Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 258
Phần 258: Kết thiện duyên

Chu Cương Liệt cùng Lạc Thủy trở về đến khách sạn liền đã thấy Lãnh cô nương cùng Lâm thiếu hiệp kia đang đứng trước quầy thuê phòng, quả là trái đất tròn không ngờ hai người bọn họ lại chọn nơi này ở lại.

“Ồ, lại gặp hai người rồi, hạnh ngộ, hạnh ngộ.” Lần này hắn không im lặng quan sát nữa mà chủ động bắt chuyện.

“Các hạ là?” Thiếu niên họ Lâm nghiêng đầu thắc mắc, lúc nãy ở trong tửu quán kia hắn cũng chỉ lo nói chuyện với Lãnh cô nương sau đó đánh nhau hoành tráng với Lăng gia kia, không chú ý đến Chu Cương Liệt ngồi một bên xem kịch.

Mỹ nhân áo vàng thì nhận ra hắn ngay lập tức, dù gì nàng cũng là Địa Tiên, lúc ở tửu quán đã nhìn ra vị hán tử cao to râu ria này không tầm thường.

Nàng quay qua nói nhỏ gì đó với Lâm thiếu hiệp kia, tên này nghe xong mới ồ lên gật gật đầu chắp tay làm lễ.

“Tiền bối là người lúc nãy bên trong tửu lầu, xin lỗi ta mãi lo chiến đấu không để ý đến, làm phiền hai người dùng bữa rồi.”

“Không có gì, ngược lại ta rất nể phục khí phách của Lâm thiếu hiệp đây, lấy tu vi hóa Thần đánh bại cả kẻ hơn mình một đại cảnh giới, quả nhiên có tố chất của thiên chi kiêu tử, tương lai thành tựu không thể lường được nha.” Chu Cương Liệt thể hiện bộ mặt nghiêm nghị khí khái ra, vô thức khiến người đối diện sẽ thấy hảo cảm.

“Không dám nhận, chỉ là nhìn thấy việc chướng mắt không thể làm ngơ thôi, bản thân ta nếu không có Lãnh cô nương đây cứu giúp chắc hôm nay lành ít dữ nhiều rồi.” Thiếu niên này thấy người này khen ngợi mình cũng rất hưởng thụ, cười tươi đáp lại.

“Đạo hữu đây tìm chúng ta có chuyện gì sao?” Lãnh cô nương mặt không biểu cảm nói chen vào.

“Thực cũng không có gì, ta là tán tu đi ngao du sơn thủy, thấy việc nghĩa thì làm, thấy người gặp nạn thì cứu, hôm nay trông thấy Lâm thiếu hiệp đây vừa tài giỏi lại vừa chính nghĩa nên muốn kết một thiện duyên, ta tên là Chu Cương Liệt, đây là Lạc Thủy đệ tử của ta.” Hắn quay sang nháy mắt với Lạc Thủy, nàng hiểu ý khẽ mỉm cười cúi chào.

Dù có là nam tử đỉnh thiên lập địa khi nhìn thấy Lạc Thủy còn phải mê mẩn, Lâm thiếu hiệp này cũng vậy, đôi mắt hắn khẽ lay động nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần chắp tay chào, quả nhiên là người kiểm soát rất tốt cảm xúc của mình.

“Đây là Phục Linh Hoàn và Bổ Khuyết Hoàn do ta điều chế, Lâm thiếu hiệp không chê thì cứ nhận lấy.” Hắn đưa ra hai bình đan dược có tác dụng chữa trị và phục hồi chân khí.

Lâm thiếu hiệp nhìn qua mỹ nữ áo vàng như muốn hỏi ý kiến, nàng nhìn hai lọ thuốc trên tay Chu Cương Liệt thật kỹ rồi gật đầu, với thần thức cấp Địa Tiên nàng nhanh chóng nhận ra đây quả là đan dược đỉnh cấp khó gặp.

“Vậy ta xin đa tạ Chu Tiền bối, vãn bối tên Lâm Phàm, cũng là tán tu, ân tình hôm nay ta xin ghi nhớ.” Hắn đưa tay nhận lấy hai lọ đan dược.

“Ta là Lãnh Nhược Hy, đa tạ đạo hữu đã giúp đỡ.” Mỹ nhân áo vàng cũng tự mình nói danh tính.

“Haha, chuyện nhỏ thôi, không làm phiền Lâm huynh đệ chữa trị, ta lên phòng trước.” Hắn cười hào sảng cáo từ đi lên, Lạc Thủy cũng theo sau.

“Lãnh cô nương, người này tin tưởng được không?” Lâm Phàm quay qua hỏi.

“Đan được không có vấn đề, cách nói chuyện cũng là một người chính khí, trên thế gian rất nhiều tán tu lòng dạ rộng rãi, người này có thể kết giao.” Lãnh Nhược Hy gật đầu.

