Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 180
Phần 180: Dạo phố

“Ting, để phục vụ ký chủ tốt hơn, hệ thống vòng quay nhân phẩm xin được tạm đóng để tiến hành bảo trì nâng cấp.” Âm thanh máy móc cắt ngang sự vui sướng của hắn.

“Cái quỷ gì? Yêu Dục, hệ thống lại lỗi nữa hả? Sao lại đóng cái vòng quay nhân phẩm của ta?” Hắn hướng trong lòng mà kêu gào, vòng quay này là thứ bơm biết bao nhiêu đồ tốt cho hắn, giờ tự nhiên đóng là thế nào?

“Ký chủ bình tĩnh, đây là bảo trì tạm thời để nâng cấp, nó sẽ mở lại sau một khoảng thời gian và chắc chắn sẽ có quà đền bù.” Yêu Dục lên tiếng trấn an hắn.

“Hửm, bảo trì xong có gì khác biệt không?” Hắn nghe có quà thì không bù lu bù loa nữa.

“Tất nhiên là có rồi, thậm chí vật phẩm quay được sẽ càng ngon hơn hiện tại nữa.”

Nghe tinh linh này nói mà Chu Cương Liệt như mở cờ trong bụng, hắn rất chờ đợi khi vòng quay bảo trì xong.

Hắn đứng dậy nhìn bốn cô nàng đang nằm tán dóc trên giường, quá trình đúc kết đan điền tốn hết nửa ngày, bây giờ đã là đầu giờ chiều rồi. Hắn mặc quần áo chỉnh tề sau đó dẫn chúng nữ đi chơi.

Quả nhiên khi hắn ôm lấy cô nàng nào thì đan điền sẽ tự động hấp thụ tia khí thể màu hồng phát ra từ người đó, Hồng Phấn Chi Khí trên người nữ tử sẽ không bao giờ cạn, các nàng còn sống thì cơ thể sẽ mãi mãi sinh ra khí này.

Đi ngang qua phòng đôi vợ chồng son, Chu Cương Liệt gõ cửa phòng rủ cả Hồng Loan đi chung, hắn thấy Quan Tùng đang ngồi nhập định tu hành thế là không kiêng nể kề môi đến hôn lên môi cô vợ một cái, sau đó còn vỗ mông nàng rồi mới kéo đi, Quan Tùng nhìn thấy tất cả nhưng chỉ khẽ cười rồi tiếp tục nhắm mắt đả tọa.

Mấy nàng đứng ngoài thấy chủ nhân khi dễ nương tử trước mặt chồng người ta thì liếc mắt nhìn nhau lắc đầu.

Hồng Loan nhìn thấy Biện Trang Đài thì rất ngạc nhiên, đây không phải Thái Hậu nương nương đang mất tích bị cả thành tìm kiếm mấy bữa nay sao? Sao bây giờ lại đi chung với tiền bối? Không lẽ…

Như biết được thắc mắc của cô nàng này, hắn vỗ mông Hồng Loan thêm một cái, “Cô ấy là tình nô của ta.”

Sau đó hắn kề tai thì thầm với nàng thêm một câu, “Nàng cũng vậy.”

Nghe tiền bối nói mình là tình nô của ngài ấy, Hồng Loan không những không phản cảm mà còn khẽ run đôi vai, tiền bối coi nàng như tình nô, là người phụ nữ sẽ ở bên cạnh ngài ấy. Nàng vui vẻ ôm khoát tay Lạc Thủy cùng xuống lầu, bây giờ không cần phải ganh tị với cô nàng này làm gì nữa, tất cả nữ nhân ở đây đều là tình nô của tiền bối thì cần gì ghen ghét nhau.

Hắn đưa các nàng đi mua sắm, dạo phố, đội hình một dàn mỹ nữ mỗi người một vẻ khiến cả khu phố sáng bừng lên, Biện Trang Đài đã bị hắn che giấu đi nếu không sẽ còn náo nhiệt hơn nữa.

Tới quảng trường lớn ở phía Tây thành, nơi này đông đúc nhộn nhịp, chợ lớn mọc lên, gian hàng san sát, dân cư cũng lẫn lộn, giàu nghèo ngay gian gì đều có cả.

Chu Cương Liệt chọn một quán nước sạch sẽ, gọi mấy món, Lạc Thủy cùng Hồng Loan ngồi hai bên.

“Ủa, Thái Hậu nương nương với hai cô bé kia đâu rồi?” Hồng Loan nhìn quanh quất.

“Ta giao cho các nàng ấy một nhiệm vụ đi làm rồi, lát nàng sẽ thấy.” Chu Cương Liệt cười dâm, tay không hề ái ngại gì đưa qua bóp mông vị nương tử có khuôn mặt thục nữ này, Hồng Loan đỏ mặt nhưng cũng không hề khó chịu.

