hắn cười gian vung tay dùng Vô Ảnh Thủ.

Bàn tay vô hình đi xuyên qua dưới váy rồi lấy mất cái quần lót chữ đinh bé xíu của nàng. Tần Mộ Uyển đang say sưa giảng dạy bỗng cảm thấy hạ thân trống rỗng, bên trong nàng ngoài quần lót thì không mặc gì hết nên hiện tại đã khoả thân hoàn toàn dưới lớp váy.

Nàng cắn môi liếc xéo Chu Cương Liệt, hắn giơ quần lót của nàng lên xoay xoay như chiến lợi phẩm. Tất cả đều được huyễn thuật che giấu nên hai tỷ muội Băng Tâm và Thanh Tâm không hay biết gì.

Tần Mộ Uyển quay sang giữ chặt mép váy tiếp tục dạy cho hai nữ, bên kia Chu Cương Liệt nắm lấy eo của Vương Nhã Khuê chạy nước rút, hai con cặc trong lồn và đít của nàng tấn công với tốc độ bàn thờ dồn dập làm tiểu trà xanh khuôn mặt dâm đĩ trợn cả mắt.

Trận chiến kết thúc, Vương Nhã Khuê bị chơi đến trào nước cả hai lỗ mà đầu hàng, bên cạnh Lạc Thủy đã sớm nằm bẹp như bãi bùn nhão vì bị địt trước đó.

Chu Cương Liệt đảo mắt lấy ra Không Gian Kính, bảo bối này hắn cất đã lâu chưa xài tới, nhắm mắt lan tỏa thần thức, hắn khóa chặt vùng không gian dưới háng Tần Mộ Uyển ngay sát cái lồn múp rậm lông của nàng.

Trên Không Gian Kính lập tức hiện lên toàn bộ hình ảnh cái lồn tiên tử chất lượng, cơ mà làm gì có tiên tử nào để lồn lắm lông như này. Cái mu cao ngất, mép lồn dù đã kinh qua mấy trăm con cặc có cả cặc người lẫn cặc súc vật nhưng vẫn hồng hào se khít.

Đây là điểm khác biệt giữa người tu hành và phàm nhân, nếu một nữ tử phàm tục mà bị trăm gã đàn ông dập cặc vào địt tập thể thì chắc vú đã chảy xệ, lồn cũng thâm đem rộng toang hoác như cái động rồi. Nhưng với người đã ăn dương căn đan được luyện từ dương căn quả của hắn thì cơ thể sẽ có khả năng hồi phục vô cùng tốt, chơi bao nhiêu cũng không sợ hàng họ xuống cấp.

Cái hột le vì bị nhiều người véo quá nên giờ đã lòi hẳn ra như viên ngọc trai đỏ hồng. Chu Cương Liệt đưa tay nhổ một sợi lông lồn của nàng khiến Tần Mộ Uyển bên kia đang chăm chú giảng đạo cho học trò bỗng giật thót.

Nàng bặm môi nhìn qua, thấy tên chủ nhân ác ôn kia cầm trên tay một tấm kính to bằng bàn tay, mà trên kính rõ ràng chính là hình ảnh cái lồn của mình.

Thấy nàng đang liếc mình, Chu Cương Liệt cười hề hề đưa tay xuyên qua kính búng cái hột le của nàng một phát.

“Ứ… hơ…” Tần Mộ Uyển muốn giật nảy cả lên vì gặp công kích bất ngờ, nhưng vì có hai tiểu đồ đệ nên nàng cố kìm nén lại khuôn mặt khổ sở lắc đầu ra hiệu hắn đừng có làm nữa.

Chu Cương Liệt cười gian xảo không nghe lời nàng, hắn vạch mép lồn đang ướt đẫm của nàng ra, dùng ngón tay chà miết lên khe dọc, sau đó trực tiếp áp miệng vào.

Tần Mộ Uyển mặt mũi đỏ ửng, đùi cố gắng khép chặt lại nhưng phần không gian trước âm đạo đã bị khóa lấy, mọi sự che chắn là vô dụng.