“Ài, cô nương giấu ta thật khổ, nếu biết cô là Địa Tiên thì ta đâu có tự mình làm xấu mặt như vậy.” Hắn gãi đầu.

“Thân một mình ở bên ngoài không thể không giấu đi thân phận, ta đâu thể khoe khoang mình là Địa Tiên được, với lại, Lâm thiếu hiệp đây còn nợ ta, để ngươi ra tay giải quyết phiền phức như vậy mới trả hết nợ được chứ.” Nàng cười nhẹ mang theo một tia lém lỉnh khó thấy. Tên kia chỉ biết cười gượng gãi đầu.

“Tưởng đâu phải đi tìm đan dược cho ngươi, giờ đã có Chu đạo hữu tặng rồi, ngươi dưỡng thương cho tốt, ta về phòng trước đây.” Nàng đưa ngân lượng cho bà chủ rồi bước lên cầu thang, Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng yểu điệu kia, trong lòng nổi gợn sóng nhẹ, hắn lấy lại bình tĩnh đi lên phòng của mình.

“Chủ nhân sao lại bảo người ta là đệ tử ngài vậy?” Lạc Thủy vừa giúp hắn cởi áo vừa tò mò hỏi.

“Tất nhiên là để cua gái rồi, nếu để cô nàng Lãnh Nhược Hy kia biết nàng là tình nô lô đỉnh của ta thì cô ta sẽ nghĩ ra sao, chịu khó làm đệ tử một thời gian đi nhé.” Hắn véo mũi nàng âu yếm.

“Hứ, có sư phụ đệ tử nào ngủ chung phòng không? Có sư phụ nào đè đệ tử ra chơi đến chết đi sống lại như ngài không?” Cô nàng này hôm nay học ở đâu cách đốp chát lại hắn.

“Phòng này có hai gian, sư phụ đệ tử mỗi người một giường ai mà nghi kị, với lại, ai cấm sư phụ đệ tử không được ngủ với nhau đâu nào.” Hắn vừa nói vừa bế thốc nàng ném lên giường.

“Sư phụ, mau đến, dùng côn thịt giáo huấn đệ tử hư hỏng dâm đãng nứng lồn này đi.” Nàng mị nhãn như tơ bày ra bộ dáng quyến rũ mời gọi hắn.

“Được, hôm nay sư phụ phải khiến con đệ tử dâm đãng này phải vừa khóc vừa cầu xin thì mới thôi.” Chu Cương Liệt vui vẻ nắm lấy đai lưng của nàng kéo ra, sau đó là từng mảnh vải rơi dần xuống tán loạn dưới đất.

Lạc Thủy vẫn là Lạc Thủy, cô nàng lô đỉnh này chính là tuyệt phẩm vưu vật mà hắn tâm đắc nhất, ai mà ngờ được nữ thần làm say đắm biết bao nhiêu người này mấy tháng trước chỉ là một thôn phụ tầm thường bị chồng bán cho sòng bạc để gán nợ.

Chu Cương Liệt như chó liếm hít hà khắp cơ thể non mềm trắng trẻo của nàng, Yêu Dục đã nói, thể chất càng được thức tỉnh thì nàng sẽ càng hấp dẫn hơn, hiện tại chỉ cần ngửi mùi của nàng cũng có thể khiến nam nhân bình thường lên đỉnh.

Hắn mút lấy đôi môi chín mọng ấy, hôn lên khắp khuôn mặt ngây thơ, nàng cũng nhiệt tình như lửa đáp lại, thân thể như gấu túi bám chặt hắn.

Hai tay hắn loạn động mò mẫm khắp nơi, miệng há ra ăn lấy cặp núi đôi thơm mùi sữa, nàng ôm lấy đầu hắn ấn sâu vào trong khe ngực cho hắn cảm nhận rõ sự đàn hồi.

Eo nàng uốn éo như rắn nước, tay với xuống đẩy quần hắn để con cặc cứng ngắc lộ ra, thân cặc chà xát lên vùng bụng của nàng.

“Sư phụ, lồn em nứng quá, sư phụ… ư… bú lồn giúp em đi… em muốn cái lưỡi của ngài… vào trong lồn em…”

Là một nam nhân làm sao cưỡng lại được lời cầu hoan đầy dâm đãng như vậy, Chu Cương Liệt trườn người xuống vục mặt vào khu tam giác. Quả là thể chất lô đỉnh Lạc Thủy Chi Thể, âm hộ nàng chưa cần hắn chạm vào đã chảy nước ròng ròng ướt cả một mảng giường.

“Đừng nhìn nữa mà, bú đi, bú lồn em đi, em thích chủ nhân bú lắm.” Nàng gấp gáp giục hắn, cái mu lồn cao ngất với đùm lông đen mượt hẩy lên, tay nàng đè đầu hắn sát vào.

Cái lưỡi thô ráp dài ngoằng như con lươn bắt đầu tấn công cái âm hộ ướt át của nàng, hắn hết đá lưỡi vào âm vật, lại tách môi dọc ra thọc vào, kết hợp với cả hai ngón tay vừa nút chùn chụt vừa nhắm vào điểm G mà móc lấy móc để.