“Các nàng ấy kìa.” Theo tay hắn chỉ, Hồng Loan nhìn qua, sau đó há hốc mồm không tin vào mắt mình.

Biện Trang Đài dưới sự dìu dắt của hai nàng Mạt Ly và Tiểu Điệp bước lên đài cao nơi mỗi tháng Hoàng Hậu hay phát chẩn cứu dân.

Sau đó vị nương nương mẫu thân của Vua Đại Chu kia làm một hành động không ai ngờ tới, nàng ở giữa quảng trường đông nghẹt người cứ thế lột quần áo ra.

Dân chúng xung quanh thì như câm như điếc không ai chú ý ba nữ tử đứng trên đài cao kia, Thái Hậu dưới sự trợ giúp của hai tiểu cô nương dần dần thoát y.

Đến khi cái quần lót mỏng manh nhỏ xíu được cởi xuống thì nàng đã hoàn toàn trần trụi khoe hàng trước toàn thể bách tính ở đây.

Không dừng lại ở đó, Thái Hậu tạo một tư thế cực kỳ bất nhã mà thân phận mẫu nghi thiên hạ của nàng ta sẽ không bao giờ làm, Biện Trang Đài hạ thấp hông xuống, hai đùi dạng rộng ra, ưỡn hai vú về trước, hai tay nàng nâng lên chắp sau đầu, khuôn mặt phải nói là đĩ còn hơn cả những con đĩ rẻ mạt nhất.

Vị Thái Hậu đó cứ thế tạo bộ dáng dâm đãng, hông không ngừng hẩy lên cao để cái mu lồn múp rụp lông lúng phúng bại lộ hết sức có thể.

Mạt Ly và Tiểu Điệp móc ra hai con cặc giả và một cái xâu chuỗi chín hạt, hai nàng một người thì vạch lồn Trang Đài ra, người kia đâm hai con cặc vào lỗ lồn, cái xâu chuỗi thì đút hết vào đít.

“Mọi người, hỡi muôn dân trăm họ Đại Chu, bổn cung là Biện Trang Đài, Thái Hậu đương triều, mẫu thân của Chu Lập Đế, hôm nay bổn cung đã trở thành con kỹ nữ dâm loàn rẻ tiền, là một con chó cái nứng lồn. Bổn cung muốn cặc, ta là nô lệ của cặc.” Thái Hậu đứng giữa quảng trường mà hô lớn với giọng đầy dâm mị.

Hồng Loan nhìn cảnh tượng này trân trối, tuy những lời Thái Hậu nói chỉ có bọn họ nghe, nhưng dám đứng trước toàn thể nhân dân nói những lời đó đủ thấy nàng ta bị điều giáo ngoan ngoãn như thế nào.

Nàng tự tưởng tượng bản thân mình nếu cũng giống như vậy khoả thân giữa chợ rồi hô lên mình là con đĩ thèm cặc, chậc, chỉ nghĩ đến thôi mà nàng đã ngứa hết cả lồn rồi.

Kế tiếp Thái Hậu lại trình diễn một tiết mục nhảy múa trong cái tư thế đĩ điếm hết mức có thể, hông hẩy mạnh, vú và đít tưng tưng nảy lên lắc lư.

Kết thúc điệu nhảy, nàng nằm dưới đất hông nâng lên cao, Mạt Ly và Tiểu Điệp nắm lấy hai con cặc giả trong lồn rút mạnh ra, một dòng nước từ lồn và lỗ đái của Trang Đài phun thành vòi về phía trước, đúng lúc vô tình có tên ăn mày già khọm đang ngồi lết ở dưới, thế là bao nhiêu nước lồn nước đái tưới hết lên đầu tóc mặt mũi hắn.

Tên ăn mày giật mình nhìn quanh quất tưởng có ai tạt nước mình nên vội vàng lầm lũi bỏ đi. Thái Hậu cứ trần truồng như thế cùng hai cô bé đi về chỗ của Chu Cương Liệt.

“Chủ nhân, thiếp làm tốt không?” Nàng sà vào lòng hắn nũng nịu.

“Tốt lắm, quả nhiên nàng rất có năng khiếu làm đĩ.” Hắn gật đầu khen ngợi, mấy nữ khác cũng phụ họa, Hồng Loan nhìn vị quốc mẫu này chằm chằm, ai mà ngờ một vị trên cả cửu ngũ chí tôn, mẹ của Hoàng thượng mà lại có bộ mặt dâm tiện như thế này.