Cái lưỡi dài điêu luyện của hắn liên tục đảo quanh, hết liếm láp rồi lại chọc vào âm hộ mà ngoáy, hột le lâu lâu lại bị cắn bất ngờ một cái.

“Sư phụ bị sao vậy? Mặt người đỏ quá.” Băng Tâm vẻ mặt đầy quan tâm hỏi.

“Không… không sao, con mau tập trung vận chuyển công pháp, đừng để phân tâm.” Nàng cố kìm hết sức để không rên lên thành tiếng.

Chủ nhân quái ác kia vẫn không buông tha cho nàng, hắn bắt đầu thọc hai ngón tay vào mà vọc, từng đợt công kích đánh vào điểm G làm vị tiên tử muốn hét to lên, mồ hôi nàng tuông nhễ nhại, hơi thở gấp gáp vẫn phải cố mà nhịn.

Chu Cương Liệt muốn chơi tiếp, lần này hắn chỉnh cho Kính Không Gian hiện lên phía sâu trong lỗ lồn của nàng, trên mặt kính hiện rõ vách thịt hồng hào đang co bóp, nước nôi tuông ướt chèm nhẹp, phía trước là một cái lỗ nhỏ hơn thít chặt, đây rõ ràng là hoa huyệt của Tần Mộ Uyển.

Hắn vận công làm quy đầu nhọn lại, sau đó đút vào kính, Tần Mộ Uyển cảm nhận rõ một thứ gì đó vừa bự vừa cứng xuất hiện trong âm đạo mình, nó nong rộng vách thịt của nàng ra, cố đâm vào sâu nhất.

Nàng run rẩy liên tục, hông vô thức hẩy nhẹ, may mà hai thiếu nữ Băng Tâm Thanh Tâm đã nhắm mắt nhập định không nhìn thấy.

Rồi cái thứ to dài kia không chần chừ mà đâm mạnh, quy đầu nhọn mở lối tiến vào cổ tử cung của nàng rồi thọc tiếp hết cỡ.

“Ứ… Á…” Tần Mộ Uyển chịu hết nổi hét lên, dưới lồn dâm thủy và nước tiểu phun ra, nàng đưa mắt nhìn, may quá, hai đồ đệ vẫn chưa phát hiện.

“Ta đã thi triển ảo cảnh rồi, bọn nó không thấy đâu.” Chu Cương Liệt nói xong lại tiếp tục địt vào tử cung nàng qua Không Gian Kính.

“Ân… ưm… ôi chao… chủ nhân… chàng là đồ hỗn đản… lỡ chúng nhìn thấy thì sao? Á… sâu… đội lên… đội tử cung thiếp lên rồi… sướng… sướng chết… cặc chàng… cặc chàng phê quá… thiếp ra nữa mất… á… lại ra rồi… nữa đi… địt vào tử cung thiếp nữa đi, sướng lắm…”

Tần Mộ Uyển lần đầu bị chơi như này sướng đến trân cả người, dâm thủy phun ồ ạt, may mà hai nữ đồ đệ của nàng không thấy, nếu không hình tượng vị sư phụ oai phong mấy ngày trước giết địch đầy bá đạo chắc chắn sẽ sụp đổ hoàn toàn mất.

Lát sau, Chu Cương Liệt đâm một phát lút cán rồi xả hết tinh vào tận tử cung nàng, Tần Mộ Uyển cũng hét lên rồi cao trào.

Để hai đệ tử tiếp tục tu hành, nàng nhào đến sà vào lòng hắn, “Chủ nhân, tiếp đi, lần này chơi trực tiếp luôn đừng đút cặc vào kính nữa, phang vào lồn thiếp, chơi chết thiếp đi, lồn thiếp nứng chết mất thôi.”

Hắn gật đầu hài lòng cất đi Không Gian Kính ôm lấy thân thể ngọc ngà của nàng, ba con cặc xuất động toàn lực bạo địt lấy con đĩ cố tỏ ra mình là tiên nữ này.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300