“Á… ôi đã… ưm… sướng… sướng chết… nữa… nữa đi chủ nhân… em sướng… á á á… lồn em… lồn em tê quá… em ra… em tè ra mất…”

Mắt Lạc Thủy lật ngược trợn trắng, lưỡi vô thức đưa ra ngoài, tay nàng nắm lấy ga giường cố hẩy cái lồn lên cao, nước từ âm hộ và cả niệu đạo cùng phun ra như thác khiến mặt mũi đầu tóc Chu Cương Liệt ướt chèm nhẹp như tắm. Hắn há miệng cố húp càng nhiều nước dâm càng tốt.

“Hừm hừm, đúng là Lạc Thủy Chi Thể, ta mà móc một hồi chắc phòng này lũ lụt luôn quá.” Chu Cương Liệt quẹt miệng cười dâm vỗ một cái lên mu lồn làm nàng lại phun tiếp một tia nước.

Lạc Thủy ữm ờ bò xuống nắm lấy dương vật của hắn cho vào miệng liếm láp, không biết có phải ảo giác hay là do thể chất đặc biệt của nàng mà khi cố nuốt cặc hắn vào sâu trong cuống họng, Chu Cương Liệt cảm tưởng như cặc mình lọt vào một vòng xoáy vừa mát mẻ vừa chật chội.

Nàng cứ thế ăn con cặc to dài đến tận gốc, miệng dán sát vào gốc cặc ngước mặt lên nhìn hắn. Chu Cương Liệt hiểu ý, hắn nắm lấy đầu nàng rồi bắt đầu nhịp, con cặc xem thực quản của nàng là cái lồn mà nhấp.

Một khắc sau, hắn dập một cái sâu tận cùng rồi bơm tinh vào trong dạ dày nàng. Khi hắn rút côn thịt ra, từ miệng mũi của Lạc Thủy bắt đầu trào chất dịch trắng đục ra, hình ảnh dâm mỹ vô cùng.

Nàng bò lên giường, vểnh mông về phía hắn, tay banh hai lỗ thịt ra.

“Hà… ọc… chủ nhân… đút vào đây đi… em muốn… ọc… em muốn ngài đút một lúc hai cặc vào một lỗ… chơi em… địt chết em đi… em… là lô đỉnh… là cái bồn chứa tinh của riêng ngài… mau đi… chơi tung lồn banh đít em ra đi…”

Mỗi lần nàng nói thì tinh trùng từ miệng lại ọc ra, Chu Cương Liệt không để lô đỉnh của mình thất vọng, hắn trực tiếp mọc hết ba con cặc khủng ra, một con cặc hắn kê vào âm hộ, hai con còn lại ôm sát nhau chĩa đến lỗ nhị.

Theo một tiếng thét lớn của Lạc Thủy, hắn đã hẩy hông thọc cùng lúc ba cái dương căn vào hai lỗ của nàng, cảm giác lỗ đít như bị xé rách vừa rát vừa sướng làm nàng chảy cả nước mắt lẫn nước đái.

Chu Cương Liệt nắm lấy hông nàng rồi giã cật lực, mỗi cú nắc đều đâm lút cán đến tận gốc, con cặc trong âm hộ như bị từng tầng từng lớp vách thịt co xoắn lại muốn bóp nghẹt, tử cung của nàng tự mở rộng ra để hắn có thể đâm trực diện vào.

“Ối… á… á… sướng… sảng khoái… đúng… em thích… sướng… muốn đội… đội lên tử cung… xuyên qua trực tràng em rồi… ứ… nữa… đâm mạnh đi chủ nhân… địt cái lồn dâm này nát đi… em sướng lồn quá… em ra nữa… á…”

Hai lỗ bị nong ra hết cỡ, Chu Cương Liệt hết địt hai cặc trong lỗ đít lại chuyển qua chơi hai cặc trong lỗ lồn, tiếng nàng vừa rên rỉ vừa gào thét thảm thiết, hai vú bị bóp đỏ hằn mấy dấu tay, bụng dưới vốn thon thả lại căng phồng đội lên hình dáng con cặc dài ngoằng.

Hắn liên tiếp bắn tinh vào bên trong ngập ngụa cả hai lỗ, sau đó ba cái dương căn như vòi tắm mà phun khắp người nàng, Lạc Thủy bơi trong bể tinh, thân thể trắng đục một màu nhầy nhụa.

Nàng cứ thế bị địt đến mấy phát nữa, cuối cùng phải vừa khóc vừa tố van xin năn nỉ rồi ngất lịm đi thì tên chủ nhân ác ôn này mới buông tha.

Hắn thanh tẩy sạch sẽ căn phòng rồi để Lạc Thủy đã mệt lã xuống, ôm lấy nàng cùng nghỉ ngơi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300