“Nàng nhìn cái gì? Sau này tên phu quân của nàng có khi cũng sẽ bế nàng lên đứng trước hàng ngàn người để họ chiêm ngưỡng cơ thể nàng y như vậy đó, có khi hắn còn để cả nghìn nam nhân khác chơi nàng, biến nàng thành cái bồn chứa tinh dâm còn hơn Thái Hậu này nữa.” Chu Cương Liệt hướng Hồng Loan nói.

Nàng nghe mà khẽ rùng mình, chồng mình là một tên nón nô có sở thích đưa vợ cho người khác chơi, tiền bối nói đúng, khả năng cao sau này hắn sẽ để nàng địt nhau với càng nhiều đàn ông nữa. Nếu được như vậy thì lại sướng quá đi chứ.

Cả đám tiếp tục đi dạo phố, Chu Cương Liệt để Biện Trang Đài chơi vài trò chơi nhỏ, nàng được che đậy nên cứ thế khoả thân không thèm mặc quần áo nữa, cơ thể đẫy đà đong đưa trước bàn dân thiên hạ.

Ở khu chợ, Thái Hậu phun nước lồn vào hàng thịt của một tên béo vì không ưa việc tên này đánh người làm. Ở trên lầu ba một quán ăn, nàng đứng trước ban công phun nước đái xuống đường tạo một cơn mưa rơi vãi lên đầu đám dân chúng đang đi bên dưới.

Tại gần cổng chính giữa nội thành và ngoại thành Thái Hậu nương nương bị Chu Cương Liệt bắt quỳ tứ chi trên đất, một con chó hoang cao lớn đang kiếm ăn được bắt đến, Hồng Loan lần đầu được nhìn thấy người địt nhau với chó. Con chó lớn với con cặc khá dài động dục chồm lên dập liên hồi vào lồn Biện Trang Đài. Sau đó nó quay ngược lại, Thái Hậu và con chó dính lẹo, lồn bị nó bắn ngập tinh dịch chó.

Hồng Loan cùng chúng nữ vây xung quanh cỗ vũ, lòng nàng có cái gì đó rạo rực, nàng cũng muốn được giống như Thái Hậu, Chu Cương Liệt liếc nàng mỉm cười.

“Nè, có dám cởi truồng đi bộ về khách sạn hay không? Nếu nàng dám ta sẽ có thưởng.” Hắn thì thầm vào tai, Hồng Loan mím môi do dự.

“Nàng chỉ cần bỏ quần trong và quần lót ra, mặc váy ngoài đi tản bộ về là được, sau này ta sẽ cho nàng chơi nhiều trò hơn nữa.” Âm thanh của hắn rót vào tai khiến nàng rạo rực, sau đó gật đầu đồng ý.

Tại một ngõ vắng, Hồng Loan tuột bỏ lớp quần trong và cả đồ lót, bên ngoài là lớp váy mỏng tang, sau đó nàng cùng chúng nữ dắt tay nhau trở về. Trên đường, khi gió thổi qua khiến lớp vải dán sát vào người thì cái mu lồn nàng lại gồ lên.

Ánh nắng cuối ngày chiếu qua váy, từng đường nét thân dưới của nàng khắc họa rõ nét lên, vài người đi đường chú ý đến mấy mỹ nhân và tất nhiên có kẻ tinh mắt sẽ thấy được chuyện lạ.

Vị mỹ nhân mặc áo màu xanh lục đi ở ngoài cùng, họ thấy lờ mờ sau lớp váy mỏng kia là đôi chân dài trắng trẻo lồ lộ, cái mông đít bạo mãn vểnh về phía sau. Lấp ló đằng trước là khu âm hộ huyền bí với lông đen mượt.

Mỗi khi gió thổi qua, cái mu lồn đó lại hiện rõ hơn, đám nam nhân thèm chảy dãi, vài tên len lén theo sau nhìn cho đã mắt. Hồng Loan lúc đầu hơi ngượng nhưng về sau lại thấy vô cùng kích thích khi những cặp mắt như hổ đói nhìn mình.

Các nàng cứ thế trở về khách sạn, khi Hồng Loan bước lên cầu thang lên lầu, một cơn gió quái ác ở đâu thổi qua làm tà váy của nàng tung lên, đám thực khách ngồi bên dưới ngước lên sau đó trố cả mắt, có tên rơi cả ly rượu, góc nhìn của họ có thể thấy hết bên dưới váy của cô gái kia.

Nàng chính thức lộ hàng không che trước mặt đám đàn ông, hơn chục cặp mắt đã thấy được mu lồn của nàng. Hồng Loan đỏ mặt nhưng môi lại cười chạy nhanh lên lầu.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300